Mua Nhà Trước Cưới, Chồng Đòi Chia 2 Phòng Cho Nhà Nội – Tôi Chỉ Nói 1 Câu, Cả Nhà C;âm mồn….
—
Tôi đứng giữa phòng khách căn hộ tầng 18, nắng chiều xiên qua cửa kính dát vàng lên sàn gỗ. Tay tôi vẫn còn run vì xúc động. Ba năm làm quần quật, nhịn từng đồng, từ chối bao cuộc vui, tôi mới mua được căn hộ đầu tiên của đời mình. Ba phòng ngủ – một phòng chính, một phòng làm việc, một phòng đọc sách hoặc cho khách ở lại.
Tôi nắm tay Trí, đưa anh ra giữa phòng khách: “Anh xem, phòng khách rộng thế này. Phòng ngủ chính hướng tây mát lắm. Hai phòng kia một phòng làm việc, một phòng đọc sách hoặc cho khách ở. Anh thấy thế nào?”
Trí vỗ nhẹ vai tôi, không phải trìu mến mà như thể đang khẳng định quyết định: “Em tính vậy không được. Mình để hai phòng cho bố mẹ với em gái anh. Họ sẽ chuyển đến ở cùng sau khi cưới.”
Tôi khựng lại như có ai dội cả xô nước đá vào gáy: “Anh vừa nói gì?”
Trí vẫn cười tự tin: “Bố mẹ anh ở quê vất vả, lên thành phố ở cùng con cũng phải. Em Thảo học đại học đang ở trọ, ở đây tiện nghi lại gần trường, quá hợp lý.”
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười khỉ: “Hợp lý hả? Trí à, anh nhầm to rồi. Căn hộ này tôi mua bằng từng đồng tiền tôi kiếm ra. Đứng tên tôi. Tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ cho phép ai tự ý sắp đặt chủ nhân cho nó – trừ khi họ bỏ tiền ra. Anh và gia đình anh đã bỏ ra bao nhiêu?”
Trí đứng sững, mặt đỏ bừng rồi tái lại. Tôi không cần nghe anh trả lời.
Hai ngày sau, buổi họp mặt hai bên gia đình diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Ngay từ lúc bà Sơn và con gái bước vào, tôi đã thấy bầu không khí không đúng. Bà Sơn không vội chào hỏi, ánh mắt đã quét từ đầu đến chân tôi: “Con gái à, nghe thằng Trí nói con mua căn hộ ba phòng đẹp lắm hả? Bác thấy con gái có học thức, làm ăn giỏi là biết điều. Bác mừng lắm.”
Thảo ngồi xuống đã lôi điện thoại ra: “Nè chị, cho em coi hình căn hộ đi. Em đang tính mua rèm cửa. Phòng em hướng tây phải không? Nắng hướng tây thì phải mua rèm dày.”
Bà Sơn phẩy tay: “Bàn gì nữa cho mất thời gian. Cứ để đó mẹ lo. Phòng lớn nhất là hai đứa ở, phòng thứ hai là bố mẹ, phòng còn lại cho con Thảo. Vậy là đẹp. Tiết kiệm được tiền thuê nhà. Mà bố mẹ lên ở cùng, lúc đi làm có người nấu cơm nước.”
Bố tôi lên tiếng: “Chị à, nghe nói căn hộ là do con Linh tự bỏ tiền ra mua…”
Bà Sơn cắt ngang, giọng cao vút: “Con cái lấy nhau rồi thì của đứa nào chẳng là của chung? Của con dâu tức là của con trai tôi, mà của con trai tôi tức là của tôi. Có gì phải tính toán? Con gái anh được gả vào nhà tôi là phúc ba đời.”
Tôi đặt ly trà xuống bàn, một tiếng “cạch” vừa đủ vang lên giữa không gian căng cứng: “Dạ thưa bác, bác nói sai rồi. Thứ nhất, tôi và anh Trí chưa cưới, đây vẫn là tài sản riêng của tôi được pháp luật công nhận. Thứ hai, ngay cả khi cưới, luật pháp vẫn bảo vệ tài sản riêng có trước hôn nhân. Anh Trí không có một cái đinh nào trong đó thì không có quyền sắp đặt. Thứ ba và quan trọng nhất, tôi không phải cái máy kiếm tiền để cho cả nhà bác ngồi không mà hưởng thụ. Tôi mua nhà để xây tổ ấm cho tôi, không phải nhà tập thể cho gia đình bác. Phúc hay họa tôi tự quyết, không cần cái phúc làm con trâu con bò để cho nhà bác cưỡi lên cổ.”
