Người Lính Xuất Ngũ Cưới Vợ, Nhưng Đêm Đầu Tiên Anh Quỳ Gục Khi Thấy Toàn Thân Vợ Đầy Sẹo!…..

Người Lính Xuất Ngũ Cưới Vợ, Nhưng Đêm Đầu Tiên Anh Q/uỳ Gụ/c Khi Thấy Toàn Thân Vợ Đầy Sẹo!…..

Tôi đứng ch/ết lặng trong căn phòng tân hôn, ánh đèn đỏ au hắt xuống tấm lưng trần của Hiền. Mọi thứ như ngừng trôi. Chiếc váy cưới rách toạc sau lưng, phơi bày một cảnh tượng khiến m/áu trong người tôi đông đặc lại. Những vết sẹ/o bỏ/ng l/ồi lõ/m, chằ/ng ch/ịt từ gáy xuống tận eo, xen lẫn vết lằn thâm tím cũ mới đan xen như mạng nhện của đ/ịa ng/ục. Không phải da th/ịt mịn màng của cô gái thanh mai trúc mã ngày nào, mà là một tấm thân tàn tạ, nhăn nheo, co rúm vì đau đớn. Tay tôi run bần bật, hơi thở nghẹn ứ ở cổ họng. “Hiền… lưng em… chuyện gì thế này?” Giọng tôi vỡ ra, không thành lời. Cô hét lên một tiếng thét xé lòng, co rúm người lại, vội vàng kéo vải che thân, nhưng đã muộn. Tôi đã thấy hết. Năm năm xa cách, tôi tưởng cô đang chờ tôi bình yên ở quê, ai ngờ…

Tôi là Minh, một anh bộ đội vừa xuất ngũ sau năm năm đóng quân trên đảo xa. Da tôi đen sạm vì nắng gió biển, bàn tay chai sạn vì súng đạn và lưới cá. Ngày về, lòng tôi chỉ toàn hình ảnh Hiền – người con gái tôi yêu từ thuở thiếu niên, người đã hứa chờ tôi, chăm sóc mẹ tôi già yếu. Tôi tưởng tượng cảnh cô chạy ào ra ôm tôi khóc nức nở, bữa cơm gia đình sum vầy, tiếng cười xua tan nỗi nhớ. Nhưng thực tế tạt vào mặt tôi gáo nước lạnh buốt. Khi tôi bước vào ngõ, Hiền đang quét lá, cô đánh rơi chổi, mắt mở to hoảng loạn, lùi lại một bước, hai tay bấu chặt đến trắng bệch. “Anh… anh Minh về ạ.” Giọng cô lí nhí, ánh mắt cụp xuống, né tránh. Không có cái ôm nồng nàn, không có nước mắt vui mừng. Chỉ có sự thảng thốt kỳ lạ.

Tôi tự nhủ chắc cô ngượng ngùng vì xa cách lâu. Nhưng rồi những dấu hiệu lạ lùng cứ dồn dập. Cô gầy guộc, mặt nhợt nhạt. Mỗi khi tôi định chạm vào, cô giật mình rụt lại như sợ hãi. Áo dài tay kín mít giữa trời hè oi bức. Mẹ tôi mừng khóc khi thấy con trai về, nhưng cứ nhắc đến Hiền là bà lảng tránh, giục tôi mau làm đám cưới. Cả làng xôn xao vì tin vui, ai cũng khen Hiền hy sinh, khen chúng tôi xứng đôi. Nhưng cô thì ngày càng xa cách. Đi thử váy cưới, cô chọn chiếc kín đáo nhất, che kín từ cổ đến tay. Trong phòng thay, cô khóa trái cửa, không cho ai vào. Khi tôi vô tình chạm vai cô qua lớp ren, cô hét lên thất thanh, mặt tái mét, run bần bật: “Em tự làm được, anh ra ngoài đi!”

Những nghi ngờ gặ/m nhấm tôi từng ngày. Tại sao cô sợ sự chạm xúc? Tại sao luôn ch/e giấu? Đám cưới diễn ra trong tiếng nhạc rộn ràng, nhưng bàn tay Hiền lạnh toát, run rẩy khi trao nhẫn. Ánh mắt cô tuy/ệt vọng, như bị dồn vào chân tường. Đêm tân hôn, tôi bước vào phòng với trái tim nặng trĩu. Hiền ngồi thu lu trên mép giường, vẫn mặc nguyên váy cưới, hai tay vân vê vạt áo đến nhăn nhúm. Không khí ng/ột ng/ạt, im lặng đến nghẹt thở. Tôi cố pha trò, giúp cô tháo kẹp tóc, rồi định kéo khóa váy vì trời nóng. “Hiền, thay váy đi, nóng lắm…” Tay tôi chạm khóa kéo.

