Ngày Giỗ Đầu Của Bố, Mẹ Chồng Bắt Tôi Chọn Gia Đình Hay Ly Hôn – Cái Kết Khiến Cả Nhà Chồng Mất Sạch……….
Tối hôm trước, tôi đã chuẩn bị mâm lễ cúng chu đáo, gói ghém từng món quà cho mẹ. Chỉ mong ngày giỗ đầu của bố diễn ra bình yên. Sáng hôm sau, tôi kéo vali nhỏ ra phòng khách thì mẹ chồng đã đứng chắn trước cửa với gương mặt khó chịu. Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng đầy mỉa mai: “M/ày định đi đâu?”
“Con xin về nhà ngoại hôm nay. Hôm nay là giỗ đầu của bố con.”
Bà cười kh/ẩy: “Lấy chồng rồi thì nhà này mới là nhà m/ày. Bố m/ày ch/ết rồi thì ch/ết, người sống mới quan trọng. Hôm nay nhà có khách, m/ày phải ở nhà nấu cơm.”
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Con đã chuẩn bị mọi thứ từ tối qua. Con chỉ xin về từ sáng đến chiều sẽ quay lại.”
Bà đập tay xuống bàn: “Không là không! Mà/y coi lời t/ao như gió thoảng à?”
Đúng lúc ấy, chồng tôi từ trên cầu thang bước xuống. Anh mặc bộ vest mới, gương mặt đầy tự tin. Chỉ vài tháng trước anh được bổ nhiệm quản lý cấp cao, từ đó tính tình thay đổi hẳn. Ngày còn khó khăn, anh dịu dàng với tôi. Giờ có chức có quyền, anh bắt đầu xem thường người đã ở bên mình.
Anh nhìn vali rồi cau mày: “Em định chống đối mẹ thật à?”
“Hôm nay là giỗ đầu của bố em, em chỉ xin về một ngày.”
Anh nh/ếch m/ép: “Có cần làm quá thế không? Người ch/ết cũng không sống lại được.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt. Đó là bố tôi. Anh khoanh tay: “Em lấy anh rồi thì phải biết đâu là ưu tiên.”
Mẹ chồng hùa theo: “Đúng đấy. Con dâu nhà này mà suốt ngày chỉ biết nhà ngoại. Tao nói rồi, hôm nay mày bước ra khỏi cửa thì đừng hòng quay lại.”
Tôi lặng người. Ba năm làm dâu, tôi chưa từng cãi lại bà. Ba năm thức khuya dậy sớm chăm sóc cả nhà. Ba năm gom góp từng đồng để vun vén. Đổi lại chỉ là những lời ca/y ngh/iệt.
Tôi nhìn chồng lần cuối: “Anh thật sự không cho em về sao?”
Anh lạnh lùng: “Không.”
Tôi hỏi thêm: “Nếu hôm nay em vẫn đi thì sao?”
Anh kéo ngăn bàn, lấy tờ giấy đã chuẩn bị sẵn ném mạnh xuống: “Đơn l/y hô/n đây. Mà/y dám bước ra khỏi cửa thì ký luôn đi.”
Mẹ chồng cười lớn: “Ký đi. T/ao xem m/ày gan đến đâu.”
Căn phòng im phăng phắc. Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy, mọi thông tin đã điền sẵn, chỉ thiếu chữ ký tôi. Họ đã chuẩn bị từ trước. Chỉ cần một cái cớ là đẩy tôi ra khỏi nhà.
Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông từng hứa che chở tôi cả đời. Anh đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, không một chút do dự. Tôi cầm bút ký tên. Nét chữ không run, không trần trừ. Nụ cười trên môi mẹ chồng vụt tắt. Chồng tôi sững người vài giây rồi bật cười: “Được, giỏi lắm. Không có ta/o, mày chỉ có chết đói. Bây giờ tao có chức có quyền, muốn cưới ai chẳng được. Mà/y sẽ phải qu/ỳ xuống xin quay về.”
Tôi nhìn anh thật lâu. Người đàn ông trước mặt hoàn toàn xa lạ. Ba năm trước, anh từng nắm tay tôi giữa cơn mưa, hứa sẽ cùng tôi xây dựng mái ấm. Giờ chỉ vì vài lần thăng chức, anh quên sạch tất cả.
Tôi khẽ mỉm cười nhạt, gấp tờ đơn đặt lên bàn, kéo vali bước ra cửa. Không ai ngăn tôi. Họ chắc nghĩ vài ngày nữa tôi sẽ quay về khóc lóc van xin.
Cánh cửa khép lại phía sau. Tôi bước ra khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm. Bầu trời hôm ấy xám xịt. Tôi bắt xe khách về quê, suốt quãng đường dài lặng lẽ nhìn khung cảnh bên ngoài. Những ký ức ba năm hôn nhân ùa về.
