B/ỏ R/ơi Vợ Đang Ma/ng Th/ai Đ/ôi – Ngày Gặp Lại, Anh Ch/ế/t Lặng Khi Biết Mình Đã M/ất Gần Cả Gia Đình……..
Minh đạp phanh g/ấp, bánh xe nghiến ken két trên lề đường nhựa nóng bỏng. Bụi đỏ bay mù mịt quanh chiếc xe hơi, cuộn lên như một làn sóng ấm áp và nặng nề. Không khí Sài Gòn oi bức giữa trưa tháng Sáu khiến mọi thứ càng thêm ngột ngạt. Hương ngồi bên cạnh, người phụ nữ mà anh từng cho là bến đỗ mới của cuộc đời, đang nhếch mép cười đầy đắc chí. Đôi mắt bà ta long lanh thứ cảm giác thỏa mãn mỗi khi chứng kiến nỗi đau của người khác.
“Nhìn kìa anh,” Hương nói, giọng ngọt ngào giả tạo. “Không phải vợ cũ của anh sao? Lan mà đúng không?”
Tim Minh thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Anh quay đầu nhìn ra vệ đường. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng quay. Lan đứng đó, dáng người gầy guộc trong bộ quần áo cũ kỹ đã phai màu, mái tóc búi rối bù vì gió bụi, khuôn mặt hốc hác với những vết nhăn mệt mỏi hằn sâu. Nhưng điều khiến Minh đau như dao cắt chính là hai đứa bé sơ sinh bé xíu đang được quấn chặt bằng khăn cũ trên ngực chị. Chúng có mái tóc hoe nhẹ, giống hệt anh ngày bé. Hai sinh linh mong manh ấy đang nép vào lòng mẹ giữa cái nắng gay gắt của Sài Gòn.
Dưới chân Lan là chiếc túi ni lông sờn rách, bên trong đầy lon nhôm và chai nhựa vỡ vụn mà chị chắc hẳn nhặt nhạnh dọc đường. Nỗi day dứt ùa về như cơn sóng dữ. Minh từng thề thốt trước mặt trời, trước mặt đất, rằng anh sẽ ở bên chị qua mọi mùa gió, mọi cơn mưa bão của cuộc đời. Anh đã nói những lời ấy bằng cả trái tim. Thế mà chỉ vì một đêm kinh hoàng cách đây hơn một năm, anh đã để cho nghi ngờ, lòng kiêu hãnh và những bằng chứng bị bóp méo phá nát tất cả.
Hương kêu lên qua cửa kính xe mở toang, giọng the thé đầy kịch tính: “Đây em yêu, cầm đi mua gì cho con b/ú.” Bà ta ném tờ năm trăm nghìn nhàu nhĩ xuống mặt đất bụi bặm ngay trước chân Lan.
Lan không thèm nhìn Hương một cái. Đôi mắt chị chỉ hướng về Minh – ánh nhìn buồn thảm, lặng lẽ và sâu thẳm. Không oán trách, không gào khóc, không làm nên chuyện. Chỉ có nỗi đau đã được chôn chặt, nỗi buồn của một người phụ nữ đã khóc hết nước mắt cho hạnh phúc tan vỡ. Chị khẽ dùng bàn tay thô ráp che lại đầu hai đứa con, nhặt chiếc túi ni lông lên, rồi lặng lẽ quay đi, bước tiếp trên con đường dài hun hút dưới nắng.
Minh ngồi trong xe, nhìn bóng dáng chị nhỏ dần trong gương chiếu hậu. Tim anh như bị xé toạc. Hàng trăm kỷ niệm ùa về: những buổi tối chị nấu cháo hành cho anh khi anh ốm, nụ cười dịu dàng khi chị hay vuốt ve mái tóc anh, bàn tay chị run run ngày cưới… Tất cả giờ đây chỉ còn là nỗi day dứt không nguôi. Anh thầm hứa với lòng mình một lời chắc như đinh đóng cột: Anh phải làm rõ mọi chuyện.
Anh chở Hương đến cửa hàng thời trang sang trọng ở quận 1. Vừa thấy bà ta bước vào trong, Minh lập tức quay xe, lao thẳng về công ty. Anh khóa chặt cửa phòng làm việc, tay run run bấm số điện thoại của anh Đạt – người thám t/ử tư mà anh tin tưởng tuyệt đối qua nhiều năm.
