Mẹ Chồng Bỏ Qua Tang Lễ Của Chồng Tôi Để Đi Với Nhân Tình, Trong Lúc Đau Buồn Tôi Nhận Được Tin Nhắn Từ Chồng: “Anh Chưa Chết, Ra Nghĩa Trang Ngay”…

Mẹ Chồng Bỏ Qua Tang Lễ Của Chồng Tôi Để Đi Với Nhân Tình, Trong Lúc Đau Buồn Tôi Nhận Được Tin Nhắn Từ Chồng: “Anh Chưa Chết, Ra Nghĩa Trang Ngay”…

Tôi đã ghi nhận và sẽ tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu:
Mùi nhang trầm và hoa cúng quyện vào nhau trong căn biệt thự lớn, tạo nên một thứ không khí nặng nề đến nghẹt thở. Đám tang của anh Minh được tổ chức long trọng, nhưng mẹ chồng tôi – bà Hà – lại không có mặt. Người ta bảo bà đang ở resort ven biển, đeo kính râm, uống nước dừa, cười hớn hở bên ông Khải, nhân tình của bà. Tôi đứng trước linh cữu, đôi chân run bần bật, lòng đau như cắt. Chị em trong công ty anh Minh thay nhau dìu tôi, ai cũng rưng rưng. Chú Bàng, người làm lâu năm của gia đình, đứng cạnh tôi nhỏ giọng: “Lan, chú thấy vụ này không đơn giản đâu. Cái chết của cậu Minh chú nghi ngờ lắm.” Tôi chưa kịp hỏi thêm thì tiếng Đức vang lên sau lưng, lạnh tanh: “Chị Lan, chú nói mấy chuyện tào lao gì vậy?” Đức là em cùng cha khác mẹ của Minh, luôn giữ khoảng cách với tôi, một sự lạnh nhạt mà tôi không lý giải được. Tôi nói khẽ: “Chú Đức, chú thay mẹ thắp dùm anh Minh nén nhang đi.” Đức liếc tôi, gương mặt vô cảm: “Chị đừng gọi mẹ, bà ấy lát nữa chắc cũng không về đâu.” Lời nó như dao cứa vào tim tôi, nhưng chưa kịp phản ứng, điện thoại tôi trong túi rung nhẹ. Giữa đám tang, tiếng chuông báo tin nhắn nghe sao dượng rợn. Tôi mở điện thoại và tim tôi khựng lại: “Lan, anh đây. Anh chưa chết, mau ra nghĩa trang phía sau núi cứu anh.”
Tay tôi run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Trước mắt tôi, mọi thứ tối sầm lại. Tôi nhìn hàng chữ ấy cả chục lần không tin nổi. Thiên – trợ lý thân cận của anh Minh – tiến lại, mắt đỏ hoe: “Chị, em có chuyện này nghi lắm. Camera ở nghĩa trang phía sau núi lúc nãy nháy lên rồi tắt đột ngột, y như có người động vào.” Tôi giật mình, không suy nghĩ thêm, kéo tay Thiên lùi ra phía cửa sau. Chúng tôi len qua dãy tre sau nhà, băng qua con đường đất đỏ dẫn lên phía nghĩa trang. Trời tháng chạc lạnh buốt, gió rít vào tai như muốn đẩy người ta té xuống. Tôi chỉ biết lao đi chạy như thể linh hồn bị ai kéo. Gần tới nghĩa trang, tôi đứng trước ngôi mộ ghi tên anh Minh mà lòng đau đớn đến nghẹt thở. Tôi hít sâu gọi trong tuyệt vọng: “Anh Minh, anh có ở đây không?” Không ai đáp, chỉ có tiếng gió hú. Đúng lúc đó, một tiếng động xột soạt vang lên từ bụi cây phía sau mộ. Từ trong bóng tối, một bóng người lảo đảo bước ra, thân thể dính đầy đất, hơi thở đứt quãng. Tôi buông rơi đèn pin, miệng bật ra nghẹn ngào: “Anh Minh!” Anh Minh tái nhợt, môi tím lại vì lạnh, hai tay bấu vào bụi cây như cố gượng để đứng. Tôi chạy tới ôm lấy anh, mùi đất, mùi hôi ẩm và mùi máu khô hòa vào nhau. “Anh, trời ơi, sao anh thành ra thế này?” Anh thở dốc: “Lan, đừng khóc, anh còn sống là nhờ trốn ra được. Nhưng phải nói anh, mẹ – bà Hà – không