Ngày anh thất nghiệp, anh tuyệt vọng. Tôi chạy khắp nơi tìm cơ hội cho anh. Tôi giấu hết khó khăn để anh giữ lòng tự trọng. Tôi chưa từng nghĩ người mình tin tưởng nhất lại quay lưng nhanh nhất khi có tiền bạc và địa vị.
Về đến nhà ngoại, mẹ ôm tôi khóc. Tôi thắp hươ/ng cho bố, nước mắt rơi không kì/m được: “Con xin lỗi bố. Con không giữ được gia đình như bố từng mong.”
Sau lễ giỗ, cậu ruột tôi đến. Cậu là chủ tịch tập đoàn lớn. Cậu hỏi chuyện, tôi kể hết. Cậu nghe xong, ánh mắt tối sầ/m: “Ba năm cháu giấ/u cậu tất cả. Nếu hôm nay không xảy ra chuyện này, cháu vẫn tiếp tục chịu đựng sao?”
Tôi cúi đầu: “Con không muốn mọi người lo.”
Cậu thở dài: “Cháu có biết vì sao chồng cháu leo lên nhanh như vậy không? Chính cậu đã tạo điều kiện, vì tin vào lựa chọn của cháu. Giờ cậu hối hận vì giúp nhầm một kẻ v/ô ơ/n.”
Cậu hỏi tôi còn muốn cứu vãn hôn nhân không. Tôi lắc đầu. Cậu gật đầu: “Được. Mọi chuyện để cậu xử lý.”……………….
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
Trong khi tôi ở lại nhà ngoại cùng mẹ, bên nhà chồng lại rộn ràng. Mẹ chồng cười đắc ý: “Cuối cùng cũng đuổi được nó ra khỏi nhà.” Chồng tôi ngả người trên ghế sofa, tự mãn: “Cô ấy không dám làm gì đâu. Vài hôm nữa sẽ tự quay về.”
Họ bàn tính tương lai, mơ về biệt thự, xe sang, vợ mới môn đăng hộ đối. Họ không biết bình minh ngày mai sẽ là cơn ác mộng.
Sáng hôm sau, chồng tôi phấn chấn đến công ty. Nhưng vừa bước vào, không khí đã lạ lùng. Cuộc họp khẩn được triệu tập. Chủ tịch – cậu tôi – tuyên bố xem xét lại nhân sự. Giám đốc nhân sự đọc quyết định: chồng tôi bị miễn nhiệm chức vụ quản lý và chấm dứt hợp đồng lao động ngay lập tức vì vi phạm quy tắc ứng xử, coi thường cấp dưới.
Anh đứng chết lặng, mặt trắng bệch. Anh van xin cơ hội nhưng không ai thay đổi quyết định. Anh ôm thùng đồ cá nhân bước ra khỏi tòa nhà, từ đỉnh cao rơi thẳng xuống vực sâu.
Mẹ chồng cuống cuồng chạy đến công ty. Hai mẹ con hùng hổ đòi gặp lãnh đạo nhưng bị ngăn lại. Đúng lúc ấy, họ thấy tôi bước ra từ thang máy cùng cậu – chủ tịch tập đoàn. Cậu đặt tay lên vai tôi thân tình, trò chuyện tự nhiên.
Mẹ chồng lắp bắp: “Nó… sao nó lại ở đây?”
Chồng tôi hoảng loạn. Cậu tôi bình thản giới thiệu: “Lan là cháu gái ruột của tôi.”
Hai mẹ con chết lặng. Chồng tôi nhớ lại tất cả: ngày anh được nhận vào công ty, những lần thăng chức… tất cả đều nhờ lời nhờ vả âm thầm của tôi. Anh quỳ sụp xuống giữa đại sảnh, khóc lóc van xin: “Anh xin lỗi, anh sai rồi. Cho anh cơ hội…”
Tôi nhìn anh bình thản: “Ba năm trước, em chưa từng để anh phải quỳ trước ai. Em chỉ muốn anh ngẩng cao đầu bằng chính năng lực. Hôm nay người khiến anh quỳ không phải em, mà là sự kiêu ngạo của chính anh.”
Mẹ chồng cũng khóc van xin, hứa sẽ đối xử tốt. Nhưng tôi chỉ hỏi: “Nếu hôm nay anh vẫn còn chức vụ, bác có xin lỗi con không?”
Sự im lặng là câu trả lời rõ ràng nhất.
Cậu tôi lạnh lùng: “Tập đoàn không cần người coi thường gia đình mình. Quyết định đã ban hành, không thay đổi.”
Tôi quay đi cùng cậu, không ngoảnh lại. Lần đầu tiên sau ba năm, lòng tôi nhẹ nhõm. Tôi tiếc ba năm thanh xuân, tiếc những hy sinh đặt nhầm chỗ, nhưng không tiếc vì đã rời đi.
Cuộc sống tiếp tục. Tôi học cách sống cho bản thân, trân trọng những người thật lòng. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta: đừng bao giờ coi thường người ở bên lúc khó khăn. Và hãy dũng cảm buông bỏ khi cần, để mở ra một tương lai tốt đẹp hơn.





