Người chồng giàu có bỏ vợ bệnh u/ng th/ư để cưới thư ký trẻ, một năm sau nhận c/ái k/ết đắ/ng n/gắt
……………………………………………
Tôi nắm chặt tờ giấy bệnh án đến trắng bệch tay. Kết quả xét ngh/iệm: u/ng th/ư v/ú giai đoạn hai. Tôi vừa mới vượt qua cơn choáng váng, đang cố gom can đảm để về nhà nói với chồng. Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa, tôi đã đoán được điều gì đó không lành.
Anh ngồi đối diện, thái độ lạnh lùng chưa từng thấy. Điện thoại cứ báo tin nhắn liên tục. “Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Em bị u/ng th/ư rồi, anh biết không?” Tôi cố kìm giọng run.
Anh ngước lên, đôi mắt xao động một chút rồi vô cảm. “Anh biết. Bác sĩ đã gọi.”
“Thế anh không có gì để nói sao?”
“Ly, ngồi xuống đã, anh có chuyện quan trọng.”
Tôi ngồi xuống. Phòng khách yên tĩnh lạ thường, chỉ tiếng xe cộ bên ngoài. Hôm nay là thứ Bảy, bọn trẻ ở nhà ngoại. Tôi đã sắp xếp để nói chuyện kế hoạch chữa trị với anh.
“Ly, tụi mình ch/ia tay đi.” Giọng anh lạnh tanh.
“Anh nói gì?”
“Anh xin lỗi, nhưng anh không thể tiếp tục.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và nhận ra đó không còn là người đàn ông tôi từng yêu. Anh đeo cà vạt mới, tóc cắt khác, mùi nước hoa lạ.
“Anh có người khác?” Tôi hỏi, dù đã biết câu trả lời.
Anh không đáp, chỉ đứng dậy vào phòng. Vài phút sau trở ra với vali. “Mai anh gửi người đến chuyển đồ. Em cứ ở đây chữa b/ệnh, anh sẽ lo viện phí. Nhưng sau đó l/y hôn.”
Tôi muốn nắm tay anh, muốn gào lên rằng tôi đang cần anh. Nhưng tôi chỉ đứng bất động, nhìn người đàn ông mười hai năm gắn bó bước ra cửa không một lần quay đầu.
Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi xuất hiện, vẻ mặt nghiêm nghị. Bà vẫn mặc áo dài xanh quen thuộc.
“Con nghe Thành nói rồi.” Bà ngồi xuống như chủ nhà. “Bác sĩ nói có thể chữa nếu phẫu thuật sớm.” Tôi cố lạc quan.
Mẹ chồng ngước nhìn đầy nghi ngờ: “Con cũng biết Thành có người khác, đừng ép nó. Đàn ông cần sự vui vẻ, tương lai. Con b/ệnh vậy, chi bằng ký l/y hôn, muốn bao nhiêu tiền mẹ lo. Còn mấy đứa nhỏ, để Thành và… con đó.” Bà chỉ vào cô thư ký trẻ đứng ngoài cửa.
Cô ta chưa đến ba mươi, ăn mặc sang trọng, đứng bên mẹ chồng như con dâu thực sự. Tôi đã từng chăm sóc bà suốt mười hai năm, bà quên mất tôi là mẹ của hai đứa cháu bà.
“Này, thôi không nói nhiều. Mai ký đi.” Bà đứng dậy, trước khi đi ném lại: “Đàn bà bện/h t/ật như con không giữ được chồng đâu.”
Cánh cửa đóng sầm. Nhà tôi trống vắng. Tôi gục xuống, nhưng nước mắt không thể rơi. Cơn đau bất chợt từ ngực lan xuống bụng. Tôi bấm số gọi xe cấp cứu nhưng tay quá yếu, điện thoại rơi xuống sàn.
Sáu tháng hóa trị, tóc rụng hết, mặt phù lên, cơ thể gầy hơn chục ký. Tôi còn hai đứa con – Bi lớp năm, Su lớp ba. Chúng về ngoại sống, mỗi cuối tuần tôi được gặp một tiếng. Mẹ tôi chất phác, đau ốm vì tuổi tác. Thành chỉ chuyển tiền viện phí, nhưng bảo hiểm không đủ, tôi phải vay mượn. Họ hàng nhà chồng không ai hỏi thăm.
