Đi Công Tác 4 Ngày Trở Về Không Thấy Vợ Con, Mở Camera Tôi Ch/ết Lặ/ng Khi Thấy Mẹ Và Em Gái Làm Điều N/ày….
Tôi về nhà sau bốn ngày công tác, tay xách túi cam sành và hộp bánh bò lá dứa. Tôi còn nghĩ lát nữa vợ sẽ càm ràm: “Đi công tác hay đi gom đồ ăn vậy?” Tôi sẽ cười: “Thì anh đem quà về chuộc lỗi.”
Nhưng căn hộ im lặng đến lạnh sống lưng. Không có tiếng bé Nếp khóc, không có tiếng Hương hỏi từ bếp, không có mùi cháo nóng. Chỉ có tiếng tủ lạnh chạy đều đều.
Tôi bước nhanh vào phòng ngủ. Chiếc cũi trống không. Khăn sữa còn vắt trên thành, gấu bông nằm úp mặt dưới sàn. Tủ quần áo mở hé, một nửa đồ của Hương đã biến mất. Giấy tờ của con, thuốc men, tất cả đều không còn.
Trên bàn ăn có lá thư của Hương: “Anh Lâm, em không bỏ anh, em chỉ đưa con rời khỏi nơi mà mẹ con em không còn được thở. Khi nào anh hiểu vấn đề… lúc đó mình hãy nói chuyện.”
Má tôi và em gái Ái Vân từ phòng bước ra. Má nhìn lá thư rồi hừ: “Thấy chưa Lâm? Nó dắt con đi để làm khó má con mình đó. Đàn bà gì mà giận là ôm con bỏ đi.”
Tôi không đáp. Tôi mở camera baby monitor. Má giật: “Con làm gì đó?” Tôi lạnh giọng: “Con xem lại camera.” Vân cười nhạt: “Anh hai, chị Hương đi rồi, anh xem làm gì?”
“Vân, em im.” Lần đầu tiên tôi nói với em gái bằng giọng đó.
Màn hình sáng lên. Những ngày qua hiện ra từng đoạn. Má tôi chê Hương nấu canh ngọt, bảo Hương bế con quá nhiều, pha sữa loãng. Vân ngủ đến trưa, ăn xong không rửa chén, livestream đến khuya làm bé Nếp khóc. Má mở cửa vào phòng khi con đang ngủ, đứng ngoài mắng Hương giữa đêm khuya.
Tôi nhớ lại những lần Hương nói: “Em mệt thật sự.” Tôi đã đáp: “Em dành vài bữa đi.” Tôi nhớ lại lần Hương gõ cửa phòng Vân xin nói nhỏ, Vân đóng sầm cửa, tôi chỉ xoa trán: “Anh mệt, có gì mai nói.” Hương đã nhìn tôi: “Anh nói câu đó ba lần rồi.”
Tôi tua đến đoạn Vân giật điện thoại của Hương. Hương một tay bế con, một tay cố giữ lại. Má lao vào kéo tay Hương, vướng thảm xốp, ngồi phịch xuống ghế. Không ai đẩy má. Nhưng clip Vân gửi vào nhóm họ hàng đã cắt mất phần đầu. Họ nhìn thấy Hương giằng co, má ngã, và kết luận vợ tôi hỗn láo với mẹ chồng.
Tôi gọi cho Hương. Giọng cô khàn, tiếng bé Nếp khóc phía sau. Tôi hỏi: “Hương, có thật em làm má té không?” Đầu dây im bặt. Rồi cô nói: “Anh vừa hỏi em cái gì? Anh không hỏi em có bị gì không? Anh không hỏi bé Nếp có sao không? Anh chỉ hỏi em có tội không?”
Tôi nghẹn lời. Cô tiếp: “Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi. Em nói Vân mượn tiền không rõ ràng, má can thiệp chuyện chăm con, em mất ngủ vì livestream. Có lần nào anh nghe đến cùng không? Anh lúc nào cũng dạy em giữ hòa khí, vậy còn người làm vỡ hòa khí thì ai giữ họ lại?”………….
