Tối hôm ấy, hơi nước nóng bốc lên mờ mịt trong căn phòng tắm chật hẹp của căn nhà ống quận Bình Tân. Tôi đang tắm cho bé Lan con gái bảy tuổi thì con bé ghé sát vào tai tôi, giọng run run thì thầm: “Mẹ ơi… tối nào ba cũng chui xuống gầm giường ngủ.”
Tôi đứng sững người, tay còn vương đầy bọt xà phòng. Nước ấm từ vòi sen chảy róc rách, nhưng cả người tôi bỗng lạnh buốt. Bé Lan ngồi co ro trong chiếc chậu tắm nhựa nhỏ, hai đầu gối nhô lên như hai hòn đảo bé xíu giữa làn nước. Khuôn mặt đỏ ửng vì hơi nóng, đôi mắt trong veo long lanh nhìn tôi đầy bí mật.
“Mẹ…” Con bé hạ giọng nhỏ xíu, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, hơi thở ấm áp phả vào tai. “Con kể mẹ một bí mật nhé…”
Tôi cố nén nỗi hoang mang đang dâng trào, mỉm cười gượng gạo, véo nhẹ mũi con. “Bí mật gì vậy con yêu của mẹ?”
“Ba tối nào cũng chui xuống gầm giường nhà mình ấy mẹ.”
Giọng con bé nhẹ như lông hồng rơi, nhưng đủ khiến trái tim tôi thắt lại đau nhói. Chiếc vòi sen tuột khỏi tay tôi, rơi đánh bộp xuống nền gạch. Nước bắn tung tóe lên trần nhà, ướt cả tóc tôi. Tôi lắp bắp: “Lan à… con đừng nói linh tinh nữa.”
“Thật mà mẹ!” Bé Lan nghiêm túc nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe không một chút đùa giỡn. “Con thấy rõ ràng. Ba nằm rạp dưới đó, không nhúc nhích gì hết. Như đang trốn ai ấy.”
Tôi tắt vòi nước, ngồi xổm bên chậu tắm, nhìn thẳng vào mắt con gái. Tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Con thấy lúc nào con?”
“Nhiều lần rồi ạ. Tối thứ Ba, tối thứ Tư, cả tối hôm qua nữa… Con dậy đi vệ sinh là thấy ba bò ra từ dưới gầm giường. Ba còn suỵt con, bảo đừng kể mẹ nghe.”
Lời con bé như lưỡi dao sắc nhọn cứa thẳng vào tim tôi. Sống lưng tôi lạnh toát, như có ai đổ nước đá xuống. Thứ Ba anh Việt bảo làm việc khuya ở phòng khách. Thứ Tư anh đi tiếp khách về muộn. Tối qua anh kêu đau đầu rồi nằm sớm. Tất cả đều bình thường… hay ít nhất là tôi từng nghĩ vậy.
“Con nằm mơ phải không con?” Tôi vẫn cố níu hy vọng mong manh.
“Không phải mơ đâu mẹ!” Bé Lan sốt ruột nắm chặt cánh tay tôi, nước mắt lưng tròng. “Con không nói dối mẹ đâu. Ba làm con sợ lắm…”
Tôi ôm con vào lòng, siết chặt đứa con gái bé bỏng, cố nén nước mắt để không làm con hoảng sợ. “Rồi sau đó sao nữa con?”
“Ba lên giường ngủ tiếp. Mẹ ơi, ba đang chơi trốn tìm với mẹ hả?”
Tôi gượng cười, giọng lạc đi: “Ừ… ba đùa với mẹ thôi con yêu. Mẹ với ba thương nhau mà.”
“Vậy tối nay con cũng chơi nhé!”
“Không được!” Giọng tôi đột ngột nghiêm khắc, chính tôi cũng giật mình. Bé Lan sững người, viền mắt đỏ hoe. Tôi vội bế con lên, quấn khăn tắm ấm áp, dỗ dành trong nước mắt: “Ngoan nào con, mẹ chỉ sợ con bị lạnh thôi. Mình mặc đồ ngủ đi, mẹ hát ru con ngủ nhé…”
Tôi sấy tóc cho con, thay bộ đồ ngủ cotton mềm mại, hát ru những bài hát thiếu nhi quen thuộc. Bé Lan thiếp đi rất nhanh, khuôn mặt ngây thơ yên bình dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Còn tôi ngồi bên mép giường, nhìn ra màn đêm đen đặc ngoài cửa sổ, lòng đầy hoang mang và sợ hãi tột độ. Chín năm hôn nhân, hai năm yêu đương, cuộc sống êm đềm như dòng sông quê hương. Anh Việt là quản lý dự án xây dựng, tôi dạy mẫu giáo. Chúng tôi ít cãi vã, ít tâm sự sâu, nhưng tôi luôn tin tình yêu của chúng tôi đủ đầy. Giờ đây, tôi mới nhận ra mình gần như không hiểu gì về người đàn ông đã ngủ chung giường chín năm nay.
