Vừa Xuất ngũ về nhà vợ bị coi thường –  5 Phút dàn xe đặc chủng dừng cửa làm cả họ tái mặt

Vừa Xuất ngũ về nhà vợ bị coi thường –  5 Phút dàn xe đặc chủng dừng cửa làm cả họ tá/i mặt

Tôi ngồi ở góc sân gần chỗ rửa bát, bát cơm đã nguội ngắt. Tiếng cười hô hố từ mâm trên vẫn còn vang. Tuấn – anh rể trưởng – vừa đề nghị xin cho tôi chân phụ hồ ngày hai ba trăm nghìn. Mấy bà thím vỗ đùi khen chí lý. Bà Thanh mẹ vợ đập tay xuống bàn, chỉ th/ẳng m/ặt vợ tôi:

“Mày ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà dám bênh cái thằng k/hố r/ách áo ôm?”

Lan ngồi cạnh tôi, bàn tay run bần bật. Những giọt nước mắt u/ất /ức lăn dài xuống bát cơm. Tôi nắm lấy tay cô, khẽ siết. Ba năm đóng quân nơi biên giới, tôi từng nằm rạp dưới bùn lạnh thâu đêm, từng bế đồng đội thở hơi cuối vì vết đạn xuyên ngực. Dăm ba lời mỉa mai này mỏng hơn làn sương mai ngoài ải.

Tôi tên Đức Cường. Ba năm làm trinh sát đặc nhiệm, mật danh Sói Xám. Hôm nay cầm quyết định phục viên giả, về dự sinh nhật tám mươi ông nội vợ. Trên người vẫn bộ quân phục dã chiến phai màu, ba lô con cóc sờn rách, giày vải lấm bùn. Tôi bước vào sân nhà họ Lê giữa tiếng cười oang oang, xe hơi bóng loáng, áo lụa đồng hồ vàng. Ánh mắt mọi người lướt từ tóc tôi xuống đôi giày sần gót rồi dừng lại.

“Đi lính mấy năm về trông như người bản lạc xuống.”

“Chắc lại tay trắng ôm nợ về báo hại vợ con.”

Bà Thanh nhíu mày khó chịu. Tuấn nhế/ch m/ép: “Xuất ngũ rồi à? Không kiếm cái xe taxi cho đàng hoàng, lại quốc bộ lếch thếch như k/ẻ đi x/in ă/n.”

Tôi cúi đầu chào. “Con mới nhận quyết định sáng nay, vội bắt xe về thăm ông luôn, chưa kịp thay đồ.”

Bà thím hai bĩ/u mô/i: “Người ta về ít nhất cũng phải có hộp bánh trai rượu quý. Cái ba lô con cóc chắc chỉ giặt mấy bộ quần áo rá/ch.”

Lan tất tả chạy từ bếp lên, tạp dề lấm mỡ, mắt đỏ hoe. Cô kéo tay tôi về nhà ngang. “Anh về rồi, đi rửa mặt đi.” Tôi biết ba năm cô một mình làm dâu, bị sai bảo từ sáng đến tối, trong khi chị dâu ngồi dũa móng tay. Bàn tay chai sạn vì cầm súng của tôi siết lấy bàn tay nứt nẻ của vợ. “Không sao đâu em. Có anh ở đây rồi.”

Sau khi dội nước giếng, tôi thay áo sơ mi cộc tay sờn cổ, quần âu cũ. Chúng tôi ngồi bàn nhỏ góc sân. Thức ăn nguội lạnh, vơi quá nửa. Tuấn cầm ly rượu vang, nói to: “Chú Cường đi lính mấy năm chắc lương cũng khá. Về rồi tính làm nghề gì nuôi vợ? Hay ngày mai lên công ty anh, anh xin cho chân bảo vệ gác cổng. Tháng năm sáu triệu đủ mua mắm muối.”

Cả mâm cười hô hố. Bà thím béo chêm: “Làm bảo vệ cũng phải biết thưa gửi. Cậu Cường quen thói ăn to nói lớn trong quân đội, khéo làm được vài hôm bị đuổi. Ra bến xe bốc vác có khi hợp hơn.”

Lan đặt mạnh bát đũa. “Các bác đừng nói chồng cháu như vậy. Anh ấy đi làm nhiệm vụ vì đất nước. Nhân cách và sự hy sinh không thể đo bằng mấy đồng b/ạc lẻ.”

Bà Thanh đứng ph/ắt dậy, chỉ thẳng mặt con gái: “M/ày dám lớn tiếng giữa mâm cỗ nhà họ Lê? Bố mẹ nuôi m/ày khôn lớn để mày lấy thằng kh/ố rá/ch áo ôm rồi bênh nó cãi sấc với bề trên à?”

