Tôi là thiếu tá, đang trên đường đi đón cô dâu mới thì một đứa trẻ 8 tuổi lao ra chặn xe, gương mặt giống tôi như đúc, kh/óc c/ầu xi/n cứu mẹ hấ/p hố/i.
—
Tôi chỉnh lại cổ áo, nhìn bóng mình trong gương chiếu hậu. Bộ lễ phục phẳng phiu, huy hiệu thiếu tá lấp lánh dưới nắng hè gay gắt. Hôm nay là ngày tôi lấy Lan – một hôn lễ được ông Khang, bố tôi, dày công vun vén suốt hai năm qua. Cuộc đời quân nhân của tôi từ nay sẽ bước sang một trang mới, ổn định và không còn vết nh/ơ nào từ quá khứ.
Đoàn xe hoa lăn bánh đều trên mặt đường nhựa phẳng lì. Tiếng nhạc cưới rộn ràng từ xe dẫn đầu vọng lại. Đột ngột, tiếng phanh xe chá/y lốp nghiến chặt xuống mặt đường. Tôi chúi nhào về phía trước, chiếc nhẫn cưới trong túi áo vét cứng nhắc cấn vào ng/ực đa/u nh/ói.
“Có chuyện gì thế?” Tôi gằn giọng.
Tài xế mặt cắ/t không còn một g/iọt m/áu: “Thưa thiếu tá, có một đứa trẻ lao ra giữa đường, chặn ngay đầu xe.”
Tôi đẩy cửa bước xuống. Cách đầu xe chưa đầy 3 mét, một cậu bé đứng đó. Thằng bé khoảng tám tuổi, người gầy nhẳng như cành củi khô, chiếc áo phông bạc màu rộng thùng thình, quần đùi lấm lem bùn đất. Nó không khóc, cũng chẳng run sợ. Ánh mắt nó kiên định đến lạ lùng, xoáy sâu vào tâm can tôi.
Tim tôi hẫng một nhịp. Sống mũi cao, đôi lông mày rậm và ánh nhìn cương nghị – sao mà giống tôi đến thế?
“Chú ơi!” Thằng bé cất tiếng, giọng khô khốc nghẹn lại. “Mẹ con sắp không đ/ợi được nữa rồi. Chú cứ/u mẹ con với!”
Tôi ch/ết lặng, hai chân như bị đóng đinh xuống mặt đường. Chín năm trước, Thanh bỏ đi, để lại tờ đơn l/y hô/n đẫm nước mắt trong một đêm mưa. Tôi đã ký vào đó trong cơn giậ/n d/ữ vì tin rằng cô đã ph/ản b/ội mình. Vậy mà giờ đây, thằng bé này – bản sao thu nhỏ của tôi – đang đứng đây cầu cứu tôi.
“Con là ai? Mẹ con là ai?” Tôi bước tới gần, giọng run rẩy.
Thằng bé lấy từ túi áo ra một cuốn sổ tay nhỏ, ố vàng bọc kỹ trong túi nilon: “Mẹ nói nếu con không làm gì được nữa, hãy đưa cái này cho người trong ảnh. Mẹ bảo chú sẽ hiểu.”
Tôi cầm lấy cuốn sổ, lật trang đầu tiên. Tấm ảnh tôi mặc quân phục ngày tốt nghiệp được cắt từ tờ báo. Bên cạnh là những dòng chữ ru/n rẩ/y: “Minh, nếu con đọc được những dòng này, đừng tìm mẹ. Chỉ cần biết bố con là một người lính quả cảm, là người mà mẹ luôn tự hào.”
Tôi lật tiếp – nhật ký của Thanh. Từng ngày, từng tháng, cô kể về việc một mình nuôi con trong phòng trọ tối tăm, về những cơn s/ốt, những lần thằng bé hỏi về bố, về căn bệnh hi/ểm nghè/o đang cư/ớp đi sức khỏe cô. Không một lời trách móc, không một câu oán thán.
“Chú ơi, mẹ con đa/u lắm.” Thằng bé khẽ gọi.
Tôi gấp cuốn sổ lại. “Đưa chú đến chỗ mẹ cháu.”
Tôi vứt bông hoa cài áo xuống đất, quay lưng đi theo thằng bé, bỏ mặc chiếc xe hoa và tiếng gọi ầm ĩ của ông Khang phía sau. Tôi len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, ẩm thấp và nồng nặc mùi ẩm mốc. Căn phòng trọ hiện ra cuối hành lang. Tôi đẩy cánh cửa gỗ mụ/c n/át. Thanh nằm đó bất động, cơ thể gầy r/ộc, xươ/ng q/uai xan/h nhô lên sắc lẹm dưới lớp áo bệnh nhân bạc màu. Chiếc máy thở phát ra tiếng tạch tạch đều đặn đến nhức nhối.
“Mẹ ơi, con đã đưa bố về.” Bì khẽ gọi.
Thanh từ từ mở mắt. Nhìn thấy tôi, cô sững sờ: “Anh… anh đang đi đón dâu mà. Sao lại ở đây?”
“Anh không đi đâu cả. Anh ở đây với em.”