“Anh Đạt, em cần anh điều tra tất cả về Lan. Chị ấy đã sống ra sao trong thời gian qua, hai đứa bé là con ai, hoàn cảnh thế nào. Và lấy hết hồ sơ ly hôn ra – sao kê ngân hàng, những bức ảnh cũ, chiếc dây chuyền kim cương… Tất cả, không được sót gì.”
Giọng Minh khàn đặc, mang theo nỗi tuyệt vọng đang dâng trào.
Tối hôm đó, anh Đạt gọi lại. Giọng anh trầm xuống: “Minh ơi, mười một tháng trước, một sản phụ mang thai đã nhập viện ở bệnh viện lớn. Chị ấy khai anh là người liên hệ khẩn cấp. Tên đầy đủ của anh, số nhà cũ, cả số máy bàn văn phòng riêng.”
Máu Minh lạnh toát. “Là Lan…”
Anh Đạt tiếp tục, từng lời như nhát dao: “Hồ sơ bệnh án đã bị truy cập và sửa chữa. Địa chỉ IP dẫn về một công ty con của Hương Group. Tên thời con gái của vợ anh hiện tại.”
Minh siết chặt tay vịn ghế đến trắng bệch. “Cứ nói hết đi anh.”
Ba ngày sau, sự thật được lật mở từng lớp như vết thương /rỉ m/áu………………
Những khoản tiền chuyển khoản lạ lùng từ tài khoản chung? Tất cả đều xuất phát từ các tài khoản bí mật của nhà Hương. Kẻ đã dùng mật khẩu của Lan trên chiếc laptop gia đình? Quá dễ dàng, vì Hương đã sống trong nhà họ hàng tháng trời, tha hồ dò la.
Những bức ảnh ở khách sạn mà anh từng nhận được? Bản gốc cho thấy Lan chỉ đi cùng chồng người anh họ tham dự hội nghị y khoa với vai trò hỗ trợ bệnh nhân. Những bức ảnh anh nhìn thấy là bản bị cắt xén, ngày tháng bị chỉnh sửa tinh vi. Chiếc dây chuyền kim cương mà anh buộc tội Lan đánh cắp? Người giúp việc cũ khóc lóc thú nhận đã thấy Hương lén lấy từ két sắt và cố tình đặt vào vali của Lan.
Còn những cuộc gọi từ bệnh viện? Lan đã cố gắng gọi cho anh hai lần trong cơn đau chuyển dạ, giọng yếu ớt van xin. Nhưng tin nhắn và cuộc gọi ấy chưa bao giờ đến tay anh, vì Hương đã khéo léo can thiệp vào hệ thống điện thoại văn phòng, chặn số của Lan từ lâu.
Minh ngồi một mình trong văn phòng cao tầng, nhìn xuống dòng người xe tấp nập dưới phố Sài Gòn. Nước mắt anh lặng lẽ rơi. Anh đã phản bội người phụ nữ yêu thương anh nhất, đã đuổi chị ra đường trong khi chị đang mang thai hai con của anh. Nỗi day dứt như ngàn lưỡi dao cứa vào tim. Anh tự hỏi làm sao mình có thể mù quáng đến vậy, để cho lòng ghen tuông và lời thì thầm của Hương che lấp đi sự thật.
Cuối tuần đó, Minh tìm được địa chỉ căn phòng trọ của Lan ở ngoại ô quận Bình Tân. Anh gõ cửa tay run run. Lan mở cửa, một đứa bé trên hông, đứa kia nằm trong chiếc ghế nôi cũ kỹ phía sau. Căn phòng nhỏ hẹp sạch sẽ nhưng oi bức kinh khủng dưới cái nóng Sài Gòn, quạt máy cũ kêu rè rè.
“Minh…” Lan khẽ gọi tên anh, giọng mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng như xưa.
Anh đứng đó, cổ họng nghẹn ngào, không biết nói gì. Cuối cùng anh cũng thốt lên: “Anh nhờ anh Đạt điều tra hết rồi. Tất cả sự thật… Anh sai rồi Lan ơi.”
Lan nhìn anh hồi lâu, đôi mắt đỏ hoe. Chị lặng lẽ bước sang một bên, mời anh vào nhà. Hai đứa bé – Ngọc và Hà – bốn tháng tuổi, được đặt tên theo hai bà nội ngoại. Khi Minh lần đầu bế hai con lên, nước mắt anh rơi lã chã. Chúng nhỏ bé, mong manh, da dẻ hồng hào nhưng hơi gầy guộc vì thiếu thốn.
