Vợ Tôi Cãi Nhau Với Mẹ Tôi, Tôi Bảo Cô Ấy Về Ngoại Để Bình Tĩnh Lại. Cô Ấy Rời Đi Không Cãi và 2 tuần sau…..

Vợ Tôi Cãi Nhau Với Mẹ Tôi, Tôi Bảo Cô Ấy Về Ngoại Để Bình Tĩnh Lại. Cô Ấy Rời Đi Không Cãi và 2 tuần sau…..
Tôi là Phan Đức Trọng, năm nay 34 tuổi. Hôm đó tôi đứng ch;ết lặng trước căn nhà mái ngói cũ kỹ ở cuối con hẻm ngoằn ngoèo, tay cầm túi trái cây mua sẵn cho thằng Bo. Cánh cổng sắt khóa chặt, tấm biển số nhà đã bị tháo mất, mấy chậu mai và chậu nha đam trước sân cũng biến đâu. Không một tiếng người. Chỉ có gió heo may thổi qua cây khế nghiêng nghiêng. Tôi gọi lớn: “Ba mẹ, Nhi ơi!” Nhưng không ai đáp. Tim tôi như ngừng đập. Hai tuần trước, vợ tôi Yên Nhi cãi nhau dữ dội với mẹ tôi. Tôi đứng giữa, chẳng ngả về bên nào, chỉ chọn cách dễ nhất là bảo cô ấy: “Em về bên ngoại vài hôm đi, bình tĩnh lại rồi nói chuyện.” Yên Nhi không khóc, không cãi, chỉ lặng lẽ xách vali đi. Lúc ấy tôi còn thấy nhẹ người. Đàn bà giận mấy cũng nguôi mà, nhất là còn con nhỏ, còn chồng con ở đây.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác. Cái im lặng của Yên Nhi hôm ấy không phải giận dỗi, mà là thất vọng đến tận cùng. Hàng xóm cô Sáu thò đầu ra, giọng nửa ngạc nhiên nửa ái ngại: “Cậu tới trễ rồi, cả nhà bên đó bán nhà dọn đi hơn tuần nay rồi.” Tôi cười gượng, hỏi dồn: “Ai bán? Nhà ở mấy chục năm mà!” Cô Sáu thở dài, kể lại cái xe tải nhỏ chở đồ đi lúc chập tối, ông Bảy chỉ nói một câu: “Ở đây nữa có ngày mất sạch.” Tôi nuốt khan, tay run run khi cô đưa cho tôi phong bì vàng nhầu. Bên trong chỉ một mảnh giấy, nét chữ Yên Nhi run run nhưng gọn gàng: “Khi anh biết vì sao tôi phải đi, chắc anh sẽ không còn dám trách tôi nữa.”
Câu ấy như dao cắt vào tim. Tôi đứng giữa hẻm vắng, túi trái cây lúc nãy còn nghĩ là để xuống nước đón vợ về, giờ thấy nực cười đến chua chát. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu hết. Muốn biết vì sao Yên Nhi ra đi lặng lẽ đến vậy, tôi buộc phải quay lại từ đầu.
Tôi và Yên Nhi cưới nhau đã sáu năm. Cô ấy nhỏ nhắn, ít nói, làm kế toán ở xưởng gỗ gần nhà. Không rực rỡ, không khéo miệng, nhưng ở cạnh cô ấy tôi thấy yên. Mẹ tôi ngày đầu đã không ưng. Bà bảo nhà quê mùa, làm mộc bụi bặm, lấy về chỉ tổ thêm gánh. Tôi khăng khăng đòi cưới. Mẹ im, nhưng cái im ấy là giữ lại hết thảy khó chịu. Những năm đầu, Yên Nhi nhịn triệt để. Sáng dậy sớm nấu ăn, tối về lo cơm nước, dọn dẹp, chăm mẹ tôi từng bữa. Có hôm cô ấy sốt nhẹ mà vẫn đứng bếp nấu canh kho cá vì mẹ không thích đồ mua ngoài. Tôi thấy hết, nhưng trong đầu vẫn nghĩ phụ nữ có gia đình ai chẳng thế. Mẹ tôi thì bám tôi chặt vì bố mất sớm. Bà hay nói: “Mẹ chỉ còn mỗi con, vợ thì cưới lại được, mẹ thì không.” Mỗi lần vợ mẹ va chạm, tôi đều nghiêng về mẹ. “Em nhường mẹ đi, bà già rồi.” Tôi tự nhận mình biết điều, nhưng thật ra chỉ là hèn nhát, lấy chữ hiếu làm lớp vỏ che.
