Chồng tôi ch/ết trong tai nạn, con ch/ó trắng về mộ quỳ suốt 49 ngày – bố chồng gọi C/A đ/ào m/ộ, ph/át h/iện sự thật k/inh ho/àng……
—
Tôi tên Nguyễn Thu Nhiên, 32 tuổi. Chồng tôi là Phạm Đức Tâm, chủ trại huấn luyện chó nghĩa khuyển ở thị trấn. Đêm chồng tôi mất, trời mưa trắng xóa. Người ta bảo anh tự ngã xe xuống con mương cầu vọt. Tôi không tin. Khi ôm được thân anh lạnh ngắt trong bùn, tôi thấy trong tay anh còn nắm chặt một nhúm lông trắng.
Tôi là vợ anh, tôi biết nhúm lông đó là của Bạch Long – con chó trắng mà anh huấn luyện và yêu thương nhất. Bạch Long đi theo anh đêm đó, nhưng khi người ta tìm thấy anh, không ai thấy nó đâu. Nó biến mất như bị mưa nuốt chừng.
Trước khi đi, anh dặn tôi một câu lạ lùng: “Nhiên, nếu anh về muộn, em nhớ một điều – đừng ký giấy gì hết. Ai nói thương mình quá nhiều, càng phải cẩn thận.” Tôi không hiểu, chỉ nghĩ anh nói gở. Ngoài sân, Bạch Long sủa dồn dập. Anh Tâm mở cổng, cúi xuống xoa đầu nó. Chiếc xe máy dổ lên trong mưa, ánh đèn đỏ mất hút cuối ngõ.
Đến gần 3 giờ sáng, công an gọi tôi ra con mương cầu vọt. Anh Tâm nằm nghiêng bên bờ mương, áo khoác đen dính đầy bùn, mặt tái nhợt. Tôi chạm vào tay anh – lạnh. Bàn tay anh hơi khum lại, trong lòng bàn tay có nhúm lông trắng ướt bết và một vệt đỏ sẫm. Tôi nhìn quanh: “Bạch Long đâu? Con chó đi cùng anh ấy?”
Không ai trả lời.
Đám tang xong, tôi nhớ lời anh dặn. Em chồng tôi là Kiều Oanh kéo tôi vào bếp hỏi: “Chị Nhiên, sổ sách trại anh Tâm để đâu? Có ai gọi đòi tiền chưa?” Tôi sững người. Anh còn nằm ngoài kia, em hỏi chuyện nợ nần làm gì?
Rồi ông Sự – chú ruột của anh Tâm – xuất hiện với hợp đồng góp vốn 940 triệu, bảo anh Tâm vay tiền ông để mở rộng trại. Ông bảo tôi ký giấy chuyển nhượng trại cho ông xử lý nợ. Tôi cầm bản photo lên, chữ ký cuối trang hơi khác chữ anh Tâm – chữ anh bao giờ cũng hụt nét cuối, còn chữ ký này tròn đều quá, đẹp đến giả.
Tôi nhìn ông Sự: “Thưa chú, anh Tâm dặn cháu trước khi đi không được ký giấy gì hết.” Ông Sự cười nhạt nhưng khóe miệng giật nhẹ. Bà Mến – mẹ chồng tôi – hoảng sợ: “Nó dặn con vậy khi nào?” “Đêm anh ấy đi ạ.”
Đúng lúc ấy, bác Bảy Cừ chạy vào hốt hoảng: “Ông Đôn ơi, cô Nhiên ơi! Ra mộ thằng Tâm mau! Có con chó trắng quỳ trước mộ từ sáng tới giờ, gọi không đi, đuổi không chạy!”
Tôi chạy ra nghĩa trang. Dưới gốc duối già trước bia mộ anh Tâm, một bóng trắng nằm phục trong bùn. Bạch Long gầy rộc đi, bộ lông bết máu khô. Một bên tai rách, trên cổ có vết chém dài đã đóng vảy. Tôi quỳ xuống ôm cổ nó: “Con đi đâu mấy hôm nay? Ai làm con ra thế này?” Nó không trả lời, chỉ quay đầu liếm nhẹ lên bàn tay tôi, rồi nhìn di ảnh anh Tâm trên bia mộ, cổ họng phát ra tiếng ư ừ não lòng.
Từ hôm đó, Bạch Long nằm phục trước mộ anh Tâm. Ban ngày nó co mình bên bệ đá. Ban đêm nó ngẩng đầu hú dài. Người ta bảo anh Tâm chết oan nên chó mới không chịu rời. Người ta sợ, bà Mến khóc, bảo tôi đuổi nó đi. Tôi không đuổi. Bố chồng tôi – ông Đôn – bắt đầu ra mộ thường hơn, nhìn vết chó cào, nhìn vết đất bị bới.
Ngày thứ 14, vết cào sâu hơn, móng chân trước của Bạch Long mòn đi vài chỗ rớm máu. Tôi ôm nó lại: “Đừng cào nữa, đau rồi con.” Nó vùng khỏi tay tôi, cố quay đầu nhìn vào chân mộ. Ông Đôn thở dài: “Có khi nó nhớ mùi gì ở dưới đó.”
Đêm ấy, tôi thấy ông Đôn lấy cuốn lịch treo tường khoanh đỏ ngày 49. Tôi hỏi: “Bố khoanh làm gì ạ?” Ông nhìn dấu mực đỏ: “Bố muốn xem đến ngày đó con Bạch Long còn cào đúng chỗ ấy không.”