phải mẹ ruột anh. Bà ta với ông Khải muốn gi;ế;t anh.” Tôi đứng sững, câu nói như cú sét đánh ngang tai. Thiên lập tức cởi áo khoác phủ lên người anh, đỡ anh vào căn kho cũ dưới chân núi. Chú Bảng đã đợi sẵn, thấy anh thì bật khóc như trẻ con: “Cậu Minh, trời đất ơi, chú tưởng cậu chết thật rồi.” Anh Minh gục xuống ngay trước cửa kiệt sức. Chú Bảng pha nước ấm, kiểm tra vết thương: “Cậu bị nứt xương bánh chè, may chưa gãy.” Tôi ngồi cạnh anh, tay không buông tay. Mấy ngày qua tôi sống như cái xác vô hồn, giờ nhìn anh còn sống, tôi muốn òa khóc cả đêm. Anh nhìn tôi giọng mệt: “Anh xin lỗi để em khổ, nhưng chuyện này mình phải làm cho ra lẽ.” Tôi lắc đầu mạnh: “Không, anh không có lỗi gì hết. Em chỉ cần anh sống là đủ.” Thiên ngồi xuống đối diện, hạ giọng: “Anh Minh, tin tức chiều nay lan cả mạng rồi. Bà Hà đang chuẩn bị tuyên bố chú Đức thay anh làm chủ tịch.” Tôi siết tay, lần đầu tiên trong lòng dâng lên sự giận dữ mạnh đến vậy. Bà Hà đã giết ba chồng tôi, giờ muốn gi;ết chồng tôi. Không, tôi không thể im lặng. Anh Minh nắm tay tôi: “Lan, chuyện này nguy hiểm, em phải tránh xa.” Tôi cắt lời: “Không, em là vợ anh. Nếu tụi đó muốn làm hại anh, em không để yên đâu. Từ ngày về nhà chồng, em nghĩ đủ rồi.”

Anh Minh nhìn tôi, đôi mắt tuy mệt nhưng kiên định: “Lan, anh tin em. Em là người duy nhất bà không đề phòng.” Tôi hiểu ý anh. Bà Hà coi thường tôi, chính vì vậy tôi sẽ là người dễ thu thập thông tin nhất. Buổi trưa, tôi thay bộ đồ đơn giản, buộc gọn tóc rồi đi bộ xuống núi. Tòa nhà trụ sở tập đoàn Minh Hải hiện ra, tôi bước vào sảnh, ánh mắt bao người nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi đi thẳng đến khu hội trường tầng năm, nơi cuộc họp ban lãnh đạo đang diễn ra. Huyền – thư ký của Đức – chặn tôi: “Chị Lan, chị tự đây làm gì? Đây là cuộc họp quan trọng.” Tôi nhìn thẳng vào cô ta: “Chị là vợ của anh Minh, chị có quyền lên đây.” Huyền cười khẩy: “Vợ thì sao? Anh Minh đâu còn nữa. Bây giờ công ty là của chú Đức.” Tôi đáp lại ngay: “Cho đến lúc này chưa ai thông báo chính thức việc chuyển quyền. Và khi chưa có thông báo đó, chị vẫn phải tôn trọng tôi, hiểu chứ?” Ánh mắt Huyền thoáng run rồi cô ta bật cười: “Chị Lan, chị nghĩ chị là ai?” Tôi bước đến gần bàn cô ta, hạ giọng: “Tôi là người mà mẹ con bà Hà không ngờ sẽ quay lại.” Nói xong, tôi đẩy cửa bước vào phòng họp. Đức ngồi ở vị trí chủ tọa, thấy tôi liền cau mày: “Chị Lan, đây không phải chỗ để chị xen vào.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ một: “Chú Đức, chị chỉ muốn hỏi một câu thôi. Chú có văn bản pháp lý nào cho phép chú tiếp quản chiếc ghế chủ tịch khi tang lễ của anh Minh còn chưa hoàn tất không?” Cả phòng im phăng phắc. Đức ngập ngừng vài giây rồi chống chế: “Đây là quyết định của gia đình.” Tôi hỏi tiếp: “Gia đình? Ba chồng chị đã ch;ết vì bị h;ãm hạ;i, chồng chị đang bị tr;uy s;át. Chú nói đó là gia đình à?” Lời tôi khiến nhiều người xôn xao. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung nhẹ. Tin nhắn của Thiên:………..