Càng ngày mẹ tôi càng để ý đến căn nhà xưởng bên ngoại Yên Nhi. Có lần thấy ảnh sân gỗ trên điện thoại vợ, bà buột miệng: “Nhà cũ thế mà đất chắc cũng được giá lắm nhỉ?” Yên Nhi khựng lại, mặt đổi sắc. Lúc ấy tôi không hiểu. Rồi em trai tôi Quốc Tùng lao vào làm ăn thua lỗ triền miên. Quán nước dẹp, hàng online ế, nợ nần chồng chất. Mẹ càng thương nó mù quáng. Hễ Tùng than thiếu vốn, bà lại liếc sang Yên Nhi, bóng gió: “Anh em phải đỡ đần nhau chứ.” Rồi bà hỏi thẳng: “Xưởng mộc của bố mẹ cô đứng tên ai?” Yên Nhi đáp lạnh: “Chuyện đó là việc của bố mẹ con.” Không khí nhà đổi hẳn.
Một bữa cơm, Tùng cười cười nói đùa: “Nhà chị có xưởng cũ bỏ không cũng phí, cho em mượn thế chấp xoay vốn.” Yên Nhi tái mặt: “Tài sản của bố mẹ tôi không phải thứ đem ra đùa.” Mẹ đập bát, tôi trách vợ nặng lời. Yên Nhi nhìn tôi lâu: “Em sợ nhất là người khác nói miệng hôm nay, mai thành chuyện đã rồi.” Tôi vẫn tưởng cô ấy nghi ngờ quá đáng. Nhưng từ đó vợ giữ giấy tờ kỹ hơn. Có lần tủ giấy bị xê dịch, mấy bản photo căn cước mất. Cô hỏi tôi, tôi kể mẹ nhờ chụp giấy đăng ký kết hôn cho người quen. Yên Nhi chết lặng: “Anh Trọng, có những thứ anh thấy nhỏ nhưng người khác cầm vào là đủ làm bậy rồi.”
Tôi vẫn bênh mẹ. Rồi chuyện bùng nổ. Một chiều chủ nhật, mẹ gọi cả nhà: “Tùng đang có việc, Nhi con gọi về hỏi bố mẹ mượn bìa đất vài tháng đi.” Yên Nhi đáp gọn: “Con không gọi. Tài sản đó là của bố mẹ con.” Mẹ chửi ích kỷ, Tùng năn nỉ. Yên Nhi lạnh lùng: “Cứu người không có nghĩa là dắt cả nhà người khác xuống hố.” Đêm ấy, cô ngồi ngoài ban công, nói khẽ: “Nếu một ngày em phải tự cứu bố mẹ em khỏi chính gia đình anh, anh đừng trách em tuyệt tình.” Tôi vẫn gạt đi, nghĩ cô làm quá.