Một lần về ngoại, tôi nghe em trai cãi nhau: “Thằng đó lừa chị tao à? Đừng làm khó chị tao!” Tôi mới biết Thành đã thế chấp nhà trước khi bỏ đi. Anh rút sạch sổ tiết kiệm. Lúc tôi đang chữa bệnh, tôi phát hiện mình không còn đồng nào. Anh đã âm thầm làm thủ tục ly hôn, chiếm hết tài sản.
Rồi Thành cưới cô thư ký. Đám cưới sang trọng, mẹ chồng đeo vàng tươi cười. Bạn bè chung nhắn hỏi, tôi không đọc. Nhưng tôi không ngờ, đám cưới đó là khởi đầu cho sự sụp đổ của hắn.
Một năm sau, cô thư ký trẻ không thể có con, gia đình áp lực. Thành bất an, bản tính tham lam nổi lên. Họ cãi nhau nơi công cộng. Trong lúc tôi vẫn lặng lẽ xạ trị.
Một chiều mưa tháng Bảy, tôi nhận cuộc gọi số lạ. Mẹ chồng cũ gào khóc nghẹn ngào:…………
“Ly! Thành bị tai nạn xe, đang hôn mê, có thể chết hoặc thực vật… tao chỉ còn mày, giúp tao đi!”
Tôi nhắm mắt. Tôi muốn nói “chết mặc”, nhưng cổ họng nghẹn lại. Đến bệnh viện, Thành nằm băng bó khắp nơi. Mẹ chồng ôm tôi khóc. Bà già đi thấy rõ. Tiền viện phí cạn, cô vợ mới rút hết tiền bỏ trốn ngay sau tai nạn, vì họ kết hôn không đăng ký tài sản. Bà không còn ai ngoài tôi.
Tôi dùng số tiền vay cuối cùng thanh toán viện phí, bán chiếc xe máy lo thuốc men. Bác sĩ nói Thành có thể tỉnh nhưng ngồi xe lăn suốt đời.
Khi hắn mở mắt nhận ra tôi, nước mắt lăn dài. Hắn khẽ nói yếu ớt: “Ly… xin lỗi… anh…”
Tôi cúi xuống nghe hắn thì thầm: “Lúc đó anh bị nợ ngân hàng… nó bắt anh… nếu không ly hôn em… nó sẽ giết mọi người.”
Mặt tôi đờ ra. “Tại sao?”
“Anh thua cờ bạc… mượn nó… nó là chủ nợ.”
Cô thư ký trẻ hóa ra không phải tình nhân mà là người của băng nhóm. Cô ta và mẹ chồng tôi cùng dàn dựng thao túng Thành, lấy hết tài sản. Thành chỉ là con tốt. Mẹ chồng cũ đã biết tất cả và đã đồng lõa.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện, trời vẫn mưa. Căn bệnh vẫn còn, cơ thể yếu ớt, nợ nần chồng chất. Nhưng tôi không còn chút cảm xúc nào cho người đàn ông đó. Tôi chỉ nghĩ về mẹ tôi, về các con. Tôi sẽ tiếp tục sống.
Vài tháng sau, ung thư thuyên giảm. Tôi tìm được công việc nhẹ, đủ nuôi con và trả nợ dần. Người ta nói cô thư ký trẻ đi theo tay buôn bất động sản khác, thay cả tên. Còn Thành nằm một chỗ, mẹ già kiệt sức chăm sóc.
Tôi ngồi trước hiên nhà, nhìn chiều tà đổ bóng. Tôi không thể quên cái ngày Thành bước ra khỏi cửa, nhưng tôi biết mình phải sống tiếp. Nhìn các con chạy nhảy ngoài vườn, tôi thở dài. Có lẽ sống tiếp là đủ rồi. Món quà tôi nhận từ mọi đau đớn chính là cơ hội được bắt đầu cuộc đời mới, không còn dính dáng đến người đàn ông đó. Nhưng vết thương năm nào vẫn còn đó, mỗi khi tôi nhắm mắt, tiếng cửa đóng sầm lại vang vọng trong ký ức. Tôi lặng lẽ quay đi và tiếp tục sống.





