5 Năm Hầu Hạ Mẹ Chồng Li/ệt Giường, Đến Tang Lễ Chị Chồng Tá/t Tôi – Em Chồng Nói 1 Câu Cả Họ Chết Lặng

5 Năm Hầu Hạ Mẹ Chồng Li/ệt Giường, Đến Tang Lễ Chị Chồng T/át Tôi – Em Chồng Nói 1 Câu Cả Họ Chết Lặng

Suốt năm năm, tôi một mình chăm mẹ chồng liệt giường, chẳng than vãn nửa câu. Đến ngày bà mất, chị chồng vừa bước vào lễ tang đã tát tôi và đòi đuổi tôi ra khỏi nhà. Nhưng ngay lúc đó, cô em chồng nói một câu khiến cả họ chết lặng.

Tôi ngồi nép ở góc ghế gỗ cũ, hai mắt sưng đỏ. Đối diện là chị Nga cùng chồng anh Phúc. Hai người mặc đồ tang chỉnh tề, nhưng ánh mắt cứ hết nhìn lên bàn thờ lại liếc xuống sân. Chị Nga kéo ghế nắm tay tôi: “Châu ơi, chồng mất để lại mẹ già bệnh tật, liệt nửa người rồi còn đống nợ. Chị thương em lắm.” Tôi nghẹn ở cổ: “Bây giờ anh đi rồi, em chỉ biết cố gắng làm lụng lo thuốc thang cho mẹ.”

Anh Phúc hắn giọng: “Thương thì thương nhưng phải thực tế. Tính sao về khoản nợ gần 200 triệu kia rồi căn nhà này. Sổ đỏ nhà này mẹ cất ở đâu?” Tôi chết lặng. Chồng vừa mất, mộ chưa xanh cỏ, vậy mà câu đầu tiên anh rể hỏi là sổ đỏ. Liên – cô em chồng – đập bàn đứng phắt dậy: “Anh Phúc, anh trai tôi mới nằm xuống mà anh đã hỏi đến sổ đỏ. Anh tính cướp đất của mẹ con tôi hả?” Chị Nga quát: “Mày im đi. Mợ Châu còn trẻ, lỡ mai mốt đi bước nữa thì nhà này mất cho người ngoài.”

Tôi bàng hoàng: “Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Hay chị đưa mẹ về thành phố ở cùng anh chị một thời gian?” Chị Nga giật nảy: “Thôi, nhà chỉ có hơn 20 mét vuông. Mợ là dâu, được hưởng nhà này thì phải có trách nhiệm.” Anh Phúc nhếch mép: “Bán bớt đất sau nhà trả nợ, sổ đỏ đưa đây anh giữ hộ.” Liên hừ lạnh: “Ai dám động vào sổ đỏ thì bước qua xá/c tôi trước.”

Những ngày sau, tôi làm ở xưởng mây, đêm về chăm mẹ. Có hôm đứng giữa xưởng, tiếng chị Hoa tổ trưởng quát: “Châu, đường chỉ lệch hết rồi. Cô tính để cả tổ bị trừ lương à?” Chị Lan nói đỡ: “Thôi Hoa, nó khổ lắm. Một mình nuôi mẹ chồng liệt lại gánh nợ.” Chị Hoa bĩu môi: “Khổ thì khổ, nhưng sản phẩm đến hạn vẫn phải hoàn thành.”

Chiều hôm đó, mẹ chồng nằm trên giường tre, đôi mắt trân trân. Tôi bước lại gần: “Mẹ, con về rồi.” Bà đỏ hoe: “Con đi nghỉ đi, mẹ xót lắm.” Liên bước vào với túi th/uốc: “Th/uốc ngoại cho bà, nhớ uống đúng giờ. Đừng có đem sữa đi bán trả nợ.”

Mùa đông năm thứ năm, cái lạnh khiến bệnh mẹ trở nặng. Ba đêm liền tôi gần như không chợp mắt. Sáng hôm ấy, đầu tôi quay cuồng, mắt tối sầm. Khi tỉnh dậy, bà Tám đang phe phẩy quạt, Liên đứng giữa cửa lo lắng. Mẹ chồng yếu ớt gọi: “Châu đâu?” Bà nắm tay tôi: “Châu, đã mồ côi từ nhỏ, về làm dâu nhà mẹ chưa bao lâu đã phải gánh vác đủ điều. Lỡ mẹ có đi, con tìm hạnh phúc mới. Đừng ôm am thờ này khổ một đời.” Rồi bà bảo Liên gọi chú Bảy, tổ trưởng dân phố. Tuyệt đối không gọi con Nga.