Đồng hồ điểm mười một giờ. Anh Việt vẫn chưa về. Sáng nay anh xách vali đi công tác tỉnh, bảo ba ngày mới về. Nhưng lần này, tôi cảm nhận rõ ràng có gì đó rất sai trái.
Tôi cầm điện thoại, mở Zalo, tin nhắn cuối cùng của anh lúc ba giờ chiều: “Anh đến nơi rồi, đang họp.” Tôi gõ đi gõ lại mấy dòng rồi xóa hết, cuối cùng chỉ gửi một câu ngắn ngủi: “Giữ gìn sức khỏe nhé anh.”
Tôi quỳ xuống vén ga giường. Dưới gầm chỉ toàn bụi bặm và vài sợi tóc. Nhưng lời bé Lan vẫn vang vọng trong đầu tôi như lời nguyền. Con bé chưa bao giờ nói dối.
Đêm ấy tôi ngồi trong phòng khách, ti vi bật nhưng chẳng nghe thấy gì. Nỗi sợ hãi gặm nhấm tôi từng phút. Sáng hôm sau, mắt tôi thâm quầng. Bé Lan ôm búp bê ngồi trên sofa hỏi: “Mẹ, bao giờ ba về?”
“Còn hai ngày nữa con.”
“Thế tối nay ba có chui xuống gầm giường không mẹ?”
Câu hỏi của con như d/ao cắt vào tim. Tôi vuốt tóc con, giọng nghẹn ngào: “Lan này, sau này con thấy gì lạ cũng phải nói ngay với mẹ nhé. Mẹ hứa sẽ bảo vệ con.”
Ăn sáng xong, tôi đưa con đi học. Trên đường về, tôi mở lại camera giám sát năm ngoái. Hình ảnh đêm qua hiện ra: anh Việt xuất hiện lúc gần nửa đêm, mặt tối sầm, cầm điện thoại, đứng trước cửa phòng ngủ rất lâu rồi mới đi ra. Sau đó anh quay lại, khom người cầm thứ gì đó trong bóng tối.
Tôi tua lại mấy đêm trước. Đêm nào anh cũng dậy giữa khuya, lang thang trong nhà như bón/g m/a. T/im tôi đa/u nh/ói, nước mắt lăn dài trên má. Anh giấu tôi những gì? Anh có b/ồ bị/ch? Hay anh đang gặp rắc rối gì đó?
Tối hôm sau, tôi quyết định tự mình tìm hiểu. Dỗ con ngủ xong, tôi tắt đèn, nằm im thin thít nhưng không dám chợp mắt. Tim đập t/hình t/hịch mỗi khi nghe tiếng động nhỏ.
Đột nhiên, tiếng sàn gỗ kêu cót két ngoài phòng khách. Tiếng bước chân tiến lại gần, dừng trước cửa. Tay nắm cửa xoay nhẹ…
Cửa mở. Là…………………….


…………..
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
anh Việt. Anh đứng đó, nhìn tôi trong bóng tối bằng ánh mắt lạ lùng, lạnh lẽo, không phải ánh mắt của người chồng, mà như đang quan sát một con mồi.
Anh vòng sang bên giường, ngồi xổm, vén ga và chui xuống gầm. Máu tôi như đông lại. Một lúc sau, tiếng ngáy khe khẽ vang lên dưới sàn.
Tôi nằm im thin thít, mồ hôi lạnh ướt đẫm áo ngủ. Cả đêm dài như vô tận, chỉ cách nhau một tấm ván gỗ mỏng manh, tôi và chồng mình – người đàn ông tôi tưởng chừng hiểu rõ – nằm trong nỗi sợ hãi tột độ.
Sáng ra, anh lẻn ra ngoài sớm. Tôi bật dậy, khóa cửa phòng, ngồi bệt xuống đất khóc nức nở. Nỗi nghi ngờ, sợ hãi và đau đớn dồn nén bao ngày qua ùa về như cơn lũ.
Buổi trưa, bé Lan nhảy chân sáo đón tôi ở cổng trường: “Mẹ, tối nay ba về hả?” Tôi gật đầu, lòng nặng trĩu. Về đến nhà, tôi lẻn vào phòng ngủ, cạy tấm ván sàn khác màu. Bên dưới là khoảng tối đen. Tay run run, tôi lấy ra một túi ni lông: bên trong là hàng chục tấm ảnh một người phụ nữ lạ mặt, chụp lén ở siêu thị, trên đường về, trước khu dân cư. Phía sau tấm ảnh cuối cùng: “Đã tìm được rồi, chính là cô ấy.” Chữ viết tay của anh Việt.
