Thiếu Tá 5 Năm Làm Nhiệm Vụ Bí Mật Trở Về, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Con Sống Trong Cảnh này…..

Thiếu Tá 5 Năm Làm Nhiệm Vụ Bí Mật Trở Về, Ch/ết Lặng Khi Thấy Vợ Con Sống Trong Cảnh nà/y…..
Tôi tên Nguyễn Công Thành, một quân nhân vừa trở về sau năm năm làm nhiệm vụ bí mật. Hôm đó là một buổi chiều muộn, tôi xuống xe khách với bộ quần áo bám đầy bụi đường, lòng háo hức được gặp lại vợ con sau ngần ấy năm xa cách. Tôi đi thẳng về khu trọ mà vợ tôi từng báo địa chỉ từ mấy năm trước.
Vừa bước đến đầu hẻm, tôi khựng lại. Tôi thấy vợ mình đang đứng trước tiệm tạp hóa nhỏ. Cô ấy gầy đi nhiều, tóc búi vội, mặc áo sờn vai. Qua tiếng bà chủ tiệm, tôi nghe được: “Sổ nợ nhà mày dày quá rồi, tao không cho mua chịu gạo nữa đâu.”
Tôi đứng chế/t châ/n, chưa kịp định thần thì một người đàn ông trẻ từ phía sau bước tới. Cậu ta rút ti/ền trả thay cho vợ tôi. Cảnh tượng ấy đậ/p thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tôi đứng núp sau cột điện, kéo mũ xuống, lặng lẽ bám theo họ.
Tôi nghe vợ tôi nói với người đàn ông: “Chị ghi lại số tiền hôm nay rồi nhé. Tháng này chị tăng ca thêm mấy đêm sẽ trả dần.” Cậu ta xua tay nhưng vợ tôi kiên quyết: “Chồng chị đi vắng nhưng chị phải sống sao cho anh ấy không phải cúi mặt với ai.”
Tôi nghe đến đó mà nước mắt trào ra. Cô ấy nghèo khó đến mức phải đi xin mua chịu từng bữa ăn, nhưng sự tự trọng thì giữ chặt. Tôi tiếp tục đi theo họ về dãy trọ lụp xụp, đứng núp sau bức tường rào.
Tôi thấy vợ mở cửa, người đàn ông soi đèn pin cho cô. Đáng lẽ ra người soi đèn phải là tôi. Cậu Minh kia xắn tay áo nối lại đường ống nước bị b/ục, làm quen tay như đã nhiều lần. Tôi cắ/n ră/ng không phát ra tiếng.
Rồi thằng cu Bi nhà tôi chạy về, reo lên: “Chú Minh ơi!” Nó ôm chầm lấy cổ Minh, thơm chụt một cái. Vợ tôi quay lại nhìn hai chú cháu, cười nhẹ nhõm. Cảnh tượng ấy làm tôi gục xuống. Một gia đình ba người cười đùa dưới ánh đèn vàng. Còn tôi, một kẻ thừa thãi, đứng lén lút rình mò hạnh phúc của người khác.
Tôi đứng dậy, kéo mũ xuống, quay lưng bỏ đi. Đêm đó tôi lang thang như người mất hồn. Tôi quyết định sáng mai lên đơn vị cũ tìm cho ra sự thật………….
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇
Sáng hôm sau, tôi lên đơn vị cũ. Đồng chí trưởng phòng nhân sự cho tôi biết: nhiệm vụ của tôi thuộc diện tu/yệt mậ/t, khi tôi mất liên lạc, hồ sơ bị treo. Vợ con tôi không nhận được bất kỳ trợ cấp nào vì thiếu giấy tờ xác nhậ/n. Đơn vị đã nhiều lần gửi tờ trình nhưng cấp trên không du/yệt chi được.
Tôi thấy trong hồ sơ có một tờ biên bản đề nghị xác nhận quân nhân mất tích vĩnh viễn. Đồng chí trưởng phòng kể: hai năm trước, họ mang tờ giấy này về cho vợ tôi. Nếu cô ấy ký, sẽ nhận được khoản tiền tử tuất lớn. Nhưng vợ tôi đã gào khóc, đẩy tờ giấy ra, tuyên bố: “Chồng tôi chưa ch/ết. Tôi thà đi ăn xin chứ không bán rẻ sinh mạng của chồng bằng cái chữ ký này.”
Nghe đến đó, tôi cầm tờ giấy trên tay mà nước mắt rơi xuống mặt giấy. Hóa ra sự hy sinh của tôi không vô nghĩa. Vợ tôi đã giữ trọn niềm tin suốt năm năm.
Tôi tìm về khu trọ, quyết định thuê một phòng gần đó. Tôi muốn quan sát cuộc sống của vợ con thêm một thời gian, chờ giấy tờ giải quyết xong mới đường hoàng bước ra.