Tôi đứng dậy. Giọng không cao không thấp, nhưng vang rõ: “Mẹ dạy phải. Con làm lính ba năm, tài sản lớn nhất mang về chỉ là tấm thân lành lặn và bộ quân phục sờn vai. Anh Tuấn có lòng lo nghĩ, con ghi nhận. Nhưng vợ chồng con tuy nghèo, cơm rau cơm cháo cũng tự đôi bàn tay này làm ra, tuyệt đối không dám phiền lụy túi tiền của anh. Hôm nay ngày vui ông nội, con xin phép cùng vợ ăn trọn bát cơm này rồi thu xếp để không làm gai mắt mọi người.”

Tuấn mặt xượng, tu cạn ly rư/ợu, vứt đũa xuống mâm. Không khí ngột ngạt. Họ lại xì xào: nghèo mà còn sĩ diện. Bà Thanh lầm bầm: “Chờ ngày mai không có bơ gạo đổ vào nồi thì cái sĩ diện ấy có đem ra gặm được không?”

Tôi vẫn ngồi đó, gắp nốt vạt rau muống, nhai chậm. Trong mắt tôi, những kẻ khua môi múa mép kia chẳng khác diễn viên tồi trong vở kịch hài r/ẻ ti/ền. Người từng nhìn thấy ranh giới mỏng manh giữa sống và ch/ết nơi đầu m/ũi sú/ng thì dăm ba lời mỉ/a m/ai này phỏng có nghĩa lý gì. Tôi chỉ đ/au vì nư/ớc mắ/t của vợ.

Đúng lúc Tuấn giơ cao ly rượu hô tụng, từ đằng xa vọng lại tiếng gầm trầm đục, uy lực. Nước trong ly rung lên. Ch/ó sủa vang. Đám tr/ẻ giạt vào tường. Từ khúc cua đầu ngõ, một chiếc mô tô phân khối lớn màu trắng đèn nháy đỏ xanh dẫn đầu. Sau đó là sáu chiếc xe thể thao đa dụng bọc thép đen tuyền, biển số lực lượng vũ trang cấp cao. Chúng lăn bánh theo đội hình chặt chẽ, phanh gấp ngay trước cổng sắt nhà họ Lê. Bụi cuốn lên rồi tan. Ánh đèn pha dọi thẳng vào sân cỗ.

Hai người mặc quân phục dã chiến đặc chủng bước xuống, đứng trang nghiêm hai bên cổng. Cánh cửa xe chỉ huy mở. Một đại úy vạm vỡ, vết sẹo ngang đuôi mắt, bước xuống. Anh sải bước thẳng vào sân, bỏ qua mọi mâm cỗ, dừng cách tôi ba bước. Gót dày đập vào nhau, tay đưa lên ngang mày, chào điều lệnh chuẩn mực:

“Báo cáo đồng chí thiếu tá Đức Cường, đội đặc nhiệm số 1 đã nhận lệnh, mang phương tiện chuyên dụng đến đón đồng chí lên đường nhận nhiệm vụ cơ m/ật. Mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất, xin chỉ thị của đồng chí.”

Hai chữ “thiếu tá” và “nhiệm vụ cơ mật” đập vào màng nhĩ mọi người như nhát b/úa. Tiếng đũa bát rơi xuống đất liên tiếp. Ông chú vừa chê tôi vác ba lô rách há hốc miệng, miếng giò rơi xuống vạt áo. Bà thím mặt cắt không còn gi/ọt má/u. Tuấn đứng ch/ết chân, đồng hồ vàng chóe bỗng trở nên lố bịch. Lời đề nghị phụ hồ ngày hai ba trăm nghìn chưa ráo nước bọt giờ quay lại tá/t thẳng vào mặt h/ắn………

……………………………………………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi đứng dậy. Bờ vai mở ra. Phong thái nhún nhường tan biến, nhường chỗ cho sức ép của người chỉ huy. Tôi chào đáp lễ. “Rõ. Tôi đã nhận lệnh. Đồng chí cho tôi vài phút thu xếp việc gia đình.”

Đại úy gật đầu, lui lại, hai tay chắp sau lưng. Tôi quay mặt nhìn lướt qua từng gương mặt tái mét. Quyết định phục viên ban sáng chỉ là lớp vỏ bọc. Chuyên án triệt phá đường dây tội phạm ba năm nơi biên giới đã thành công. Tôi được thăng hàm vượt cấp lên thiếu tá, mật danh Sói Xám, điều động tiếp quản chiến dịch mới. Quân nhân thực thụ coi sự im lặng là kỷ luật thép.