Không gian chết lặng. Mặt bà Sơn tái xanh như bị ai tát. Thảo tròn mắt, tay bấu vào màn hình. Bố mẹ tôi sau một thoáng ngỡ ngàng bật cười kiêu hãnh.
Bà Sơn bật cười khẩy: “Cô đang cãi lại mẹ chồng tương lai đó hả? Dâu con gì mà chưa vào nhà đã hỗn xược? Cô tưởng cô là ai? Lấy được thằng Trí là có phúc rồi.”
Trí hoảng hốt: “Mẹ, mẹ bình tĩnh. Linh, em xin lỗi mẹ anh đi.”
Tôi quay sang Trí, giọng không cao không rung mà thẳng như nhát dao: “Tôi không có lỗi gì để xin lỗi.”
Bà Sơn không cam tâm, tay chỉ thẳng vào tôi: “Cái kiểu đàn bà mất nết, không biết đạo làm dâu, đạo làm vợ. Vợ chồng làm ra tiền thì phải biết phụng dưỡng bố mẹ chồng.”
Thảo hùa theo: “Chị coi thường anh Trí với gia đình nhà tôi hả? Anh Trí đẹp trai học cao, bao đứa theo mà chọn chị.”
Tôi đứng bật dậy, gằn giọng từng chữ: “Tôi đã nói không. Các người bị điếc hả? Hay não chỉ toàn rơm rạ? Cái thứ đạo lý rẻ tiền dạy đàn bà quỳ gối cho cả họ nhà chồng cưỡi lên cổ? Trách nhiệm của tôi với bố mẹ đẻ tôi, chứ không phải lũ ký sinh trùng há miệng chờ sung.”
Tôi quay sang Trí: “Còn anh, Trí, anh đúng là kẻ hèn nhát. Không dám bảo vệ tôi, cũng chẳng đủ can đảm cắt đứt dây rốn thối tha. Anh chỉ biết đứng đó hy vọng tôi hy sinh. Anh là con rối đáng thương.”
Tôi nắm túi xách, chốt hạ: “Căn hộ của tôi, các người sẽ không bao giờ được đặt chân vào. Còn đám cưới, các người có thể đem cái phúc đó mà đi cúc!” Bố mẹ tôi đứng dậy theo. Bố tôi nói: “Gia đình các vị quá đáng. Chúng tôi không thể gả con gái vào gia đình này. Chào.”
Chúng tôi quay lưng, không ngoái lại.
Mấy hôm sau, Trí đến nhà tôi, tay cầm túi trái cây, khuôn mặt là phiên bản hoàn hảo của người đàn ông biết hối lỗi. Nhưng tôi không thấy thành ý. Anh ta nói: “Linh, anh xin lỗi. Mẹ anh nóng tính. Nhưng em biết nhịn một chút thì đã khác. Em cần đặt mình vào vị trí người khác. Mẹ anh khóc suốt. Em Thảo không dám gọi về. Em chỉ cần nhún nhường một chút…”
Tôi bật cười khẽ: “Anh đang xin lỗi hay đang chứng minh tôi sai? Anh thích thao túng tâm lý vậy à? Nghe cho kỹ. Một chút đó là thế nào? Để mẹ anh ở nhà tôi như nhà bà? Để em gái anh biến phòng đọc sách thành ổ mèo? Hay để tôi dùng tiền mua nhà, trả điện nước ăn uống, rồi bị mang tiếng không biết làm dâu? Căn hộ này không có chỗ cho người sống bằng tự trọng mượn. Tự trọng thật thì không đạp lên ranh giới người khác để sống ké. Thứ tình yêu cần cúi đầu một phía không đáng gọi là tình yêu. Và người đàn ông để mẹ xúc phạm vợ rồi đòi hy sinh thì không đáng gọi là chồng.”
Trí im lặng. Tôi mở cửa: “Anh về đi. Thứ anh đem đến chỉ là ngụy biện.”
Nhưng câu chuyện chưa dừng. Một chiều, tôi về nhà không mở được cửa. Ổ khóa bị thay. Cánh cửa bật mở, Trí đứng đó……………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
: “Linh, anh muốn tạo bất ngờ. Mẹ với em Thảo lên chơi, anh mời vào ở đỡ mấy hôm.”
