Tuần Sau T/ái G/iá, Tôi Ra Viếng M/ộ Chồng Cũ… Đang Lau D/i Ả/nh Thì Cậu Bé Bước Tới Nói: ““Cô ơi, chú này vẫn còn s/ống, đang ở nhà con mà.”  

Tuần Sau T/ái G/iá, Tôi Ra Viếng M/ộ Chồng Cũ… Đang Lau D/i Ả/nh Thì Cậu Bé Bước Tới Nói: ““Cô ơi, chú này vẫn còn s/ống, đang ở nhà con mà.”
Tôi qu/ỳ trước m/ộ gi/ó của chồng, tay lau tấm ảnh ướt mưa, nước mắt rơi lã chã. Gió biển thổi qua hàng phi lao, lạnh buốt tận xương. Bỗng sau lưng có tiếng trẻ con lí nhí: “Cô ơi, chú này vẫn còn sống, đang ở nhà con mà.”
Tôi run rẩy quay lại. Một cậu bé khoảng 11-12 tuổi, da đen nhẻm, chân dép lê lấm bùn, đang chỉ tay vào ảnh Lâm Việt Dũng trên bia mộ. Tim tôi như ngừ/ng đậ/p. Ba năm qua, tôi Nguyễn Hoài An, 35 tuổi, một mình gồng gánh công ty vận tải biển Đại Phong của chồng, ngày ngày ra đây kể chuyện với tấm ảnh. Người ta bảo tôi ôm bóng chồng, bảo tôi đi/ê/n. Vậy mà giờ một đứa trẻ làng chài lại nói chồng tôi còn sống?
Hải Phòng chiều cuối hạ, mưa lất phất. Tôi theo cậu bé Tôm về làng trài sau bãi bồi. Đường đất ướt nhão, chân tôi vướng bùn, nhưng tôi không dừng. Nếu anh Dũng còn sống, dù anh quên tôi, dù anh sợ hãi, tôi cũng phải đưa anh về.
Ba năm trước, đêm 18 tháng 6 năm 2021, du thuyền Hồng Hải bốc cháy trên vịnh. Việt Dũng đi dự tiệc đối tác. Khi tôi chạy đến bến, lửa đã đỏ cả góc biển. Họ giữ tôi lại, tôi gào đến khản cổ. Ba ngày sau, họ mang về túi niêm phong: mảnh áo vest cháy xém, chiếc đồng hồ tôi tặng anh, và nhẫn cưới méo mó vì nhiệt. Không thi thể. Không xương. Không lời từ biệt.
Nhà chồng vẫn lậ/p m/ộ gi/ó. Bà Mai Thị Hạnh – mẹ kế chồng tôi – khóc lả người: “An à, người mất ngoài biển lạnh lắm, con không tìm được xác thì cũng phải có chỗ cho thằng Dũng về.” Tôi nhìn ảnh chồng trên bia, anh mặc vest xanh than, ánh mắt trầm mà sáng. Trong lòng tôi chỉ có một câu: Chưa thấy người, tôi không tin.
Sau lễ lập mộ, luật sư mang giấy tờ đến. Họ bảo tôi ký xác nhận Việt Dũng đã ch/ết để thuận tiện cho tài sản, cổ phần công ty. Tôi đẩy giấy trả lại. “Tôi không ký.” Bà Hạnh sững sờ: “Con định ôm cái bóng của nó cả đời à?” Tôi đáp khẽ: “Nếu mẹ gọi anh Dũng là cái bóng, thì con xin lỗi. Với con, anh ấy vẫn là chồng.”
Từ đó, người ta thương tôi ít đi, sốt ruột với tôi nhiều hơn. Đại Phong lung lay như con tàu gặp bão. Tôi học cách làm chủ tịch trong những buổi họp căng như dây đàn, dưới ánh mắt nghi ngờ của cổ đông. Đêm về, tôi mở sổ tay cũ của chồng đọc: “Tuyến phía nam phải giữ bằng mọi giá.” Nước mắt rơi xuống trang giấy.