Rồi chủ nợ tìm đến đầu ngõ, chửi bới ầm ĩ. Mẹ đóng cửa, Tùng trốn. Tối đó mẹ ném tập giấy photo lên bàn ăn: ảnh xưởng mộc, sơ đồ đất. “Nhà này không nuôi con dâu chỉ biết giữ của bên ngoài!” Yên Nhi đứng phắt dậy: “Ai cho mẹ lấy mấy thứ này?” Tùng buột miệng: “Hồ sơ cũng đưa lên rồi, giờ chị làm ầm cũng muộn.” Tôi còn ngu ngốc gằn: “Đừng làm quá.” Yên Nhi cười nhạt, mắt buồn thấu: “Mọi chuyện tới mức lấy giấy tờ nhà bố mẹ tôi đi xoay nợ mà anh còn gọi là làm quá.” Mẹ khóc lóc, chửi vô ơn. Tôi đập đũa: “Nếu cô không chịu nổi nhà này thì về ngoại đi, bình tĩnh lại!” Yên Nhi nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt không giận, chỉ thất vọng tận cùng: “Được, em về, nhưng lần này anh đừng mong mọi thứ còn như cũ.” Cô xách vali đi trong im lặng. Trước khi ra cửa, cô nói: “Nếu bố mẹ em có chuyện gì vì cái nhà đó, em sẽ không tha cho bất kỳ ai.”
Tôi tưởng vài hôm sau đón về là xong. Nhưng sáng hôm sau tin nhắn vợ: “Từ giờ anh đừng ký thêm bất cứ giấy gì mẹ anh đưa.” Tôi tắt máy đi làm như không có gì. Đến khi đứng trước nhà ngoại khóa kín, tôi mới gọi mẹ hỏi. Bà né: “Việc nhà người ta hỏi mẹ làm gì.” Tim tôi lạnh. Về nhà, Tùng mặt bầm tím, điện thoại reo, tên “Anh Hải xử lý hồ sơ”. Tôi chộp máy, loa ngoài vang: “Hồ sơ đứng tên vợ thằng anh mày rồi, không trả thì siết.” Tùng thú nhận: nợ hơn một tỷ. Tôi lục tủ, tìm ra hợp đồng tín dụng, chữ ký của tôi – nhưng tôi chưa từng ký. Mẹ lạnh lùng: “Không làm vậy lấy đâu tiền cứu thằng Tùng?” Tùng: “Có mỗi cái nhà cũ bên đó thôi mà.” Máu dồn lên não, tôi tát em trai. Mẹ chắn: “Mày đánh em mày vì ………………
con đàn bà đó à?”………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Tôi cầm tờ hợp đồng run lên. Tên tôi đứng đầu, nhưng tài sản bên thứ ba – nhà xưởng ông Bảy – bị lồng vào làm đảm bảo. Nếu siết, cả tôi và Yên Nhi sẽ bị kéo vào. Gã chủ nợ nhắn: “Nếu muốn biết vợ anh đang ở đâu, 8 giờ tối nay ra quán cà phê đầu cẩu, đừng báo công an.” Tôi đi, gã to béo ném sấp giấy lên bàn: nhà xưởng đã vào hồ sơ, chỉ chờ ký nốt. Hắn cười khẩy: “Vợ anh khôn hơn anh nhiều. Nó chạy là để tránh chính gia đình anh.” Câu ấy đâm thẳng vào tim tôi. Không phải sợ bọn cho vay, mà sợ vì Yên Nhi đã nhìn ra từ lâu: ở lại bên mẹ tôi và Tùng mới là nguy hiểm nhất.
Tôi dọn ra ở riêng, gọi tìm Yên Nhi khắp nơi. Cô nghỉ việc từ lâu, đã chuẩn bị đường rút. Số lạ dọa nạt, tường nhà bị tạt sơn đỏ, viết “Ba ngày”. Tôi về đối chất lần cuối. Mẹ vẫn cứng: “Bán rồi thì càng tốt, đỡ dây dưa.” Tôi nhìn bà, lần đầu thấy xa lạ: “Mẹ vừa đẩy con trai mình thành kẻ phá nát nhà người khác.” Tôi rời khỏi nhà, ba lô vội vàng, không quay đầu.