“Anh đi đi, đừng để bụ/i bẩ/n cuộc đời tôi làm hỏng ngày vui của anh.”
“Anh không cần ngày vui nào nếu không có em.” Tôi quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô.
Tôi đọc những dòng nhật ký còn lại trong cuốn sổ. Thanh viết:…………….
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
“Ngày anh rời Việt Nam, em đã có thai. Em định nói với anh, nhưng ngày anh nhận được hợp đồng sang Singapore, anh vui lắm. Anh nói sẽ mua nhà, sẽ cho Nam đi học trường tốt. Anh còn nói sau này nếu có thêm đứa con gái, anh sẽ mua cho con thật nhiều váy đẹp. Em không muốn anh phải chọn giữa em và bố mình.”
Tôi nhắm mắt. Bố tôi, người mà tôi luôn kính trọng, đã dùng chính con trai mình để dàn dựng một vở kịch tàn độc. Ông đã khiến tôi tin rằng mình bị phản bội, sống trong cay đắng và thù hận suốt chín năm. Ông đã tìm đến Thanh, nói tôi gây ra sai sót kỹ thuật, có thể phải ngồi tù. Ông bảo cô phải ly hôn, phải khiến tôi tin cô có người khác.
Tôi gọi cho ông Khang. Cuộc đối đầu cuối cùng. Tôi đặt chiếc USB ghi âm cuộc trò chuyện giữa ông và dì ruột tôi lên bàn. “Bố đã lừa con suốt chín năm. Bố đã đẩy Thanh vào đường cùng. Bố đã cướp đi tuổi thơ của con trai con.”
Ông Khang ngồi sụp xuống ghế. Anh họ của tôi đã thú nhận: chính bà ta và Lan đã lên kế hoạch, thuê người tình giả, cắt ghép ảnh để đẩy Thanh ra khỏi cuộc đời tôi.
“Từ hôm nay con không còn là con của bố nữa.” Tôi quay lưng bước đi.
Tôi bán hết tất cả: bộ huy chương, những món đồ cổ, cả chiếc xe máy cuối cùng. Tôi nộp đủ tiền viện phí cho ca phẫu thuật của Thanh. Đơn vị chính thức ra quyết định tước quân tịch. Tôi không còn là thiếu tá nữa.
Ca phẫu thuật thành công. Bác sĩ nói Thanh đã qua giai đoạn hiểm nghèo nhất. Khi cô tỉnh dậy, tôi ngồi bên giường, nắm lấy tay cô: “Anh không còn gì cả. Anh không còn quân hàm, không còn nhà cửa, không còn danh vọng. Nhưng anh có em và con. Với anh thế là đủ.”
Chúng tôi chuyển về một căn nhà thuê nhỏ ở ngoại ô. Tôi làm bảo vệ cho một khu chung cư. Mỗi tối, tôi về nhà, dạy Bi học bài, nấu cơm cùng Thanh. Căn bếp nhỏ lúc nào cũng phảng phất mùi canh rau thơm phức. Ông Khang vẫn biệt tăm. Tôi nghe tin ông đã bán bớt tài sản, sống lặng lẽ trong căn biệt thự cũ. Chúng tôi không liên lạc.
Một buổi chiều, tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ trước sân, nhìn Bi chạy theo cánh bướm. Thanh ngồi bên cạnh, đôi mắt cô dõi theo chúng tôi với niềm hạnh phúc rạng rỡ.
“Mình anh có hối hận không?” Cô hỏi.
Tôi mỉm cười: “Nếu phải quay lại, anh vẫn chọn gặp em, vẫn chọn có Bi. Chỉ có điều anh sẽ không để bản thân trở thành con rối của những tham vọng tầm thường.”
Thanh áp tay lên mặt tôi, sự ấm áp lan tỏa: “Chúng ta không còn danh tiếng, không còn quyền lực, chỉ còn sự bình yên này thôi.”
“Với anh thế là đủ rồi.”
Tôi nhìn Bi nghịch đất trong vườn – một khung cảnh bình dị đến mức nếu là tôi của chín năm trước, chắc chắn tôi sẽ khinh miệt. Nhưng giờ đây, nó lại là báu vật mà tôi phải bảo vệ bằng cả cuộc đời.
Tôi đã đánh đổi tương lai sĩ quan để đổi lấy một hiện tại trọn vẹn. Tôi đã vứt bỏ sự dàn dựng của người đời để tìm thấy sự chân thật của chính mình. Đêm về, căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười. Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bữa tối, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện về một ngày làm việc vất vả. Những nỗi đau, những vết thương của quá khứ giờ chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt.
Tôi đứng tựa cửa nhìn vợ con, lòng dâng tràn bình yên. Tôi không còn là quân nhân được kính trọng. Nhưng tôi đã trở thành một người chồng, một người cha mà tôi luôn khao khát được trở thành. Hạnh phúc không cần phải được dàn dựng để người đời ngưỡng mộ. Nó chỉ cần được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh thầm lặng và lòng bao dung vô điều kiện. Giá trị đích thực của một cuộc đời không nằm ở những gì ta nắm giữ mà nằm ở chỗ ta sẵn sàng buông bỏ điều gì để bảo vệ những gì mình trân quý nhất.