Đừng chạm vào tôi! Cô thé/t lên, hất mạnh tay tôi, vấp ngã. Tôi lao tới giữ cô, và rồi… tiếng xé vải khô khốc. Mảng lưng phơi bày. Những vết sẹo kinh hoàng hiện ra dưới ánh đèn. Tôi lùi lại, đầu óc quay cuồng, trái tim thắt lại đau điếng. Cô gục xuống sàn, khóc nức nở, tiếng gào xé gan xé r/uột vọng trong căn phòng. Năm năm cắ/n răng chịu đựng, giờ tất cả vỡ òa. Tôi quỳ xuống bên cô, bàn tay lơ lửng không dám chạm, sợ làm cô v/ỡ v/ụn thêm…………..

……………………………………………

Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇

Cô khóc hồi lâu, rồi từ từ kể. Năm thứ hai tôi đi lính, mẹ tôi đột ngột tai biến, phải phẫu thuật gấp với chi phí hàng trăm triệu. Hiền một mình, không liên lạc được với tôi vì nhiệm vụ đặc biệt. Cô cắn răng giấu, vay nợ lão Tài Sẹo – tay trùm tín dụng đen. Nợ lãi mẹ đẻ lãi con, chóng vánh phình to. Rồi đêm bão số bốn, lão dẫn đàn em đến siết nợ, đập phá lung tung. Mẹ tôi yếu ớt ôm chân van xin, bị đạp văng. Lão hất nồi nước sôi đang sùng sục. Hiền lao tới, dùng tấm lưng che chắn cho mẹ. Nước sôi đổ ập xuống, da thịt cô cháy bỏng, đau thấu xương. Chúng còn đánh đập cô bằng gậy gộc, roi mây vì cản đường. Không dám đi viện sợ báo công an, cô tự chữa bằng thuốc lá, vết thương nhiễm trùng, sốt mê man.

Để giữ nhà cửa cho tôi về, cô ký giấy bán thân làm thuê ở xưởng gạch lậu của chúng. Đội nắng dầm mưa, gánh gạch nặng, hít khói bụi, mồ hôi mặn chát ngấm vào vết bỏng. Thường xuyên bị đánh đập vô cớ khi kiệt sức. Mẹ khóc van cô trốn, nhưng cô cắn răng: “Em hứa thay anh chăm mẹ, không thể bỏ đi.” Những lá thư cô gửi tôi toàn lời vui tươi, hỏi han sức khỏe, không một lời than. Cô mặc áo dài tay che kín, chịu đựng ngứa ngáy, sợ tôi biết sẽ lo lắng bỏ nhiệm vụ.

Tôi nghe mà nắm đấm siết chặt, máu trào lên mắt. Hận bản thân vô dụng, hận lũ khốn kia. Hiền úp mặt vào ngực tôi, khóc: “Anh ơi, em dơ bẩn lắm, em không xứng với anh nữa…” Cô đẩy tôi ra, tự ti tột độ. Nhưng tôi kéo cô vào lòng, ôm chặt, bàn tay áp lên chính những vết sẹo ấy. “Im lặng nghe anh nói. Em là huân chương của anh, là anh hùng. Không có em, mẹ anh không sống sót, nhà này không còn.” Tôi khóc, nước mắt rơi trên mặt cô. Rồi cúi xuống hôn lên vết sẹo lớn nhất sau gáy cô. Hiền run lên, rồi ôm chặt lấy tôi, khóc vỡ òa trong hạnh phúc và giải thoát.

Đêm ấy trôi qua trong nước mắt và hơi ấm. Sáng hôm sau, tôi sẽ đưa cô đi bệnh viện chữa trị, rồi đích thân tìm lão Tài Sẹo. Công lý sẽ đến. Nhưng lúc này, tôi chỉ muốn ôm cô, che chở cho cô mãi mãi. Những vết sẹo trên thân thể có thể còn đó, nhưng vết thương trong lòng cô đã lành. Tôi bế cô lên giường, đắp chăn, nhìn bình minh ló dạng qua khe cửa. Dông bão qua rồi, từ nay tôi là bầu trời của cô.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!