10 NĂM KHÔNG CON, CHỒNG VỘI NHẬN CON CỦA NHÂN TÌNH…….VỢ CHỈ MỈM CƯỜI LẤY RA PHIẾU XÉT NGHIỆM KHIẾN ANH SỤP ĐỔ

10 NĂM KHÔNG CON, CHỒNG VỘI NHẬN CON CỦA NHÂN TÌNH…….VỢ CHỈ MỈM CƯỜI LẤY RA PHIẾU XÉT NGHIỆM KHIẾN ANH SỤP ĐỔ
Ả nhân tình của chồng tôi ôm cái bụng bầu kéo đến nhà làm ầm ĩ. Người chồng vì hèn nhát nên lập tức đồng ý nhận đứa bé, bởi chúng tôi đã kết hôn mười năm mà vẫn chưa có con. Người vợ chỉ mỉm cười bình thản, mời hai người vào phòng ngủ rồi lấy ra một thứ khiến ả nhân tình tái mét mặt mày và buộc phải thú nhận sự thật về cái thai trong bụng mình…
Ánh nắng ban trưa hắt qua ô cửa kính, rọi thẳng vào phòng khách căn nhà ống nằm sâu trong con ngõ nhỏ thanh bình ở ngoại ô Hà Nội. Hồng ngồi bên bàn trà, tay nhẹ nhàng lau chiếc tách gốm Bát Tràng. Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa dồn dập và tiếng giày cao gót nện mạnh. Một cô gái trẻ trang điểm đậm, mặt lem luốc nước mắt, hùng hổ đẩy cửa bước vào. Tay kia ôm chặt cái bụng lùm lùm sau lớp váy mỏng. Theo sau là Thành – chồng Hồng. Mặt anh cắt không còn giọt máu, bước chân líu ríu.
Cô gái tự xưng là Vy, vừa vào đã chỉ thẳng mặt Hồng la hét. Cô ta gào rằng đã mang thai con trai của Thành được năm tháng, đến đòi danh phận và mái nhà cho con. Tiếng la hét khiến hàng xóm ngoái nhìn. Thành đứng chôn chân, mồ hôi túa ra. Bản tính hèn nhát lộ rõ. Thay vì giải quyết, anh nhìn bụng Vy rồi quay sang vợ với ánh mắt cầu khẩn xen tham lam. Mười năm hôn nhân không con cái, áp lực họ hàng khiến Thành lập tức đổ lỗi cho vợ. Anh lí nhí hứa nhận con với Vy, rồi van xin Hồng chấp nhận vì dòng tộc, vì cần con nối dõi.
Trước cảnh hỗn loạn và lời cay đắng từ chồng, Hồng không khóc lóc hay giận dữ. Chị đặt tách trà xuống, ngước nhìn hai người bằng ánh mắt bình thản. Chị mỉm cười nhẹ, nói chuyện gia đình nên đóng cửa bàn bạc, không làm trò cười cho thiên hạ. Chị mời cả hai vào phòng ngủ để nói rõ ràng. Sự điềm tĩnh của Hồng khiến Vy ngỡ ngàng, Thành thì mừng thầm nghĩ vợ sẽ nhường bước vì mặc cảm vô sinh.
Vào phòng ngủ thoang thoảng hương quế, Hồng mở tủ gỗ lấy ra chiếc phong bì da cũ. Chị đặt thẳng lên bàn trước mặt Vy. Vy tưởng là tiền bồi thường hay giấy nhượng nhà, vội mở ra. Nhưng vừa đọc tiêu đề trung tâm y khoa, mặt cô ta biến sắc. Đôi môi run bần bật, sắc mặt trắng bệch. Vy lảo đảo, phong bì rơi, giấy tờ bay tứ tung.
Thành tò mò nhặt lên xem. Dòng chữ lớn đập vào mắt:…………….. CÒN TIẾP BÊN DƯỚI
“Phiếu kết quả xét nghiệm chức năng sinh sản nam giới. Kết luận: Vô sinh vĩnh viễn do dị tật bẩm sinh ống dẫn tinh.”
Thành như bị sét đánh, đầu óc quay cuồng, tay run lẩy bẩy. Tên anh rõ ràng, ngày sinh trùng khớp, dấu mộc đỏ chói.
“Cái gì thế này?” Thành lắp bắp, quay phắt sang Hồng rồi Vy. “Hồng! Nhầm lẫn đúng không? Anh khỏe mạnh thế này…”
Hồng nhìn chồng, ánh mắt buồn mênh mông. Chị thở dài: “Kết quả này có từ năm năm trước, anh Thành ạ. Lúc mẹ anh suốt ngày mắng tôi ‘gái độc không biết đẻ’, anh xấu hổ không chịu khám. Tôi lén lấy mẫu của anh đi xét nghiệm. Nhận kết quả, tôi khóc suốt ba ngày ba đêm.”
Thành bàng hoàng, suýt ngã: “Năm năm trước em đã biết? Sao không nói? Sao để mẹ chửi, họ hàng khinh?”
