Bố Dượng Báo Mẹ Tôi Chết Vì Đau Tim, Nhưng Vết Bầm Trên Cổ Tay Đã Vạch Trần Tội Ác 20 Năm!

Bố Dượng Báo Mẹ Tôi Chết Vì Đau Tim, Nhưng Vết Bầm Trên Cổ Tay Đã Vạch Trần Tội Ác 20 Năm!

Tôi vừa nghe máy thì giọng bố Dũng đứt quãng trong mưa: “Mẹ cháu mất rồi.”

Đêm ấy trời mưa lớn. Tôi đang trực tại đơn vị, khoảng 12 giờ 40. Ông nói mẹ đang ngủ thì lên cơn đau ti/m, lúc phát hiện đã không còn th/ở. Bác sĩ trạm y tế vừa về, không cứ/u được. Tôi xin phép, lao xe về trong mưa trắng xóa. Suốt đường chỉ hiện khuôn mặt mẹ buổi chiều hôm trước, bàn tay lạnh ướt mồ hôi và câu nói: “Sống cạnh một người rất lâu không có nghĩa là đã hiểu hết người ấy.”

Cổng nhà đã mở. Họ hàng đứng dưới mái hiên, ai cũng tránh nhìn tôi. Mẹ nằm trên giường, phủ chăn mỏng. Ông Dũng ngồi đầu giường, mắt đỏ, kéo tôi vào lòng: “Bố có lỗi, bố không giữ được mẹ con.” Tôi nắm bàn tay mẹ. Tay bà đã lạnh nhưng vẫn còn mềm. Tôi khóc đến ngh/ẹt th/ở. Khi kéo nhẹ tay áo lên, một vết bầm tím chạy quanh cổ tay phải hiện ra rõ, giống như bị ai nắm rất mạnh.

Ông khựng lại: “Có lẽ lúc mẹ co giật bố giữ tay bà.” Ánh mắt ông nhìn sang chỗ khác. Trên sàn cạnh giường còn vài h/ạt th/ủy ti/nh. Dưới chân tủ một vệt nước vừa được lau sạch hơn hẳn. Ông bảo lúc ho/ảng lo/ạn làm rơi cốc nước mẹ, đã quét rồi mang túi rác ra ngoài cổng. Trong căn nhà vừa có người ch/ế/t, việc đầu tiên ông nghĩ đến là lau nền và v/ứt rác giữa đêm.

Tôi cúi gần mặt mẹ. Dưới tai trái có v/ệt đ/ỏ mờ kéo xuống cổ, bị tóc che gần hết. Tôi định vén tóc thì ông bất ngờ giữ cổ tay tôi: “Mẹ đã m/ất rồi, con đừng làm bà đau thêm.” Tôi nhìn bàn tay ông đang nắm chặt tay mình, rồi nhìn vết bầm trên cổ tay mẹ. Lần đầu sau hơn hai mươi năm, tôi không còn nhìn ông như người cha. Tôi hỏi thẳng: “Đêm nay bố đã làm gì mẹ cháu?”

Cả phòng như bị bóp nghẹt. Ông buông tay tôi, quay mặt kéo chăn phủ cao hơn lên ngự/c mẹ. Tôi không tranh cãi. Tôi ghi nhớ từng chi tiết: gối lõm sâu giữa, ga giường xô lệc/h về phía chân, một chiếc dép ngay dưới giường, chiếc kia sát cửa sổ. Trên bàn đầu giường không có lọ th/uốc, không đơ/n khá/m, không gì chứng minh mẹ vừa lên cơn đa/u ti/m.

Chưa đầy nửa giờ ông đã gọi họ vào bàn chuyện khâm liệm. Ông muốn sáng sớm tắ/m rử/a, thay đồ, nhậ/p qu/an trước khi bà con đến. Tôi đề nghị đưa mẹ đến bệnh viện huyện ki/ểm tra nguyên nhân. Vừa nghe hai chữ khá/m nghi/ệm, s/ắc mặt ông đ/ổi hẳ/n. Ông quát nhỏ: “Cháu làm nghề lâu ngày nên m/ắc b/ệnh nghi ngờ. Đến mẹ mình cũng không để bà được to/à/n t/h/ây.” Ông nhắc đến đ/ạo hiếu, khiến mấy người lớn tuổi quay sang khuyên tôi đừng làm chuyện lớn.