Tôi bước chầm chậm về mâm trung tâm. Tiếng đế giày nện nền gạch lộc cộc. Đứng trước Tuấn, tôi nhếch mép: “Anh Tuấn, ban nãy anh có nhã ý xin cho tôi chân phụ hồ. Tôi ghi nhận tấm lòng. Nhưng từ ngày mai tôi không có thời gian nhận việc đó. Đội đặc nhiệm vừa nhận chỉ thị phải rà soát toàn bộ hồ sơ an ninh tại khu vực đất rừng phòng hộ mà công ty anh đang tự ý đưa máy xúc san lấp trái phép suốt nửa năm qua. Thay vì lo bát cơm của tôi, anh nên chuẩn bị giấy tờ giải trình với pháp luật và tìm luật sư thật giỏi. Chắc cái nghề phụ hồ ngày mai anh sẽ cần đến ở một nơi kín đáo hơn.”

Tuấn mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế. Bà Thanh cuống cuồng định chạy lại đỡ, nhưng chạm ánh mắt tôi thì sững người. Bà nặn nụ cười méo mó, xoa tay: “Ôi rào! Cường này con giấu mẹ kỹ quá. Mẹ và các bác nãy giờ chỉ nói đùa để thử lòng thôi. Nhà mình có sĩ quan chỉ huy thế này thật vinh hiển.”

Mấy bà thím vội phụ họa, cười giả lả. Tôi nhìn họ ánh mắt xót thương lẫn lạnh nhạt. “Cảm ơn mẹ và các bác đã cất công thử lòng. Nhưng chén rượu cao sang quá, bụng dạ người lính nhà nghèo như con e không tiêu hóa nổi. Tiền bạc mâm cao cỗ đầy mọi người cứ giữ lấy mà dùng.”

Tôi quay về góc sân. Lan vẫn đứng chết lặng. Tôi nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, dùng tay áo sơ mi sờn lau nước mắt trên gò má. Từ túi ngực tôi rút hộp nhung đỏ sẫm. Bên trong, trên nền lụa trắng, tấm huân chương chiến công hạng nhất bằng vàng nguyên khối lấp lánh.

“Lan à. Ba năm anh đi làm nhiệm vụ cơ mật, bước một chân vào cửa tử, không thể tiết lộ với em nửa lời. Anh biết em ở nhà chịu muôn vàn ghẻ lạnh, tủi nhục. Tấm huân chương này được đánh đổi bằng máu và sinh mạng của anh cùng đồng đội. Anh xin dành tặng hết cho em, cho sự hy sinh thầm lặng của người vợ lính. Từ nay bầu trời của em sẽ do anh gánh vác. Anh cấm bất kỳ ai trong cái nhà này làm em rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.”

Lan ôm choàng lấy cổ tôi, gục đầu vào vai, khóc nức nở. Bao nhiêu đắng cay bị đè nén suốt nghìn ngày vỡ òa. Tôi dìu cô đến trước ông nội. Rót ly rượu, chắp tay: “Cháu xin kính ông một ly rượu nhạt mừng đại thọ. Vì nhiệm vụ khẩn cấp, cháu không thể ở lại hầu cỗ. Cháu xin phép đón vợ đi cùng lên đơn vị để cô ấy không phải sống trong tủi hờn thêm ngày nào nữa. Kính chúc ông bách niên giai lão.”

Ông nội rơm rớm nước mắt, đón ly rượu, gật đầu. Tôi đan ngón tay vào tay vợ, dẫn cô bước chậm rãi xuyên qua sân. Họ hàng hai bên vội dạt ra, cúi gầm mặt. Đại úy cùng các quân nhân đứng nghiêm, đồng loạt chào. Cánh cửa xe bọc thép mở. Chúng tôi bước vào. Động cơ sáu cỗ máy gầm lên. Dàn xe lăn bánh, cuốn theo lớp bụi mờ rồi tăng tốc khuất bóng.

Bà Thanh ngồi bệt xuống nền gạch, vò đầu. Tuấn gục mặt xuống bàn, ôm đầu. Sân cỗ vẫn linh đình thịt cá, nhưng tâm hồn những kẻ ở lại vụn vỡ. Tôi ngồi trong xe, tay vẫn nắm tay Lan. Ngoài cửa kính, hàng cây hai bên đường làng trôi dần. Ba năm im lặng, ba năm giấu ánh hào quang, hôm nay lớp vỏ cuối cùng cũng rơi xuống. Còn lại chỉ là tiếng động cơ đều đều và hơi ấm bàn tay vợ bên cạnh. Những lời mỉa mai ban chiều đã tan theo bụi đường, nhưng vị mặn của nước mắt cô vẫn còn đọng trên đầu ngón tay tôi.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!