Hồng cười khổ, giọt nước mắt lăn dài: “Vì tôi thương sĩ diện của anh. Anh là con trai độc nhất, tự cao gia trưởng. Tôi nghĩ vợ chồng sống với nhau là nghĩa tình, không con thì xin nuôi. Tôi chấp nhận mang tiếng xấu để anh giữ lòng tự trọng. Nhưng tôi không ngờ sự hy sinh ấy lại đổi lấy sự phản bội này.”
Thành bừng tỉnh, quay sang Vy giận dữ, nắm vai lắc mạnh: “Cô nói con là của tôi! Hóa ra lừa tôi? Đứa nào là cha đứa bé?”
Vy quỳ sụp xuống, khóc nức nở: “Em xin lỗi… Em không còn cách nào khác. Người yêu cũ biết em có bầu thì ôm tiền bỏ trốn. Gia đình quê đuổi em ra đường. Em một thân một mình, quen anh thấy anh giàu có và thèm con trai, nên mới nhắm mắt đưa chân lừa anh để con có cha, mẹ con có chỗ nương náu…”
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng khóc của Vy và thở dốc của Thành…..
Thành buông Vy ra như chạm phải thứ bẩn thỉu. Anh cười cay đắng, nhận ra mình vừa phản bội vợ vừa bị lừa như thằng ngu.
Hồng lặng lẽ chứng kiến, không cười nhạo. Chị vẫn nhìn bụng Vy bằng ánh mắt xót thương. Đứa trẻ vô tội.
Sau đêm ấy, Vy nhục nhã rời đi. Thành quỳ dưới chân Hồng khóc lóc van xin tha thứ, tự tát mặt nguyền rủa bản thân. “Hồng ơi anh sai rồi! Anh là kẻ khốn nạn. Xin em đừng bỏ anh!”
Hồng gỡ tay anh, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: “Tôi không oán anh, nhưng tình nghĩa mười năm đã cạn. Sự hèn nhát của anh hôm qua đã giết chết hết tôn trọng cuối cùng. Chúng ta chia tay hòa bình. Căn nhà anh giữ, tôi chỉ mang đồ của mình.”
Hồng thu dọn va li, rời nhà không ngoảnh lại. Chị thuê phòng trọ nhỏ, mở tiệm bánh ngọt và trà hoa làm lại cuộc đời.
Vy rơi vào cảnh khốn cùng. Bụng lớn, không việc làm, thuê phòng trọ ẩm thấp, ăn mì gói qua ngày. Nhiều đêm mưa rơi, cô ôm bụng khóc hối hận.
Một chiều, Hồng xuất hiện với giỏ mây đựng sữa, trứng, súp gà nóng. Vy hoảng sợ. Hồng mỉm cười: “Tôi không đến gây sự. Tôi đến vì đứa trẻ. Nó vô tội. Cô đã sai, nhưng con cần ăn uống đủ chất.”
Hồng đẩy giỏ về phía Vy, nói thêm: “Mai tôi nhờ dọn phòng sạch hơn. Tiệm bánh của tôi cần người phụ, nếu cô chịu khó thì qua làm, lương sòng phẳng để chuẩn bị sinh nở. Đây là cơ hội làm lại cuộc đời.”
Vy quỳ ôm chân Hồng khóc: “Chị tốt với em như vậy, em chịu không nổi…”
Hồng đỡ dậy, lau nước mắt cho cô: “Ăn đi cho nóng. Nuôi con tử tế là được.”
Ba tháng sau, tiệm “An Nhiên” của Hồng đông khách nhờ bánh ngon và lòng chân thành. Vy thay đổi hẳn, chăm chỉ, mộc mạc, giúp việc và làm thiện nguyện cùng Hồng.
Thành sống cô độc trong căn nhà cũ, hối hận muộn màng. Anh âm thầm sửa mình, đi chùa làm công quả.
Một đêm mùa thu, Vy chuyển dạ. Hồng túc trực bên giường sinh, nắm tay cô qua những cơn đau. Tiếng khóc bé trai vang lên, cả hai bật khóc hạnh phúc.
Nhìn đứa bé, Hồng nhẹ nhõm. Nỗi mặc cảm vô sinh tan biến, thay vào đó là tình mẫu tử bao la.
Sau khi xuất viện, Vy nghẹn ngào: “Chị Hồng, chị làm mẹ đỡ đầu và đặt tên cho cháu được không? Em muốn cháu lớn lên lương thiện như chị.”
Hồng xúc động đón bé, hôn lên trán: “Cháu tên Nguyễn Bình An. Chị mong con luôn bình an, gặp nhiều điều tốt đẹp.”
Hai người phụ nữ nhìn nhau, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười rộ nở. Quá khứ khép lại, thay vào đó là trang mới đầy yêu thương và bao dung.
Câu chuyện để lại bài học: Oán hận chỉ sinh oán hận. Chỉ có lòng vị tha và thiện lương mới cảm hóa con người, gieo mầm hạnh phúc.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!