Tôi nhớ rõ mẹ chưa từng được chẩn đoán b/ệnh t/im nghiêm trọng. Hồ sơ chỉ ghi huyết áp thấp, thoái hóa cột sống, rối loạn ti/ền đ/ình. Ông trả lời trước sau không thống nhất về bệnh viện, bác sĩ, tên th/uốc.

Khi hai phụ nữ lớn tuổi vào thay quần áo cho mẹ, tôi xin được tự tay làm. C/ởi á/o n/gủ, tôi thấy rõ vệ/t đ/ỏ sẫm dưới mang tai trái kéo xuống cổ, phía sau gáy có vùng b/ầm nhạt. Thành giường thấp hơn vị trí vết bầm, tường không có d/ấu va đậ/p. Khi nghiêng đầu mẹ, tôi ngửi thấy mù/i thu/ốc l/ạ trên tóc và gối – hơi hắc, pha chút ngọt, giống dung dịch sát khuẩn tr/ộn thu/ốc n/gủ ng/hiền. Tôi lấy túi nilon sạch, gấp phần vỏ gối có mùi, cất đi. Ông bước vào hỏi tôi lấy gì. Tôi nói giữ làm kỷ niệm. Ông bảo gối cũ bẩn, lát đem đ/ốt cùng đồ ng/ười m/ất.

Tôi hỏi điện thoại mẹ đâu. Máy luôn để sát bên bà. Tìm khắp nơi không thấy. Gọi vào số mẹ, lần đầu đổ chuông nhưng không ai nghe, âm thanh không phát ra trong nhà. Lần hai báo tắt nguồn. Có người đang giữ máy và chủ động tắt. Ông đang châm nhang, bàn tay cầm que diêm run…………

 

Lúc đó, Ngọc – cô dâu của tôi – xuất hiện………………..
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Từ phía cổng tiếng xe máy phanh gấp. Minh bước vào, quần áo ướt, mặt tái. Em không chạy đến mẹ mà nhìn ông Dũng trước. Trong túi áo khoác em góc ốp điện thoại màu nâu nhô ra – đúng chiếc tôi mua tặng mẹ năm trước, có vết trầy hình bán nguyệt.

Tôi giữ tay em. Minh giật mình kéo khóa túi. Ông chen vào quát chị em không được cãi nhau. Cuộc gọi của tôi cho lãnh đạo khiến việc khâm liệm tạm dừng. Cán bộ địa phương và y tế đến kiểm tra. Tôi tranh thủ sang nhà bà Tư sát vách. Bà kể khoảng bốn tháng nay mẹ thường sang ngồi nhờ, m/ặt t/ái, mồ hôi ch/ảy, n/ôn sau bữ/a tối, nhất là những hôm ông Dũng tự ph/a th/uốc. Thu/ốc gồm viên trắng và viên nh/ộng xanh n/hạt, ông bảo dưỡ/ng nã/o. Sau uống mẹ ngủ m/ê đến sáng, gọi không tỉnh. Có lần bà Tư lay mãi mẹ chỉ ú ớ. Mẹ từng nắm tay bà Tư bảo uống thuốc xong người mề/m nh/ũn, đầu óc như bị ph/ủ sươ/ng, có đêm tỉnh dậy không nhớ mình làm gì. Bà định bỏ thu/ốc nhưng ông nổi gi/ận.

Cô Hạnh đầu xóm kể mẹ hay quên, mắt lờ đờ, có buổi tối nghe tiếng nôn dữ dội, cả nhà ăn chung nồi canh chỉ mẹ bị.

Tôi mở tủ gỗ nơi ông nói cất thuốc. Phía sau chồng quần áo có túi vải nhỏ, hai vỉ thuốc chữ in bị cào xước, một vỉ còn ba viên, vỉ kia viên trắng không ký hiệu. Tôi vừa đóng tủ thì nghe tiếng chân. Chiều ấy tôi đến hiệu thuốc gần chợ. Chủ hiệu Hòa xác nhận ông Dũng thường mua thuốc ngủ và an thần, mang đơn photocopy chữ ký mờ. Ngày gần nhất ba hôm trước mẹ mất, số lượng nhiều hơn. Ông hỏi kỹ uống bao nhiêu thì ngủ sâu, dùng chung thuốc huyết áp có nguy hiểm không.

