Vừa Ký Đơn L/y Hô/n, Chồng C/ười Nh/ạo “Loại Như Cô Chỉ Làm B/ẩn Da/nh Tôi” – 10 Phút Sau Hắn Quỳ S/ụp….
Trong căn biệt thự ba tầng lộng lẫy, Lê Phương Thảo lặng lẽ lau từng chiếc bát đĩa. Ba năm làm vợ Trần Minh Hoàng – giám đốc tài chính công ty Minh Phát, cô luôn bị coi là người vợ quê mùa, thất nghiệp, ăn bám. Mẹ chồng bà Nga ngày nào cũng mạt sát, chồng thì khinh rẻ. Nhưng không ai biết, đằng sau vẻ ngoài nhẫn nhục ấy là một thiếu tá công an, cán bộ trinh sát của Ban Chuyên án M09, đang điều tra đường dây rửa tiền hàng ngàn tỷ của chính chồng mình.
Đêm đó, Thảo chờ cả nhà ngủ say. Cô nhẹ nhàng vào phòng làm việc của Hoàng – nơi hắn nghiêm cấm mọi người bước vào. Với kỹ năng trinh sát điêu luyện, cô mở khóa, dùng dung dịch phản quang phát hiện dấu vân tay trên bàn phím mã số két sắt. Bằng tư duy logic, cô đoán được mật mã là 080938 – ngày thành lập công ty. Két sắt mở ra, bên trong là toàn bộ sổ sách kế toán hai hệ thống, hợp đồng khống và dữ liệu rửa tiền của tập đoàn. Thảo sao chép toàn bộ.
Sáng hôm sau, Hoàng đưa cho Thảo đơn l/y h/ôn, kèm 100 triệu đồng tiền “bồi thường” với thái độ hống hách. Thủy Linh – kế toán trưởng kiêm nhân tình – ngồi bên cạnh đắc thắng. Bà Nga ch/ửi r/ủa Thảo là “m/áy đ/ẻ không biết đ/ẻ, k/ẻ ă/n trộ/m ă/n c/ắp”. Trước sự nh/ục mã công khai, Thảo vẫn điềm nhiên. Cô biết giây phút b/áo th/ù đã cận kề.
Đúng lúc định ký, bà Nga lên cơn đ/ột q/uỵ. Hoàng và Linh hoảng loạn. Chỉ có Thảo bình tĩnh sơ cứu, giữ mạng sống cho bà và gọi cấp cứu. Tại bệnh viện, vừa tỉnh lại, bà Nga đã v/u khống Thảo ăn tr/ộm tiề/n. Hoàng quát đuổi cô. Thảo quay lưng bỏ đi, để lại câu nói đầy ẩn ý: “Hãy ghi nhớ thật kỹ ngày hôm nay.”
Hai tuần sau, tại sảnh Tòa án nhân dân thành phố, phiên l/y hô/n chính thức diễn ra. Hoàng đưa cả mẹ và nhân tình đến ăn mừng. Hắn ném xấp tiền lẻ vào túi Thảo, m/ỉa m/ai: “Cầm lấy mà về quê làm ruộng. Loại không học thức như cô chỉ làm bẩn danh giám đốc của tôi.” Thảo nhặt tiền, chỉnh lại cổ áo sờn, rồi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Tài sản bất chính thì có giữ cũng không bền. Pháp luật có thể đến chậm nhưng không bao giờ bỏ sót ai.”
Đúng lúc Hoàng xoay người định bước xuống thềm, ba chiếc xe công vụ biển xanh cùng hai xe đặc chủng lao tới, còi hú vang trời. Lực lượng cảnh sát cơ động phong tỏa hiện trường. Từ xe dẫn đầu, Đại tá Phạm Đình Hùng – Trưởng đoàn thanh tra tài chính, Trưởng Ban Chuyên án M09 – bước xuống. Vị đại tá nổi tiếng liêm chính mà Hoàng đã dùng hàng chục tỷ đ/út l/ót nhưng bị gạt phắt.