Lan ngồi xuống ghế, giọng run run: “Đêm hôm đó, chị định nói với anh là chị có thai. Chị mang hai đứa. Đó là câu anh không cho chị nói hết. Anh đuổi chị đi ngay sau đó…”
Nỗi đau và hối hận dâng trào khiến Minh quỳ sụp xuống. Anh ôm đầu gục vào lòng Lan, khóc như đứa trẻ. “Anh ngu ngốc quá. Anh để cho người ta lừa. Anh đã phá hủy gia đình mình. Giờ anh phải làm sao đây Lan?”
Chị lau nước mắt cho anh, giọng thì thầm: “Căn phòng này nóng quá, hai con hay quấy khóc vì nóng. Chị chỉ mong chúng khỏe mạnh thôi Minh ạ.”
Từ ngày ấy, Minh dốc sức sửa chữa. Anh đối chất với Hương bằng tất cả bằng chứng. Bà ta tái mét mặt, không chối cãi được, đành trả lại tiền bạc và nhận mọi sai lầm. Chiếc dây chuyền được lấy về. Minh thuê người dọn dẹp, chuyển Lan và hai con đến một căn hộ khang trang, thoáng mát ở quận 7, chỉ cách nhà anh hai cây số. Anh không ép chị quay về ngay. Anh biết lòng tin đã vỡ vụn, phải xây lại từng viên gạch.
Mỗi tuần, anh đến thăm vào thứ Ba, thứ Năm và sáng thứ Bảy. Anh học cách thay tã, pha sữa, ru con ngủ. Anh nhận ra Ngọc thì hiếu động, hay cười toe toét khi nghe tiếng nhạc, còn Hà thì trầm lặng, đôi mắt đen láy luôn quan sát mọi thứ xung quanh. Những khoảnh khắc ấy khiến trái tim Minh ấm áp lạ thường, nhưng cũng đau nhói vì anh suýt mất tất cả.
Lan ban đầu còn e dè, nhưng dần dần chị cũng mở lòng. Chị kể những ngày tháng cơ cực: những đêm một mình sinh nở trong bệnh viện, không người thân bên cạnh; những buổi chiều nắng chang chang đẩy xe nôi đi nhặt ve chai; nỗi sợ hãi mỗi khi tiền sữa cạn kiệt. Mỗi câu chuyện chị kể đều như dao cắt vào tim Minh. Anh chỉ biết ôm chị, thì thầm xin lỗi hết lần này đến lần khác.
Một buổi chiều tháng Chín dịu mát, Minh đến thăm và thấy Lan ngồi trên hiên nhà, tách cà phê sữa đá đã nguội ngắt bên cạnh, y như thói quen ngày xưa. Hà đang ngồi trong lòng chị, Ngọc thì đang chơi đùa với món đồ chơi anh mua tuần trước.
“Con bé cười nhiều hơn rồi anh ạ,” Lan nói khẽ, vuốt ve mái tóc con gái. “Ngày trước chủ yếu cười với mẹ, nhưng dạo này cười với cả nắng, với gió, với cả anh nữa…”
Minh ngồi xuống bậc thềm thấp hơn, nhìn hai mẹ con. Hà ngẩng lên nhìn anh chăm chú bằng đôi mắt trong veo, rồi đôi môi nhỏ xíu khẽ cong lên một nụ cười lệch xinh xắn. Khoảnh khắc ấy, Minh cảm nhận trọn vẹn nỗi mất mát suýt thành vĩnh viễn và tia hy vọng mong manh đang le lói. Nước mắt anh lặng lẽ rơi.
Anh biết mình còn rất nhiều thứ phải trả lời trước Lan và hai con. Anh đã phạm sai lầm lớn lao, nhưng anh sẽ dành cả quãng đời còn lại để chuộc lỗi. Bắt đầu từ những nụ cười ngây thơ của Ngọc và Hà, từ ánh mắt dịu dàng dần trở lại của Lan, và từ tình yêu gia đình mà anh từng đánh mất nhưng may mắn tìm lại được.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng cho cơ hội thứ hai, nhưng Minh sẽ nắm chặt lấy nó. Anh sẽ ở đây, bên các con, bên người phụ nữ anh đã phụ bạc, để cùng nhau viết tiếp những trang hạnh phúc mới giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp này.