Tôi bước vào, chết lặng. Đồ đạc lộn ngổn khắp phòng – vali, túi xách, nồi cơm điện. Bà Sơn và Thảo ngồi xem tivi trên sofa như chủ nhà. Bà Sơn quay lại: “Con dâu về kìa, mau phụ mẹ dọn đồ. Tủ này để phòng Thảo, đồ mẹ để tạm phòng kia.”
Tôi rút điện thoại: “Chào bác. Bác có giấy mời chủ nhà không? Nếu không, đây gọi là đột nhập và xâm phạm tài sản cá nhân.”
Thảo nhăn nhó: “Chị nói gì lạ? Đây là nhà anh Trí, tức của mẹ em.”
Tôi bấm số: “Alo bảo vệ? Cho tôi gọi cảnh sát. Có người lạ đột nhập căn hộ tầng 18.”
Bà Sơn đứng phắt: “Mày dám? Tao là mẹ chồng mày!”
Tôi quay người, mắt nhìn thẳng: “Bác chưa bao giờ là mẹ chồng tôi. Từ giây phút các vị không tôn trọng tôi và tài sản của tôi, các vị tự chấm dứt mối quan hệ này.”
Cảnh sát và bảo vệ xuất hiện vài phút sau. Tôi đưa giấy tờ chứng minh quyền sở hữu. Trí chạy lại: “Linh, em làm quá rồi!”
Tôi quay sang anh, giọng bình thản như lưỡi dao: “Trí, đây là lời cuối. Tôi không cần người chồng suốt ngày rút ruột vợ đắp gia đình mình. Tôi không cần gia đình chồng coi tôi như máy ATM. Hôn lễ hủy. Quan hệ kết thúc.”
Mẹ con họ bị mời ra khỏi căn hộ trước hàng xóm. Tôi quay đi, không nhìn lại.
Sáu tháng sau, tôi nghe tin họ về quê sống ẩn. Thảo trượt tín chỉ, bỏ học. Trí thất nghiệp, đi làm công trường. Bố mẹ anh bán đất trả nợ.
Một chiều, tôi gặp Thảo ở quán cà phê. Cô ta mặc đồng phục phục vụ, mặt hốc hác: “Chị, em nợ tín chỉ, nhà không có tiền cho học lại. Anh Trí đi làm công trường. Bố mẹ bán đất. Tất cả chỉ vì…”
Tôi nhấp cà phê: “Tất cả vì tham lam và suy nghĩ con dâu cũng là của mình, của gia đình em. Các người mất tất cả vì chính mình.” Tôi để lại vài tờ tiền – không nhiều không ít.
Hôm sau, Trí tìm đến công ty. Anh gầy sọt, áo nhăn, mắt thâm: “Linh, anh xin em, cho anh cơ hội. Gia đình anh tan nát rồi.”
Tôi khoanh tay: “Anh đến vì hối hận hay vì thấy tôi thành công và hy vọng tôi là phao cứu sinh?” Trí không nói được. Tôi nói tiếp: “Để tôi nói sự thật. Tôi định sau cưới thế chấp căn hộ vay tiền cho anh mở công ty. Hai phòng trống – một phòng làm việc cho anh, một phòng đọc sách. Sau này có con, nó ở đó. Nhưng khi anh đòi hỏi đầu tiên, chính anh đã phá hỏng tương lai đó. Không ai tước nó khỏi tay anh, anh tự ném đi.”
Trí gục xuống ghế, bật khóc như đứa trẻ mất đồ chơi.
Tối đó, tôi kể bố mẹ. Mẹ xoa tay tôi: “Con làm đúng. Lấy người không biết bảo vệ con, cả đời khổ.”
Tôi đứng bên cửa sổ căn hộ, nhìn thành phố lên đèn. Tôi không hận họ. Tôi chỉ thương cho sự mù quáng và lòng tham đã làm mờ lương tri một gia đình. Tôi biết chính sự dứt khoát hôm đó đã cứu tôi khỏi cuộc đời làm dâu hiền cho gia đình chỉ biết đòi hỏi.
Căn hộ này cuối cùng vẫn đúng là tổ ấm – nơi tôi là chủ duy nhất, sống hạnh phúc. Đôi khi nói không đúng lúc chính là cách yêu thương bản thân trọn vẹn nhất.