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Chị Lan, em khôi phục được dữ liệu gốc rồi. Có dấu vết biển thủ, giao dịch giữa Đức, Huyền, ông Khải, cả hợp đồng thuê nhóm của Tín Mỏ.” Tôi ngước lên nhìn Đức và thấy hắn bắt đầu sợ. Tôi bình tĩnh cúi đầu: “Chị xin phép về trước.” Rồi quay người bước thẳng ra khỏi hội trường. Tôi biết phe bà Hà đã bắt đầu để mắt tới tôi. Trở về căn kho, Thiên mở laptop: “Chị Lan coi nè, đây là bản sao giao dịch của chú Đức với tài khoản tên Nguyễn HK – chắc chắn là ông Khải. Đây là lịch chuyển tiền cho nhóm của Tín Mỏ.” Chú Bảng lấy ra một miếng vải: “Tối trước khi ông chủ mất, chú thấy trên cổ áo ông có mùi thuốc rất lạ. Chú giữ lại một miếng vải lót áo.” Tôi nhìn anh Minh: “Ba đã linh cảm được hết.” Anh nắm tay tôi: “Em hứa với anh nhất định sẽ làm rõ.”
Sáng hôm sau, tôi quyết định trở lại tập đoàn, vào phòng lưu trữ hồ sơ. Tôi lách qua lối hành lang hẹp, nghe tiếng Huyền thì thầm bên trong: “Dạ chú Đức, em đang dọn hết hồ sơ liên quan. Mẹ Hà nói không để ai moi ra chuyện cũ.” Tôi đẩy cửa bước vào: “Huyền, em tính làm gì vậy?” Huyền giật bắn, mặt trắng bệch. Tôi bước đến gần, nhìn thẳng vào chồng tài liệu trên bàn: “Hồ sơ của ba chồng chị. Ai cho phép em đụng vào?” Huyền lắp bắp: “Em chỉ dọn dẹp.” Tôi cười nhạt: “Dọn dẹp hay phi tang?” Tôi lấy điện thoại ra bấm số Thiên: “Alo Thiên, em xử lý phần dữ liệu chưa? Nhớ giữ nguyên bản sao gốc để mai giao cho cơ quan điều tra.” Huyền nghe đến chữ cơ quan điều tra, chân cô ta khuỵu xuống. Tôi nhìn cô ta nói nhỏ: “Huyền, chị khuyên thật, em đừng theo phe sai, không có lợi đâu.” Cô ta ngẩng lên, đôi mắt vừa run vừa căm ghét: “Chị Lan, em không chọn được. Một khi đã làm việc cho mẹ Hà, không ai được rút lui cả.” Tôi lạnh người. Câu nói đó như lời cảnh báo – khi cô ta không rút lui được, bà Hà cũng sẽ không để tôi rút lui.