Đêm mưa hôm ấy, mẹ ra đi. Tôi gọi chị Nga hơn chục cuộc không ai bắt máy. Sáng hôm sau, vợ chồng chị Nga mới xuất hiện. Chị ta òa khóc: “Mẹ ơi, sao không ai báo cho con?” Tôi nói: “Tối qua em gọi cả chục cuộc.” Chị ta quay ngoắt: “Mợ im đi. Mợ cố tình làm đám tang mà chẳng hỏi ý kiến con ruột.” Anh Phúc bước vào: “Mợ chỉ là dâu quá. Tiền phúng viếng đâu?” Tôi ôm chặt sổ: “Từ lúc mẹ bệnh đến khi nằm xuống toàn em với Liên lo. Em phải giữ sổ trả nợ.” Chị Nga giật phắt sổ: “Cô đừng khai khống. Sau tang lễ, tôi kiểm kê tài sản. Người ngoài như cô đừng mơ bám víu.” Rồi bốp! Một cái tá/t dán vào mặt tôi: “Cái tát này dạy mợ biết đâu là chủ, đâu là khách. C/út ra khỏi nhà ngay.”…………

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uậ/n ƌầu tiên……….
👇👇👇

Liên sọc vào, mặt tái: “Chị có tư cách gì đuổi chị dâu tôi?” Chị Nga gân cổ:

“Nó chỉ là dâu quá.” Liên rút phong bì: “Căn nhà này mẹ đã lập di chúc để lại toàn bộ cho chị dâu. Chị đừng mơ động vào.” Chị Nga tái mặt: “Mẹ bị liệt, làm gì lập di chúc?” Liên nhìn thẳng: “Ngày mẹ hấp hối, chị Châu gọi cho chị cả chục cuộc nhưng chị tắt máy vì đi tiệc. Mẹ tỉnh táo và gọi tổ trưởng dân phố, bà Tám làm chứng. Có cả tôi.”

Chú Bảy đứng ra: “Tôi ký xác nhận. Bà cụ tỉnh táo, có luật sư tư vấn. Bà nói chỉ có con dâu này lo cho bà. Con ruột bỏ bà rồi.” Bà Tám chống nạnh: “Còn nhớ lần cô Nga về dỗ mẹ ký ủy quyền bán đất, bà đuổi cô đi.” Mặt chị Nga trắng bệt. Liên rút thêm tờ giấy: “Đây là tờ vay nợ 500 triệu anh Phúc ký vay của mẹ 6 năm trước. Không trả được thì coi như đã nhận thừa kế trước, không được tranh chấp.” Anh Phúc run lên: “Mẹ nói xé rồi mà.”

Tôi bước đến trước linh cữu: “Tôi không cần tiền, nhưng xin giữ nhà theo ý nguyện của mẹ. Mời anh chị ra ngoài.” Chị Nga nhìn quanh, chỉ thấy sự khinh bỉ. Anh Phúc lủi thủi lùi lại.

Chiều hôm sau, vợ chồng chị Nga dụ tôi ký giấy mà không đọc. Liên phát hiện đó là giấy sang nhượng đất. Tôi nhìn thẳng: “Các người định lừa tôi ký bán nhà trả nợ cờ bạc 3 tỷ?” Liên đứng chắn: “Anh chị cút trước khi tôi gọi công an.”

Rạng sáng, anh Phúc cùng hai gã lạ mặt lẻn vào bốc đồ đạc. Cả xóm vây lại. Liên bước vào, tóc ướt mưa: “Bước ra khỏi nhà tôi ngay.” Chị Nga phát điên: “Đây là nhà mẹ tao, tao là con ruột!” Nhưng chủ nợ của anh Phúc xuất hiện, túm chị Nga đòi 3 tỷ. Liên đứng ngay cổng: “Các anh tìm đúng người rồi, mang chị ta đi.” Chị Nga quay sang tôi khóc xin. Tôi nhìn chị lạnh băng: “Lúc chị tát em, chị bảo em là người dưng. Người dưng không có tư cách can thiệp. Mời chị đi.”

Chiếc xe chở chị Nga khuất dần cuối ngõ. Liên dúi vào tay tôi vỉ thuốc huyết áp: “Uống đi. Từ nay không ai dám đến đây làm loạn.” Tôi mỉm cười: “Cảm ơn em. Trong bếp còn cháo, vô ăn rồi ngủ.” Liên lầm bầm: “Đừng tưởng bở, tôi chỉ lo cho cái nhà của mẹ tôi thôi.”

Tôi đứng nhìn bóng nó mà lòng nhẹ hẳn. Tôi đã mất chồng, mất mẹ chồng, nhưng tôi tìm thấy một người em – người dùng miệng sắc như dao để bảo vệ tôi. Trong căn nhà này, nơi khói hương vẫn vương vấn, tôi biết mình không cô đơn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!