B/Ỏ VỢ GIỮA LÚC NHÀ PH/Á S/ẢN, 4 NĂM SAU GIÁM ĐỐC S/ỐC L/ẶNG KHI THẤY CÔ ẤY ĐẨY XE GIỮA DÒNG NƯỚC CỐNG……
Tôi đứng chôn chân giữa con hẻm nhỏ quận Tám, nước cống đen ngòm ngập tới đầu gối, mùi bùn thối nồng nặc xộc lên tận mũi. Cách đó chừng hai mươi mét, bóng lưng gầy guộc của Trúc, vợ tôi, đang còng người đẩy chiếc Wave cũ kỹ. Trên xe chằng chịt đủ thứ: tấm ván melamin đục lỗ, cuộn dây cáp điện to đùng. Nước ngập làm xe chết máy, Trúc gồng hai tay lên ghi-đông, mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi, hòa với nước mưa đọng trên tóc. Đôi giày thể thao bám đầy bùn lầy. Một chiếc xe ba gác chở vật liệu chạy ngang, sóng nước hất tung đánh ập vào người cô ấy khiến Trúc loạng choạng suýt ngã. Cô chống chân giữ thăng bằng, vuốt vội nước bẩn trên mặt, rồi cắn răng đẩy tiếp. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Chính tôi, bốn năm trước, trong đêm kỷ niệm ba năm ngày cưới, đã xách vali bỏ đi chỉ vì một cuộc cãi vã. Hôm đó Trúc về muộn, mắt thâm quầng, kể rằng công ty của ba cô vỡ nợ gần mười tỷ vì tên Hải – đối tác cũ – lập hợp đồng ma, ký khống vật tư rồi tẩu tán. Tôi không an ủi. Tôi phân tích lạnh lùng, bảo cô ấy nên phá sản, cắt lỗ, rồi lên máy bay sang Singapore với tôi. “Sự nghiệp anh đang chín muồi, không thể để khoản nợ từ trời rơi xuống làm hỏng hết.” Trúc nhìn tôi chằm chằm: “Đó là ba em, là mấy chục anh em công nhân, anh muốn em bỏ rơi họ sao?” Cuộc cãi vã nảy lửa. Tôi in sẵn tờ đơn ly hôn, ký tên để trên bàn trang điểm, rồi đêm đó bay thẳng sang Singapore. Không ngoảnh đầu lại.
Bốn năm ở Singapore, tôi lao vào công việc như cỗ máy. Từ quản lý cấp trung lên giám đốc cấp cao, nắm quyền sinh sát hàng loạt dự án nghìn tỷ. Tiền nhiều, nhà đẹp, đồng nghiệp nể sợ. Nhưng đêm nào tôi cũng thấy hình ảnh Trúc hiện về. Tôi tự nhủ cô ấy chắc đã tìm được người khác, hoặc nhà cô đã khuynh gia bại sản. Tôi đúng, tôi đã bảo vệ bản thân. Rồi năm thứ tư, công ty điều tôi về Sài Gòn làm trưởng ban quản lý một dự án khu đô thị 50 hecta. Về đến nơi, tôi bắt đầu tìm Trúc. Gọi vài mối quen cũ, họ bảo nhà cô phá sản, ba cô mất, Trúc bặt vô âm tín. Tôi đến căn chung cư cũ, nơi tôi từng bỏ lại tờ đơn ly hôn. Một người đàn ông lạ mở cửa, nói đã mua lại từ ngân hàng cách đây ba năm – phát mãi tài sản. “Chủ cũ bán tháo lắm, để lại cả đống sách kiến trúc trong góc phòng.”
Tôi lần theo manh mối, cuối cùng cũng tìm đến con hẻm quận Tám, và thấy Trúc giữa làn nước cống. Tôi không bước tới. Nép mình dưới mái hiên tiệm tạp hóa, đợi cô đẩy xe qua khỏi đoạn ngập rồi lặng lẽ quay ra xe. Đêm đó tôi thức trắng. Sáng hôm sau, tôi đứng chờ ở đầu hẻm. Trúc chạy xe máy ra, đằng sau vẫn chằng chịt vật tư. Tôi chặn đầu xe, cô thắng gấp, ánh mắt ngỡ ngàng rồi vụt tắt, thay vào đó là vẻ bình thản đáng sợ. Không oán trách, không nước mắt. Tôi mời cô vào quán vỉa hè, gọi hai ly cà phê đá.