Tối đó, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ, giọng nam trầm thấp đầy đe dọa: “Cô Lan, cô biết quá nhiều rồi. Đừng để mình trở thành người tiếp theo nằm trong quan tài.” Tôi biết đó là nhóm của Tín Mỏ. Cuộc chiến đã vượt xa chuyện công ty, đây là giằng co sinh tử. Sáng hôm sau, tôi đến tập đoàn sớm. Bà Hà xuất hiện, bà bước thẳng đến, đứng trước mặt tôi: “Lan, con nghĩ con làm được gì? Muốn thách thức mẹ hả?” Tôi giữ ánh mắt bình thản: “Nếu mẹ sợ thì mẹ cứ nghĩ vậy.” Bà Hà nghiến răng: “Con lo cho bản thân trước đi. Chồng con chết rồi, đừng để phải tổ chức thêm cái đám tang nữa.” Tôi đáp: “Con không chết và chồng con cũng không chết đâu.” Bà Hà khựng lại hai giây, mắt lộ hoảng sợ. Tôi cười nhẹ: “Con nói, mẹ sớm muộn sẽ gặp lại người mà mẹ nghĩ đã chết.” Bà lùi một chút, lần đầu tiên ánh mắt bà lộ rõ sợ hãi. Tôi quay người bước đi.
Buổi chiều, tôi bị Tín Mỏ bắt cóc đưa đến nhà kho bỏ hoang. Bà Hà xuất hiện, bà túm tóc tôi giật mạnh: “Lan, nếu hôm nay con không nói thật thì ngày mai người nhà con sẽ nhận được tin buồn.” Tôi đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn cắn môi không phát ra tiếng. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà: “Con không sợ mẹ và con sẽ không nói gì.” Đúng lúc đó, cửa kho bị đá tung, ánh đèn pin dọi thẳng vào mặt Tín. Chú Bảng lao vào trước, theo sau là hai chiến sĩ công an và Thiên. Bà Hà bị còng tay, mặt trắng bệch. Tôi đứng dậy, nói rõ ràng: “Chính mẹ tự để lộ, con chỉ bật định vị.” Trên đường được dìu ra ngoài, tôi quay lại nhìn bà Hà: “Mẹ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Sáng hôm sau, cuộc họp ban lãnh đạo được mở khẩn cấp. Tôi bước vào phòng họp, lấy chiếc USB từ túi áo đặt lên bàn: “Đây là dữ liệu anh Minh giao lại, trong đó có tài liệu tài chính và một clip ghi âm liên quan đến việc ba chồng chị qua đời.” Cả phòng nổ tung như bom. Một giám đốc bộ phận tên Long đứng bật dậy: “Tôi chỉ làm theo chỉ đạo. Chính chú Đức kêu tôi chuyển tiền vô công ty vệ tinh.” Đức gào lên: “Mày im đi!” Nhưng Long tiếp tục: “Bà Hà cũng biết hết. Tất cả tôi chỉ làm theo.” Cả phòng hỗn loạn. Công an bước vào ngay sau đó, Đức bị còng tay, Huyền quỵ xuống ôm mặt.
Buổi họp báo đặc biệt tổ chức ngay chiều hôm đó. Anh Minh bước lên bục, bên dưới là hàng trăm nhân viên đang rưng rưng. Anh kéo tôi lên sân khấu, tiếng vỗ tay như nổ tung. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình đứng đúng nơi mình phải đứng. Tối đó đứng trên sân thượng tòa nhà, gió thổi mạnh nhưng lòng tôi bình yên đến lạ. Anh Minh nắm tay tôi nói nhỏ: “Lan, cảm ơn em. Nếu không có em, chắc anh mất xác rồi.” Tôi cười: “Anh mà còn nói vậy nữa em phạt.” Chúng tôi dựa vào nhau, từ nay cuộc đời khác rồi. Dông bão đã qua, ánh sáng cuối cùng cũng về. Phe ác trả giá, người tốt được bảo vệ. Tôi đã học được bài học: sự hiền lành không phải yếu đuối. Khi bị dồn vào đường cùng, người hiền sẽ nguy hiểm nhất. Và công lý dù đến muộn cũng sẽ đến với những ai dám đứng lên.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!