Bà Hạnh luôn tỏ ra là mẹ hiền. Bà sai người nấu cháo gà, đặt tay lên vai tôi: “Con gồng thế này mẹ xót lắm. Hay để Quốc Khải phụ con thêm, dù sao nó cũng là em ruột thằng Dũng.” Lâm Quốc Khải – em trai cùng cha khác mẹ của chồng tôi – cười mềm mỏng: “Chị An, chị cứ xem em như người nhà. Em không tranh gì đâu, em chỉ muốn giữ Đại Phong cho anh Dũng.”
Nhưng Việt Dũng từng nói với tôi: “Khải cười nhiều nhưng mắt nó ít khi cười. Em đừng ghét nó nhưng cũng đừng tin nó bằng giấy trắng mực đen.”
Ba năm tôi vẫn ra mộ đều đặn. Mỗi lần lau ảnh chồng, tôi kể công ty hôm nay ra sao. Ngày nào tôi còn đứng được, ngày đó Đại Phong chưa được phép rơi vào tay người khác.
Sáng hôm đó, trong phòng họp tầng 17, tôi đặt tay lên lưng ghế của Việt Dũng: “Anh Dũng, anh chưa về, em chưa được phép ngã.”
……………………………………………
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI..
👇👇👇
Bữa giỗ ba chồng rơi vào ngày mưa nặng hạt. Mùi gà luộc, nem rán, cá thu kho riềng bay khắp biệt thự. Tôi tự tay xuống bếp nêm nếm, dù bà Hạnh luôn bảo: “Con là chủ tịch rồi, việc bếp núc để người làm.”
Quốc Khải đến muộn, tay cầm hộp trà sen, cúi đầu trước bàn thờ: “Ba, con về muộn, dạo này công ty nhiều việc quá.” Giọng nó vừa đủ cho cả phòng nghe. Tôi đang đặt chén nước cúng, tay khựng lại. Công ty nhiều việc, nhưng phần lớn rối từ khi người của Khải xuất hiện ở các phòng ban.
Bà Hạnh lau nước mắt: “Thấy hai đứa còn lo cho Đại Phong, ba dưới suối vàng chắc yên lòng.” Quốc Khải quay sang tôi, giọng mềm: “Chị An gầy quá, chị ôm hết việc, anh Dũng biết chắc xót.”
Tôi đáp: “Chị vẫn làm được.” Nó cười: “Em biết chị giỏi, nhưng công ty vận tải biển đâu phải một người gồng. Chị là phụ nữ, lại vừa chịu cú sốc lớn…” Câu nói nghe quan tâm, nhưng giữa bữa giỗ trước họ hàng, nó như bảo tôi không đủ sức giữ ghế.
Một bà cô góp lời: “Khải nói cũng phải, đàn bà giỏi mấy cũng cần đàn ông chống lưng.” Bà Hạnh thở dài: “An à, Quốc Khải cũng là con trai nhà họ Lâm, máu mủ ruột rà, sao con không để nó phụ?”
Tôi nhẹ giọng: “Mẹ, con không cản chú Khải phụ, nhưng quyền điều hành, tài chính phải theo quy chế, không thể vì trong nhà mà chuyển.” Không khí bàn ăn trùng xuống. Quốc Khải vội xua tay: “Chị đừng hiểu lầm em.”
Bữa cơm kết thúc gượng gạo. Tôi xuống bếp dọn mâm, nghe Quốc Khải nói ngoài hiên: “Cứ để áp lực tăng thêm, chị ấy càng cố, cổ đông càng sốt ruột.” Tôi đứng sau cánh cửa, tay siết chặt khăn lau. Họ không đuổi tôi ra cửa, họ chỉ từng chút một khiến tôi không còn chỗ đứng.
Sáng thứ Hai, công ty hỗn loạn. Hợp đồng 218 tỷ bị hủy, ngân hàng treo gói tín dụng 1080 tỷ, nhà cung cấp đòi thanh toán trước. Tin đồn lan nhanh: nữ chủ tịch ám ảnh, không tỉnh táo. Một bài báo đăng ảnh tôi lau mộ chồng, chú thích “cảm xúc bất ổn”.
Quốc Khải bước vào phòng họp, mặt lo lắng: “Chị An, em nghe ngân hàng có chuyện nên chạy lên ngay.” Một cổ đông nói: “Lúc này cần người đàn ông nhà họ Lâm ra mặt.”
Tôi nhìn quanh phòng, không ai đứng về phía tôi. Họ dùng nỗi đau của tôi làm vũ khí.