Trúc kể giọng đều đều: cô đã bán chung cư, bán máy móc công ty cũ, trả hơn nửa số nợ gốc. Phần còn lại, cô trực tiếp thương lượng với từng chủ nợ, xin khoanh nợ và trả góp hàng tháng bằng tiền từ xưởng mộc nhỏ tự mở. Cô thiết kế, giám sát, thậm chí tự tay bốc vác ván gỗ MDF nặng ba mươi lăm ký. Ba cô bị liệt nửa người sau cú sốc, cô vừa chăm ba vừa chạy vạy kiếm sống. Nghe đến đó tôi hỏi: “Sao em không tìm anh?” Trúc nhìn tôi, cười nửa miệng, rồi mở cặp lấy ra tờ đơn ly hôn tôi để lại bốn năm trước – giấy ố vàng, nhàu nát, nhưng phần chữ ký của cô vẫn bỏ trống. “Khi đó anh đã chọn sự nghiệp, chọn sự an toàn. Em tôn trọng quyết định đó.” Cô đẩy tờ giấy về phía tôi. “Giờ anh ký đi, ngày mai em nộp lên tòa cho công ty mới.”
Tôi nuốt nghẹn. Tôi viện cớ việc thay đổi tình trạng hôn nhân sẽ ảnh hưởng hồ sơ nhân sự cấp cao. Trúc không phản đối, cô đứng dậy, chiếc Wave cũ khuất vào dòng xe cộ. Tôi gọi chú Tư – cai thầu cũ của ba Trúc. Chú hẹn gặp tôi ở quán nước mía ven quốc lộ, tay vẫn còn dính vữa xi măng. Chú kể: ba ngày sau khi tôi đi, chủ nợ kéo đến siết nhà xưởng, ba Trúc đổ gục vì đột quỵ, liệt nửa người. Trúc vừa túc trực bệnh viện vừa đối mặt công an. Để có tiền cứu ba và trả nợ, cô bán chung cư giá rẻ mạt. Sau khi xuất viện, hai cha con thuê nhà cấp bốn ẩm thấp. Trúc làm ngày làm đêm, vác từng tấm ván nặng gần bốn chục ký, tay tấy đỏ, chân đầy vết bầm. “Nó sống tằn tiện, áo sờn vai tự vá lại mặc, dành từng đồng mua thuốc thang cho ba và trả lương thợ.”
Lời chú Tư như búa bổ vào ngực tôi. Tôi ngồi trong xe, gục đầu lên vô-lăng khóc. Bốn năm qua, tôi ngồi phòng máy lạnh Singapore trong khi vợ tôi oằn mình gánh cả gia đình. Tôi nợ Trúc không chỉ một lời xin lỗi, mà là cả quãng thanh xuân cô ấy đánh đổi vì sự hèn nhát của tôi.
Sự hối hận đốt cháy tôi, nhưng lần này tôi không chạy nữa. Tôi dùng quyền trưởng ban dự án, đưa xưởng mộc của Trúc vào danh sách mời thầu gói nội thất nhà mẫu. Trong buổi bảo vệ hồ sơ, tôi bắt bẻ từng chi tiết kỹ thuật: hệ số hao hụt ván phải 10-12%, không phải 5%; chống thấm phải dùng polyurethane hai thành phần… Sự khắt khe của tôi khiến mọi người ngạc nhiên, nhưng thực chất tôi đang ép Trúc làm hồ sơ đạt chuẩn cao nhất, có biên độ lợi nhuận an toàn. Hồ sơ được duyệt. Tôi lấy cớ kiểm tra năng lực xưởng, lái xe đến tận nơi.
Bước vào xưởng, bụi mùn cưa mịt mù, máy cắt ầm ĩ. Tại góc máy dán cạnh, anh chàng Khôi – kiến trúc sư của xưởng – đang đỡ chồng ván từ tay Trúc, lấy khăn phủi bụi trên vai cô. Hành động ấy khiến tôi ghen tị đến thắt lòng. Suốt bốn năm, tôi vắng mặt, và người khác đã thay tôi chăm sóc cô. Tôi bước tới, giọng lạnh tanh, đưa ra hàng loạt yêu cầu kỹ thuật và tuyên bố sẽ ký phụ lục bổ sung chi phí. Khôi im bặt. Tôi không ở lại lâu, nhưng tôi thấy ánh mắt cậu ta nhìn tôi đầy phòng thủ.