Gần sáng ngày thứ 30, ông Đôn gọi tôi đi theo. Trong sương mờ, một bóng người mặc áo mưa sẫm đứng cách mộ anh Tâm vài bước, ném miếng thịt về phía Bạch Long. Bạch Long chỉ ngửi rồi hất ra xa, không ăn. Người đó bỏ chạy. Sáng hôm sau, ông Đôn đem miếng thịt đi kiểm tra. Kết quả:……………
có thuốc mê liều mạnh.
Ngày 49, cả nhà ra mộ cúng. Thầy cúng đọc xong, Bạch Long bật dậy. Nó loạng choạng bước tới phần chân mộ, dùng hai chân trước cào xuống đất rất mạnh. Móng nó quyệt vào đất ướt, đất bắn lên bệ đá. Tôi lao tới ôm cổ nó, nó vùng ra, nhất quyết không chịu dừng. Hai chân trước rớm máu, nó vừa cào vừa rên, cổ họng nghẹn như khóc.
Bà Mến hoảng hốt: “Không được, đừng để nó phá mộ con tôi!” Kiều Oanh cũng chạy tới kéo tôi. Ông Sự bước lên: “Anh Đôn, chó cào đất mà anh cũng để yên sao?” Ông Đôn không trả lời, chỉ nhìn Bạch Long, nhìn vệt máu trên móng chó, rồi nhìn phần chân mộ đã bị cào lộ ra một góc đất khác màu. Ông chậm rãi quỳ xuống trước bia mộ: “Tâm, nếu con ch/ết vì số, bố xin lỗi. Nhưng nếu con ch/ết oan mà bố sợ điều tiếng để con đội tội dưới đất, bố mới là thằng cha bất hiếu.” Ông đứng dậy, rút điện thoại: “Tôi gọi công an xã trình báo.”
Anh Hậu – điều tra viên – tới, nghe ông Đôn trình bày
Bạch Long đi cùng anh Tâm trong đêm mất tích, trở về với vết chém ở cổ. Có ảnh thú y xác nhận thời điểm trùng đêm anh Tâm ch/ết. Có người b/ỏ th/ịt tẩ/m th/uốc m/ê cho chó. Hợp đồng 940 triệu có dấu hiệu giả. Và con chó được huấn luyện tìm mùi cứ cào đúng một vị trí ở chân mộ suốt nhiều ngày.
Biên bản được lập ngay tại nghĩa trang. Hai người được gọi tới dùng xẻng đào đúng chỗ Bạch Long cào. Đào xuống sâu, lưỡi xẻng chạm vào vật cứng. Một hộp sắt bọc nilon đen lộ ra, quanh hộp buộc dây dù xanh – loại dây anh Tâm vẫn dùng buộc túi thức ăn trong trại. Bạch Long ngừng cào, nó nằm sụp xuống thở hổn hển, mắt vẫn dán vào chiếc hộp.
Trong hộp có điện thoại cũ, thẻ nhớ, danh sách mã chip, ảnh chụp xe tải trong đêm, cuốn sổ tay nhòe nước, và nửa chiếc vòng cổ da của Bạch Long. Điện thoại cũ có đoạn ghi âm cuộc cãi vã giữa anh Tâm và ông Sự: “Mày tưởng mày sạch lắm à? Cái bảng nghĩa khuyển của mày mà không có khách của tao thì chỉ là cái chuồng chó quê mùa.” Rồi tiếng va đập, tiếng Bạch Long gầm, tiếng anh Tâm yếu dần: “Nhiên đừng ký… nếu con có mệnh hệ gì… bố tìm giấy gốc duối.”
Ông Sự và Sơn bị mời làm việc. Trong khi đó, Bạch Long dẫn chúng tôi tìm được Nậu – nhân viên trại – bị chói trong kho thức ăn bỏ hoang. Nậu khai: bị Sơn ép mở cổng sau nhiều đêm, đêm đó chứng kiến Sơn chém Bạch Long và ông Sự đánh anh Tâm rồi dựng thành tai nạn. Nậu còn giấu ổ cứng camera phụ – bằng chứng quan trọng.
Trên áo khoác của anh Tâm do ông Sự đưa bà Mến, tìm thấy vết máu của Sơn. Vụ án được chuyển thành án mạng. Đường dây cháo chó, đổi chip, làm giả sổ tiêm, lừa khách bị vạch trần.
Bạch Long yếu đi rất nhanh. Một chiều sương xuống, nó tự đứng dậy bước ra mộ anh Tâm. Trước bia mộ, nó quỳ xuống lần cuối, liếm nhẹ tấm ảnh anh rồi quay sang liếm tay tôi. Sau đó nó đi vòng ra sau hàng duối. Tôi chạy theo nhưng màn sương đã phủ kín. Trên nền đất chỉ còn chiếc vòng cổ rách và vài sợi lông trắng. Tôi tin nó đã về với người chủ mà nó thương nhất.
49 ngày – con chó trắng đã quỳ trước mộ, cào đất, chịu đau để chỉ đường cho sự thật. Người sống có thể dùng tiền, nước mắt giả và lời hay để che tội, nhưng sự thật nếu còn một người dám giữ, một con vật dám nhớ – thì cuối cùng vẫn có đường trở về.