Đỗ Trọng Nghĩa – chủ cảng Nam Hải, đối thủ lớn nhất của Đại Phong – được Quốc Khải mời đến. Ông ta đề nghị bảo lãnh 780 tỷ, cho dùng bến phụ. Đổi lại là “hợp tác chiến lược”. Tôi từ chối ký ngay.
Tối đó, bà Hạnh mời ông Nghĩa ăn cơm nhà. Bà gắp cá vào bát tôi: “Con còn trẻ, chẳng lẽ chôn đời theo mộ gió?” Ông Nghĩa tiếp lời: “Tôi không bắt em quên anh Dũng, chỉ muốn cho em một con đường.”
Quốc Khải thì thầm: “Nếu chị và anh Nghĩa thành một nhà, mọi hợp tác sẽ danh chính ngôn thuận.”
Tôi nhìn chỗ trống bên mâm cơm, tim đau nhói. Họ muốn tôi lấy ông Nghĩa để cứu công ty, nhưng thật ra là để cướp công ty.
Tôi đồng ý gặp ông Nghĩa để bàn lễ đính hôn, nhưng đòi một tuần để sắp xếp. Đó là bảy ngày tôi cần để thở, để tìm chứng cứ.
Sáng hôm sau, tôi ra mộ. Cậu bé Tôm xuất hiện. Câu nói của nó như sét đánh: chồng tôi còn sống, ở làng trài, bị mất trí nhớ, sợ lửa, sợ người lạ. Vết sẹo sau vai trái, chiếc đồng hồ cháy xém – tất cả trùng khớp.
Tôi theo Tôm về làng. Bà Năm – bà ngoại Tôm – kể: ba năm trước, sau đêm biển động, họ cứu một người đàn ông không giấy tờ, đầu chảy máu, lưng bỏng. Có người lạ đến đưa đi “chữa miễn phí” nhưng anh hoảng loạn trốn. Bà giấu anh lại, đặt tên chú Bảy.
Tôi nhìn anh từ xa. Gầy guộc, tóc dài, da sạm nắng, nhưng đó là Việt Dũng. Anh ngẩng lên, ánh mắt hoảng sợ khi thấy tôi mặc đồ đen. “Cô đi đi, tôi không quen cô.”
Tim tôi vỡ vụn. Chồng tôi còn sống, nhưng ba năm anh sống trong nỗi sợ, bị người ta săn lùng để chắc chắn anh không trở về.
Tôi đưa anh về căn nhà ven đầm an toàn. Bác sĩ Hà Mi giúp anh trị liệu. Anh dần nhớ: ly nước lạ, mùi dầu máy, tấm vải phủ mặt, giọng Quốc Khải: “Anh đừng trách em, muốn trách thì trách anh đứng sai chỗ.”
Tôi giả vờ chuẩn bị lễ đính hôn với ông Nghĩa. Trong khi đó, luật sư Lộc thu thập chứng cứ: băng camera mất hình 47 phút, chuông báo cháy bị tắt, xuồng phụ chở “hàng” rời tàu, tiền hối lộ, lời khai nhân chứng.
Ngày lễ đính hôn, hội trường khách sạn Hạ Long đông nghịt. Tôi mặc áo dài xanh trầm, bước lên sân khấu. “Hôm nay không có lễ đính hôn nào cả.”
Tôi chiếu bằng chứng. Cả hội trường nổ tung. Quốc Khải hét lên chối tội. Bà Hạnh khóc lả. Ông Nghĩa tái mặt.
Cánh cửa mở. Việt Dũng bước vào. Gầy guộc nhưng sống. Anh nhìn Quốc Khải: “Chú không cứu Đại Phong, chú muốn chôn sống anh lần thứ hai.”
Cơ quan chức năng vào cuộc. Quốc Khải, bà Hạnh và ông Nghĩa bị mời làm việc. Đại Phong thoát khủng hoảng. Tôi tiếp tục điều hành, Việt Dũng dần hồi phục.
Ba năm tôi ôm mộ gió, hóa ra chỉ là lời nói dối để cướp công ty. Nhưng tình nghĩa thật lòng đã đưa chồng tôi trở về. Ở đời, lòng tham có thể che giấu sự thật, nhưng không che giấu mãi được.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!