Những đêm sau, tôi đứng trong bóng tối nhìn vợ còng lưng đạp máy may đến 2-3 giờ sáng. Tôi muốn lao vào ôm cô ấy nhưng lại cắn răng đứng yên. Tôi còn nghe những lời xì xào ác ý của hàng xóm, nhưng vợ tôi đã đáp trả đanh thép khi bị khuyên bỏ tôi để đi bước nữa: “Chồng cháu còn sống trong lòng cháu thì cháu không thể mở cửa cho ai khác.”
Một tối, tôi thấy vợ và Minh ngồi ở quán nước vỉa hè, họ nói chuyện rất thiết tha. Cơn ghen bùng lên, tôi không kìm được, lao thẳng ra. Tôi gọi tên vợ, cô ấy giật bắn, ly nước vỡ tan. Tôi gằn giọng chất vấn Minh, định túm cổ áo cậu ta.
Vợ tôi lao vào giữa, gào lên: “Anh đi biền biệt năm năm không một dòng tin. Vừa về chưa hỏi thăm em câu nào đã đứng đây sỉ nhục em và ân nhân của gia đình mình!” Cô ấy nắm tay tôi lôi về phòng trọ, đổ ụp một thùng các tông lên giường.
Đó là bộ quân phục cũ của tôi, được giặt ủi phẳng phiu, và 38 lá thư. Tất cả đều là nét chữ của vợ tôi, viết kín những trang giấy, có chỗ nhòe vì nước mắt. Nhưng không có địa chỉ người nhận vì cô ấy không biết tôi ở đâu. Cô ấy cứ viết, cứ gào thét nỗi nhớ nhung vào những trang giấy rồi cất đi.
Sáng hôm sau, Minh tìm gặp tôi. Cậu ta đưa ra một tấm ảnh cũ và kể: 10 năm trước, trong một đêm mưa bão, tôi đã cứu anh trai cậu ta khỏi vụ tai nạn, chở vào bệnh viện, lấy tiền túi đóng viện phí rồi lặng lẽ ra đi. Khi cậu ta tình cờ gặp vợ tôi ở bệnh viện, nhìn thấy ảnh thẻ của tôi trong ví cô ấy, cậu ta nhận ra đó chính là ân nhân đã cứu mạng anh mình. Thế là cậu ta quyết tâm giúp đỡ gia đình tôi để trả ơn.
Tôi xấu hổ muốn chui xuống đất. Tôi đã dùng những suy nghĩ bẩn thỉu để xúc phạm ân nhân của chính gia đình mình. Tôi ôm chầm lấy Minh, khóc và xin lỗi. Cậu ta nói: “Em làm mọi thứ trong sáng, giữ đúng chừng mực của một người em trai với chị gái.”
Tôi lên đơn vị xin giải quyết hồ sơ. May mắn, cấp trên đã phê duyệt giải mật. Tôi nhận lại toàn bộ giấy tờ, thẻ quân nhân và khoản tiền truy lĩnh lớn.
Chiều hôm đó, tôi sang nhà bà ngoại đón con. Thằng bé ngơ ngác không nhận ra tôi. Tôi quỳ xuống, ôm nó: “Cha về rồi đây con.” Nó hỏi: “Cha ơi, từ nay cha có còn đi lâu như vậy nữa không? Mấy năm nay cha đi lâu quá, mẹ khóc nhiều lắm.” Tôi ôm chặt con, hứa sẽ không bao giờ biến mất như thế nữa.
Tối đó, tôi đặt sấp tiền và giấy tờ lên bàn trước mặt vợ. Cô ấy nhìn thấy con dấu đỏ thì òa khóc. Tôi dùng tiền trả nợ nhà trọ, thuê căn nhà mới gần trường con. Tôi mua đệm êm cho vợ, bàn học cho con và bảo cô ấy thanh lý máy may: “Từ nay, em không phải thức đêm may vá nữa. Mọi gánh nặng để anh lo.”
Trước ngày chuyển nhà, gia đình tôi làm bữa cơm mời Minh. Vợ tôi tự tay nấu những món tôi thích. Trong bữa cơm, tôi nâng ly cảm ơn người anh em đã giữ đúng giới hạn, trượng nghĩa cưu mang vợ con tôi suốt năm năm. Chúng tôi thống nhất coi nhau như anh em ruột.
Khoảnh khắc thiêng liêng nhất là khi thằng Ku Bi gắp miếng thịt, bẽn lẽn gọi: “Cha ơi, cha ăn cái này đi.” Tiếng gọi ấy xua tan mọi bóng tối, mọi ghen tuông, mọi mặc cảm.
Tôi ngồi giữa căn nhà sáng đèn, nhìn vợ cười hiền, nhìn con trai ngoan ngoãn, nhìn người anh em kết nghĩa chân thành, tôi chợt hiểu: cái nhiệm vụ vĩ đại nhất của người đàn ông sau khi trở về không phải là đeo trên vai quân hàm gì, mà là học lại cách làm một người chồng che chở cho vợ, làm một người cha làm gương cho con, học cách vun đắp và giữ gìn ngọn lửa cho chính mái ấm nhỏ bé của mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!