Tôi lại lấy cuốn sổ tay cũ kỹ. Trang nào cũng ghi chi tiết hành tung của cô ta, bắt đầu từ ba tháng trước: giờ giấc đi làm, quán ăn quen, cả những ngày nghỉ cuối tuần.
Tối ấy, anh Việt về nhà với nụ cười mệt mỏi, bế con xoay vòng vui vẻ. Khung cảnh ấm áp thường ngày khiến tôi đau lòng đến xé ruột. Bữa cơm tối, anh kể chuyện công tác, con kể chuyện trường lớp. Tôi cười nhưng nước mắt cứ muốn trào ra. Tôi nhìn anh, cố tìm chút quen thuộc trong ánh mắt ấy.
Đêm khuya, sau mười hai giờ, anh lại chui xuống gầm giường. Lần này tôi không chờ nữa. Tôi ngồi dậy, cầm điện thoại quay video, vén phăng tấm ga giường.
Ánh sáng từ đèn pin chiếu thẳng vào mặt anh. Anh Việt co ro, tay cầm cuốn sổ, mặt cắt không còn giọt máu.
“Vợ… em…”
“Anh đang làm gì vậy?!” Giọng tôi vỡ òa, đầy đau đớn và giận dữ tột cùng. “Anh chui xuống gầm giường như tên trộm, anh theo dõi một người phụ nữ, anh ghi chép hành tung của cô ta như thám tử! Nói cho em biết tại sao đi! Không thì em gọi công an ngay bây giờ!”
Anh im lặng rất lâu, vai run lên bần bật. Cuối cùng anh khàn giọng, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đàn ông phong trần:
“Người phụ nữ đó… là em gái anh. Em gái song sinh của anh.”
Tôi sững sờ, đôi chân mềm nhũn, suýt ngã khuỵu xuống.
“Hồi ba tuổi, con bé bị bắt cóc. Ba mươi năm nay, cả nhà anh ngày đêm đi tìm. Đến giờ… cuối cùng cũng tìm được rồi.” Giọng anh vỡ òa, nước mắt giàn giụa không kìm nén. “Anh chưa chắc chắn nên không dám nói với em. Anh sợ em lo lắng theo. Anh không ngủ được, chỉ cần nghĩ là tìm được em gái là lòng anh kích động đến mức phát điên. Anh sợ đánh thức em nên mới chui xuống gầm giường ngồi xem tài liệu, xem lại ảnh, so sánh từng chi tiết…”
Tôi quỳ xuống, kéo anh ra khỏi gầm giường, ôm chặt lấy anh trong nước mắt tuôn rơi. Nỗi sợ hãi, nghi ngờ, đau đớn trong bao ngày qua tan biến hết thảy, thay vào đó là sự xót xa và thương cảm sâu sắc cho người chồng đã lặng lẽ chịu đựng nỗi đau gia đình suốt ba mươi năm trời.
“Em xin lỗi… em xin lỗi vì đã nghi ngờ anh.” Tôi khóc nức nở, vuốt ve mái tóc anh.
“Không, anh mới phải xin lỗi vì giấu em.” Anh siết chặt tôi, vai run run, giọng nghẹn ngào. “Anh tưởng mình mạnh mẽ, nhưng anh mệt mỏi lắm vợ ơi…”
Từ đêm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau suốt nhiều giờ trong căn phòng ngủ ấm áp. Anh kể cho tôi nghe về em gái song sinh, về nỗi đau mà anh đã giấu kín trong tim bao năm. Những kỷ niệm tuổi thơ, nỗi day dứt của bố mẹ anh, những chuyến đi tìm kiếm vô vọng. Chúng tôi cùng nhau lập kế hoạch tiếp cận người phụ nữ ấy một cách nhẹ nhàng, đầy hy vọng và thận trọng.
Bé Lan vẫn hay hỏi thăm “cô” mà ba sắp đưa về nhà. Nhà chúng tôi không chỉ thêm một thành viên, mà còn thêm yêu thương, thêm niềm tin và sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết. Bí mật dưới gầm giường không còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng, mà trở thành khởi đầu cho một chương mới đầy ấm áp của gia đình nhỏ chúng tôi.
Những đêm sau đó, anh Việt không còn chui xuống gầm giường nữa. Thay vào đó là những cái ôm siết chặt, những câu chuyện tâm sự muộn màng và nụ cười dịu dàng anh dành cho tôi và con gái. Tôi nhận ra, trong hôn nhân, đôi khi những bí mật không phải lúc nào cũng là vết nứt, mà có thể là cầu nối để hai người gần nhau hơn. Và tôi, một người vợ, một người mẹ, đã học được cách tin tưởng và yêu thương sâu sắc hơn bao giờ hết.