Sáng hôm sau, chị Hà đến đón Hương và bé Nếp. Má chặn cửa: “Cháu nội tôi mà cô nói đón là đón hả?” Chị Hà đáp: “Cháu nội của bác cũng là con gái của em tôi. Con bé cần ngủ yên một đêm mà trong nhà này còn không được.” Hương lấy giấy khai sinh, sổ tiêm chủng, ổ cứng lưu camera, rồi đặt lá thư lên bàn. Cô bế con ra khỏi cửa, không ngoái lại.
Tối đó tôi về, chỉ thấy chiếc cũi trống và lá thư. Má vẫn lẩm bẩm: “Vài bữa nó tự về.” Vân nói: “Anh hai, lúc đó em quay không đủ.” Tôi lạnh giọng: “Không đủ hay em cố tình cắt?”
Tôi mở camera. Tôi thấy Vân lấy điện thoại tôi, chụp căn cước, nhận mã OTP. Má đứng canh cửa. Tôi thấy tờ giấy nhận nợ 326 triệu được soạn sẵn, chữ của cậu Phú. Cậu Phú, dì Lệ đến ép tôi ký: “Vợ thì còn cưới người khác được, má chỉ có một. Em gái m/áu m/ủ con không cứu thì ai cứu?”
Tôi cầm bút lên, rồi đặt xuống. “Con có hiếu, nhưng con không lấy nước mắt vợ con để chứng minh.”
Bình – bạn tôi là luật sư – đến cùng anh Minh công an khu vực. Tôi trình toàn bộ bằng chứng: camera Vân giật điện thoại, clip bị cắt, phiếu khám giả, tin nhắn mượn tiền, mã OTP, hình ảnh Vân lục ví. Vân quỳ sụp, má khóc, nhưng tôi không ký.
Tôi thay khóa cửa, đưa má về quê cùng cậu Phú, cho Vân hai ngày dọn đồ. Tôi gửi clip gốc vào nhóm họ hàng: “Hương không đẩy má. Clip trước bị cắt.”
Chiều thứ ba, tôi đến nhà chị Hà. Tôi không ép Hương về. Tôi chỉ nói những việc tôi đã làm. Hương nhìn tôi: “Nếu hôm đó em không bế con đi, anh có tỉnh không?” Tôi cúi đầu: “Có lẽ anh sẽ còn chậm hơn. Má và Vân làm sai, nhưng chính anh đã để em chịu một mình quá lâu.”
Hương nói: “Em có thể cho anh một cơ hội, nhưng em không quay về để nhịn tiếp. Không ai tự ý vào căn hộ. Tiền bạc con cái do hai vợ chồng cùng quyết định. Má muốn gặp cháu thì báo trước, gặp trong sự tôn trọng.” Tôi gật đầu: “Anh đồng ý. Anh sẽ làm đúng.”
Vài tuần sau, Hương đưa bé Nếp về. Căn hộ vẫn cũ nhưng yên hơn. Không còn tiếng livestream nửa đêm, không còn lời mỉa mai trong bữa cơm, không còn cảnh Hương ôm con sau cánh cửa đóng kín.
Tối đó, bé Nếp ngủ trong chiếc cũi trắng. Tôi phụ Hương gấp khăn sữa. Cô không nói gì nhưng cũng không tránh tay tôi nữa. Tôi từng nghĩ làm con hiếu thảo là không để má buồn. Sau tất cả, tôi mới hiểu: người đàn ông lấy nước mắt vợ con để đổi lấy sự vừa lòng của mẹ không phải hiếu mà là hèn. Gia đình không phải nơi ai cũng được làm theo ý mình. Nó là nơi mỗi người biết nhường chỗ cho người khác thở. Và đôi khi, để cứu mái nhà của mình, người đàn ông phải dám đứng lên nói: “Con thương má, nhưng con không thể để má và em gái phá nát hạnh phúc của vợ con.”