Về nhà tôi lấy mỗi vỉ một viên, gói riêng. Dưới đáy ngăn có chiếc thìa dính bột trắng mịn lẫn hạt xanh nhạt, cạnh đó cốc nhựa cùng mùi trên gối. Ông đứng ngay cửa hỏi tôi đang tìm gì. Tôi nói tìm đơn thuốc. Ông cầm thìa ném thẳng vào chậu nước, bột tan. Ông khóa tủ, bỏ chìa vào túi, dặn đừng lục lọi đồ mẹ.

Tôi ngồi trước bàn thờ tạm, nhìn di ảnh mẹ cười hiền. Bà chắc đã biết nguy hiểm nhưng vì sao không gọi tôi, không bỏ đi? Có lẽ đang cố bảo vệ ai đó.

Phía sau bàn thờ tổ tiên, trong tủ gỗ cũ, tôi tìm thấy cuốn sổ nhỏ của mẹ. Nét chữ run: “Uống thuốc xong đầu óc như sương. Đêm nay ông lại pha. Nếu có chuyện gì, nhớ hỏi ông Bảy về chuyến xe của bố.” Bên cạnh là địa chỉ cũ của cơ sở vận tải.

Tôi tìm ông Bảy. Ông già chống gậy, run khi nghe tên tôi. Sau hồi lâu ông kể đêm cha tôi mất, ông Dũng phụ trách điều xe, có chìa khóa kho. Cha phát hiện sổ kho bị sửa, hàng thất thoát. Cha chụp sổ định báo cấp trên. Ông Bảy thấy ông Dũng lẻn vào xưởng đêm ấy. Sau tai nạn, ông Dũng ép ông im, sửa sổ bảo dưỡng, nhờ vợ đầu xác nhận mình ở nhà. Dây phanh bị cắt ở vị trí kín.

Chỉ nửa năm sau cha mất, ông Dũng xuất hiện ở quầy tạp hóa mẹ, giúp sửa mái, chở đồ, dần trở thành chỗ dựa. Ông biết rõ nhà ở đâu, vợ con thế nào. Việc cưới mẹ giúp ông kiểm soát giấy tờ, xóa dấu vết.

Tôi giả vờ tin Minh liên quan nhất, than dữ liệu điện thoại bị xóa, sổ không đủ chứng minh. Ông Dũng vai thả lỏng, hỏi bao giờ an táng. Tối ấy tôi nghe ông nói điện thoại sau nhà: “Con bé đã tin thằng Minh rồi. Tối mai tôi sẽ lấy nốt hồ sơ và đốt sạch.”

Tôi gọi đồng đội, thống nhất để ông tin nghi ngờ dồn về Minh. Sáng hôm sau tôi nói với họ hàng kết quả ban đầu chỉ ra Minh, dữ liệu không khôi phục được. Tôi thu dọn quần áo, bảo chiều về đơn vị, đêm không ở nhà. Thực tế tôi đổi xe dân sự quay lại.

Gần mười giờ tối ông rời nhà bằng xe máy cũ, mang can nhựa và túi vải lớn, chạy qua bờ ruộng, nghĩa trang đến căn nhà bỏ hoang sát chân đồi – từng thuộc vợ đầu đã mất của ông, ông vẫn đóng thuế đất. Ông mở khóa giấu dưới gạch, kéo tủ thờ, cạy nền lấy hộp thiếc chứa giấy tờ, băng ghi âm, điện thoại mẹ thật, ảnh xe tải năm xưa, sổ vận tải. Ông đổ xăng lên giấy.

Lực lượng áp sát. Một viên ngói rơi, ông tắt đèn lao cửa sau. Chúng tôi hô dừng. Ông quay vào châm lửa. Ngọn lửa bùng, rèm cháy, khói đen. Tiếng kêu cứu từ gian sau – giọng Minh. Ông đã lừa em đến đây, giữ Minh trước ngực, dao sát sườn, hét nếu ai vào sẽ giết em rồi cùng chết trong lửa.