Vài tuần sau, xưởng Trúc bị kẹt vật tư: các đại lý ván MDF đồng loạt báo hết hàng, chỉ riêng xưởng cô bị từ chối. Tôi hiểu ngay – đó là đòn của Hải, tên lừa đảo năm xưa, giờ làm giám đốc nhà thầu phần thô của dự án. Hắn dùng thế lực mua hàng lớn để gây áp lực, muốn đẩy Trúc vi phạm tiến độ. Buổi tối hôm đó, tôi lái xe xuống Bình Dương, gặp giám đốc nhà máy ván lớn nhất. Dùng tiền tiết kiệm cá nhân, tôi ký quỹ bảo lãnh, yêu cầu xuất kho ba xe tải ván MDF lõi xanh và sơn cao cấp giao thẳng đến xưởng Trúc trong đêm.
Khoảng hai giờ sáng, tiếng xe tải Hino nặng nề lùi vào con hẻm quận Tám. Ánh đèn pha xé toạc màn đêm. Trúc và thợ thuyền giật mình tỉnh dậy. Tôi đỗ xe cách đó không xa, nhìn cô bước ra, mắt đỏ hoe. Trúc đập mạnh vào cửa kính xe tôi: “Anh đang làm cái gì vậy? Em nói em tự lo được!” Tôi hạ kính, nhìn thẳng vào cô: “Tiến độ nhà mẫu ảnh hưởng KPI của anh. Đây là quản trị rủi ro, không phải ban phát. Em sẽ trả lại tiền gốc khi chủ đầu tư giải ngân.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Trúc cắn môi, không nói được gì. Nhưng tôi biết cô đã hiểu tôi đứng về phía cô.
Mẹ tôi từ ngoài Bắc vào thăm con, không báo trước. Tôi bận họp, nhờ trợ lý đưa mẹ đi tham quan khu nhà mẫu. Tại căn biệt thự số một, mẹ tình cờ thấy Trúc đang cầm bản vẽ chỉ đạo thợ lắp tủ. Mẹ định bước tới trách mắng, nhưng khựng lại khi nhìn xấp bản vẽ hoàn công chi chít chữ đỏ của Trúc, và trong túi xách cô là mấy chai cồn xoa bóp dược liệu – đúng loại mẹ nhận được mỗi quý từ “bạn của con” ở Sài Gòn gửi ra. Mẹ bàng hoàng nhận ra con dâu mình đã âm thầm gửi thuốc trong khi đang gánh nợ và chăm cha liệt.
Buổi tối, mẹ bắt tôi đưa bà đến căn nhà cấp bốn của Trúc. Bữa cơm giản dị, mẹ tự tay gắp miếng cá kho cho Trúc, nắm bàn tay sần sùi của cô, thở dài: “Mẹ xin lỗi vì không biết sớm. Thằng Đăng nó nợ con một đời bình yên.” Trúc cúi đầu, vành mắt đỏ hoe, lần đầu tôi thấy vai cô trùng xuống. Sự thấu hiểu từ gia đình tôi xoa dịu phần nào gánh nặng cho cô.
Nhưng Hải không buông tha. Hắn gửi đơn tố cáo nặc danh lên hội đồng quản trị, vu khống tôi thao túng đấu thầu, ưu ái vợ cũ. Ban thanh tra từ Singapore bay sang, tôi bị triệu tập. Họ đưa ra hai lựa chọn: cắt hợp đồng với xưởng Trúc để giữ chức, hoặc từ chức. Tôi nhìn bản hợp đồng, nhớ hình ảnh Trúc đẩy xe dưới nước cống. Bốn năm trước tôi bỏ chạy để giữ sự nghiệp, giờ tôi không do dự. Tôi ký đơn từ chức, tháo thẻ nhân viên ném lên bàn. “Các vị có thể sa thải tôi, nhưng hợp đồng đã ký thì không hủy vô cớ.”
Tôi về nhà, thay vest bằng quần kaki áo bảo hộ, mang thùng đồ nghề đến xưởng Trúc. Trúc ngỡ ngàng: “Anh bị sa thải?” Tôi gật đầu: “Em có tuyển kỹ sư giám sát hiện trường không?” Tôi kể ngắn gọn về đơn tố cáo. “Anh không bỏ trốn nữa. Từ hôm nay anh ăn lương ngày công của xưởng em. Chúng ta cùng hoàn thiện dự án này.” Trúc nhìn tôi ánh mắt phức tạp, nhưng không từ chối.