Hoàng vội vàng bước xuống, giơ tay chào: “Trưởng đoàn Hùng, cơn gió nào đưa ngài đến đây?” Nhưng Đại tá Hùng phớt lờ hắn, sải bước thẳng về phía Thảo đang đứng trên bậc thềm cao nhất. Trước sự ngỡ ngàng của đám đông, Thảo đứng thẳng người, thực hiện động tác chào điều lệnh:
“Báo cáo trưởng đoàn, Thiếu tá Lê Phương Thảo, cán bộ trinh sát Ban Chuyên án M09, đã hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng. Xin nhận lệnh.”…………
Đại tá Hùng chào đáp lễ, vỗ vai cô: “Đồng chí đã chịu nhiều vất vả. Mời lên xe bàn giao hồ sơ và nhận quyết định khen thưởng.”
Cảnh tượng như một cú sốc động đất. Khuôn mặt Hoàng trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi túa ra như tắm. Thủy Linh đứng chết chân, túi xách rơi bốp xuống đất. Bà Nga ngồi trên xe lăn há hốc mồm, chiếc gậy rơi lăn xuống thềm. Người vợ quê mùa mà họ vừa khinh rẻ, vu khống, đuổi đánh, lại chính là thiếu tá trinh sát – người đã theo dõi từng dòng tiền bẩn của họ suốt ba năm.
Cán bộ thanh tra bước ra đọc lệnh khởi tố: “Tôi đọc lệnh bắt tạm giam ông Trần Minh Hoàng và bà Thủy Linh về tội gian lận tài chính và rửa tiền quy mô lớn.”
Chiếc còng số tám lạnh ngắt khóa chặt cổ tay Hoàng. Hắn quỳ sụp xuống, bò tới níu gấu quần Thảo gào khóc: “Thảo ơi, em cứu anh, anh bị Linh xúi dục, em nói với trưởng đoàn một tiếng đi!” Linh lập tức phản bác: “Đồ hèn, chính anh chủ mưu, bây giờ lại đổ lên đầu tôi?”
Thảo nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới chân, giọng bình thản mà kiên định: “Trần Minh Hoàng, tôi từng là vợ anh, nhưng trước hết, tôi là một sĩ quan công an, là người bảo vệ pháp luật. Những đồng tiền bẩn anh rút ruột đã phá sản bao doanh nghiệp, đẩy hàng ngàn công nhân vào cảnh khốn cùng. Anh không bị ai lừa, anh bị chính lòng tham và sự ngông cuồng của mình làm hủy hoại. Hãy đối mặt và trả giá trước pháp luật.”
Hoàng đổ gục, khóc nức nở trong bất lực. Toàn bộ tài sản hàng ngàn tỷ, biệt thự, xe sang – tất cả những thứ hắn dùng để trà đạp người khác – trong chớp mắt hóa thành mây khói.
Trước khi lên xe, Thảo quay sang cán bộ y tế: “Bà Nga có tiền sử huyết áp cao, vừa qua cơn đột quỵ, phiền đồng chí gọi xe cấp cứu đưa bà về bệnh viện.” Bà Nga run rẩy giơ tay gọi: “Thảo… con…” Cô chỉ nghiêng đầu gật nhẹ như một lời chào vĩnh biệt, rồi bước lên xe công vụ. Cánh cửa thép khép lại, cắt đứt hoàn toàn quá khứ nhẫn nhịn.
Xe lăn bánh, tiếng còi hú xé tan không gian. Thảo đưa tay mở chiếc túi xách cũ, lấy ra huy hiệu cảnh sát nhân dân. Cô miết ngón tay lên ngôi sao vàng năm cánh. Chuyên án M09 đã khép lại thắng lợi.
Vậy là kẻ ngông cuồng vì đã gieo tham lam, kiêu ngạo và sự khinh rẻ, cuối cùng đã gặt lấy sụp đổ và ê chề. Còn người phụ nữ bị coi là quê mùa, nhẫn nhịn ấy đã đứng lên trong ánh hào quang của công lý, chứng minh rằng: nhân quả không chừa một ai, và sự tử tế, bản lĩnh sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.