Tôi hạ súng, nói có thể cho xe mở đường nhưng phải thả Minh. Ông lắc đầu, bảo suốt hai mươi năm nuôi tôi mà cuối cùng tôi đứng về phía người chết. Thanh xà cháy đổ xuống. Minh hét “Đừng nghe lời”, giẫm chân ông, thúc đầu. Dao lệch, cứa vào cánh tay em. Máu thấm đỏ. Tôi lao qua cửa sổ, gạt cổ tay cầm dao, khóa vai ông. Minh ôm chân cha. Tôi đánh bật dao, còng tay ông.

Ông thừa nhận năm ấy cùng nhóm chở vật liệu bán riêng. Cha phát hiện, chụp sổ. Ông cắt dây phanh. Xe lao xuống, bốc cháy. Ông đứng từ xa nhìn. Sau đó sửa sổ, ép im lặng. Tiếp cận mẹ vì lo cha để lại tài liệu. Lấy mẹ để kiểm soát căn nhà. Khoảng một năm trước mẹ tìm mảnh giấy ghi tên ông Bảy, bắt đầu nghi, lén gặp người cũ. Ông mua thuốc an thần trộn vào thuốc bổ mỗi tối. Hợp đồng bảo hiểm chữ ký giả. Đêm mẹ mất, bà thu xếp quần áo định tố cáo, ghi âm, chờ Minh. Ông ép Minh lấy máy. Sau nghe ghi âm, ông nghiền thêm thuốc vào cốc. Mẹ chỉ nhấp một ngụm rồi hất. Hai người giằng co, mẹ đẩy ông, chạy về cửa gọi tên tôi. Ông giữ cổ tay kéo lại giường – vết bầm từ lúc ấy. Khi mẹ tiếp tục kêu, ông lấy gối ép mặt, cuối cùng dùng tay siết cổ đến khi bà không còn cử động. Lau phòng, vứt cốc, gọi y tế dựng chuyện đau tim.

Tôi khóa nốt chiếc còng, kéo ông đứng dậy: “Từ giây phút này ông không còn là bố của cháu.”

Điện thoại mẹ phục hồi được đoạn ghi âm bà hỏi về cái chết cha, tiếng ông đe dọa, tiếng bà nói biết hợp đồng giả. Cuộn băng lưu cuộc nói chuyện sửa sổ sau tai nạn. Giám định cơ thể mẹ có dư lượng an thần tích tụ cao, tổn thương cổ phù hợp bị bóp, nguyên nhân ngạt cơ học, không phải suy tim. Vụ cha được xác nhận không phải tai nạn đơn thuần.

Phiên tòa, ông bị tuyên án nghiêm khắc về giết người, làm giả tài liệu, gian dối bảo hiểm, tiêu hủy chứng cứ. Minh chịu trách nhiệm lấy trộm, che giấu, tiếp tay, được mức nhẹ vì bị uy hiếp, thành khẩn, hỗ trợ khống chế.

Tôi xin cải táng phần mộ cha về cạnh mẹ. Ngày đưa cha về, trời trong. Tôi đặt hai ngôi mộ cạnh nhau, trồng cây hoa đại nhỏ. Trước bia cha tôi nói ông không còn mang tiếng lái xe bất cẩn. Trước bia mẹ tôi nói kẻ hại bà đã chịu trách nhiệm. Gió thổi qua hàng cỏ, mùi nhang quyện đất mới. Lần đầu sau nhiều tháng, tôi cảm thấy cha mẹ được nằm bên nhau trong sự thật.

Có những đêm tôi vẫn mơ mẹ đứng cửa phòng, tay cầm túi quần áo nhỏ gọi tôi về đón. Tôi thức dậy trong cảm giác muộn màng, rồi nhớ hận thù cũng là thứ thuốc độc. Tôi không tha thứ để ông nhẹ tội. Tôi học cách buông bớt để cha mẹ không phải nhìn con gái sống phần đời còn lại trong cay nghiệt.

Tôi tiếp tục công việc. Mỗi lần đứng trước gia đình đang che giấu bất thường bằng câu “đóng cửa bảo nhau”, tôi lại nhớ mẹ. Có những cánh cửa cần được mở, bởi phía sau có thể là một người đang chờ được cứu.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!