Tháng Tám, mưa bão ập xuống Sài Gòn. Xưởng Trúc tập kết hàng chục kiện tủ bếp tại lán trại gần công trường. Tôi ra kiểm tra, phát hiện tường chắn đất do công ty Hải thi công có vết nứt chân chim, nước bùn xì ra. Hải đã cắt xén cốt thép, bỏ lớp vải địa kỹ thuật. Bức tường sắp sụp. Tôi hét lớn: “Bỏ hết đồ, chạy ra khu an toàn!” Trúc giật mình, nhưng thấy sắc mặt tôi, cô lập tức phụ thợ vác máy chạy. Vài phút sau, tiếng ầm vang trời – bức tường dài mười lăm mét đổ sập. Hàng trăm tấn bùn đất bê tông cuốn trôi lán trại, nghiền nát toàn bộ module tủ.
Trúc ướt sũng, run lẩy bẩy, khóc nấc lên vì xót của công sức bao ngày. Tôi ôm chặt cô vào lòng, vòng tay che chắn cho đôi vai đang run vì lạnh và sợ. Trúc không chống cự, gục đầu vào ngực tôi, bấu chặt áo tôi. Trong mưa tối, tôi nói giọng khàn: “Anh xin lỗi. Bốn năm trước anh hèn nhát bỏ em. Giờ anh mất chức, nhưng không bao giờ để em một mình nữa. Chúng ta sẽ bắt kẻ làm sai đền cho đống đổ nát này.”
Sáng hôm sau, Hải xuất hiện đổ lỗi cho “thiên tai”. Đêm đó, tôi, Trúc và Khôi bí mật quay lại hiện trường lấy mẫu bê tông. Kết quả thí nghiệm chứng minh cốt thép bị hạ cấp, bê tông không đạt chuẩn. Tôi soạn báo cáo kiểm định độc lập, đính kèm đầy đủ chứng cứ. Tại cuộc họp khẩn, tôi đặt ba trụ mẫu bê tông lên bàn, vạch trần từng vi phạm. “Đây không phải thiên tai. Đây là cố ý rút ruột công trình.” Thanh tra yêu cầu đình chỉ công ty Hải và khởi tố. Hắn bị dẫn đi. Từ hồ sơ vụ án, cơ quan điều tra lần ra các hợp đồng ma cũ, ba Trúc được minh oan, khoản nợ mười tỷ được giải quyết bằng tài sản của Hải.
Một hôm, Khôi gặp tôi uống cà phê, thành thật: “Tôi từng có tình cảm với chị Trúc. Nhưng những gì anh làm khiến tôi tâm phục. Anh dùng sự nghiệp bảo vệ chị ấy. Tôi xin nghỉ, nhường vị trí cho người xứng đáng.” Tôi bắt tay cậu ta, trân trọng một người đàn ông dám yêu dám buông.
Vài tuần sau, tôi và Trúc về thăm ba cô. Ông run rẩy rơi nước mắt, nắm chặt tay tôi. Mọi lỗi lầm được tha thứ. Một năm sau, tôi thành lập công ty tư vấn giám sát riêng, văn phòng đặt trên tầng lầu xưởng Trúc – chúng tôi hợp thành chuỗi cung ứng khép kín, được thị trường tin dùng.
Sáng cuối tuần, tôi chở Trúc đến căn hộ mới ở trung tâm. Trên ban công tầng mười lăm, gió mát rượi. Tôi đặt chìa khóa vào tay cô, trải bản vẽ cải tạo nội thất lên bàn. Ở dòng chữ ký, tôi đã ký phần thiết kế và đưa bút cho Trúc chỉ vào ô phê duyệt. “Bản vẽ bốn năm trước anh thi công hỏng. Lần này chúng ta cùng giám sát, bà xã. Mọi sai số đã được hiệu chỉnh về mức an toàn nhất.”
Trúc cầm bút, mỉm cười. Không còn phòng thủ, không còn khoảng cách. Cô ký tên, đặt dấu mộc cho một chặng đường mới. Chúng tôi đứng cạnh nhau trước ban công, nhìn thành phố bên dưới. Bản vẽ hoàn công của cuộc đời, dù từng có những vết tẩy xóa đau đớn, cuối cùng cũng được hoàn thiện – không bằng lời hứa suông, mà bằng bàn tay nắm chặt và những con số kỹ thuật không thể giả dối.