Điện thoại rung, số lạ. Giọng Yên Nhi nhỏ nhưng quen: “Anh đừng tìm em nữa, anh càng tìm họ càng biết em ở đâu.” Tôi nghẹn: “Nhi, anh sai rồi.” Cô cắt ngang: “Không phải anh không biết, là anh không muốn biết.” Tin nhắn sau: “8 giờ sáng mai đến văn phòng luật sư Phúc, đi một mình.”
Sáng hôm sau, luật sư Phúc mở tập hồ sơ dày. Ảnh camera, sao kê chuyển khoản, tin nhắn mẹ với Tùng: “Mày cố làm nhanh trước khi con Nhi nó phát hiện.” Yên Nhi đã thức mấy đêm chụp lại hết, lưu chứng cứ. Cô bước ra, gầy rộc nhưng mắt tỉnh: “Anh chọn làm chồng làm cha hay tiếp tục làm con trai ngoan của mẹ anh?” Cô đặt USB trước mặt tôi: “Trong này đủ kéo cả mẹ anh và Quốc Tùng xuống. Nhưng nếu anh không ký đơn tố giác cùng tôi, tôi sẽ xóa tên anh khỏi đời mẹ con tôi thật.”
Tôi ký. Tối hôm sau, theo kế hoạch, mẹ và Tùng hẹn gã chủ nợ ở quán karaoke ven đường để hoàn thiện hồ sơ thay thế. Chúng tôi ngồi trong xe, Yên Nhi ôm ba lô của Bo, miệng túi hé lộ bình sữa và áo con. Công an ém sẵn. Giọng mẹ vang trong ghi âm: “Nó không nghe lời nữa. Nhưng vợ nó thì tôi kéo được, chỉ cần dọa chuyện con cái là nó mềm.” Gã: “Nhà cũ bán rồi thì còn thằng nhỏ.” Tiếng ghế đổ, cửa bật, công an ập vào. Mẹ tái mặt, Tùng quỳ rạp. Mẹ gào: “Mày dám dẫn công an bắt mẹ mày?” Tôi nhìn thẳng: “Không, con không bắt mẹ. Chính mẹ tự bước vào đây.”
Sau đó là những ngày dài. Tùng bị tạm giữ, mẹ liên tục lên làm việc. Nhà im lặng như có tang. Tôi bán xe máy, gom tiền bồi thường cho bên ngoại, gửi qua luật sư. Ông Bảy hỏi tôi: “Nếu con phát hiện sớm hơn, nhà bác có phải bán không?” Tôi cúi đầu, không trả lời nổi. Mẹ tìm đến chỗ trọ, quỳ xin lỗi Yên Nhi: “Mẹ xin lỗi, mẹ không xin con tha, mẹ chỉ xin con đừng dạy thằng bé ghét bà nội.” Yên Nhi kéo Bo sát người: “Con không dạy con ghét ai. Nhưng từ nay mẹ đừng mong con im lặng để ai đạp lên nữa.”
Yên Nhi không quay về ngay. Cô lùi lại một khoảng, nhìn xem tôi có thật sự thay đổi. Tôi đưa Bo đi học, chuyển tiền đều, tham gia mọi buổi làm việc với luật sư, không trốn tránh. Chúng tôi thuê chung cư nhỏ gần trường con. Hôm dọn về, mẹ mang chậu lưỡi hồ đứng ngoài cửa, run run. Yên Nhi mở rộng cửa: “Mẹ vào đi. Nhưng từ nay nhà này có nguyên tắc: ai cũng được nói, không ai được chèn ép ai.” Mẹ gật đầu, nước mắt rơi. Bo nép vào chân mẹ tôi, bà rụt tay lại, đau nhưng thật.
Tối ấy, sau khi dỗ con ngủ, tôi ra ban công. Yên Nhi đứng tựa lan can. Tôi khẽ gọi: “Nhi.” Cô quay lại. Tôi nói: “Cảm ơn em vì ngày đó đã bỏ đi.” Cô nhìn tôi lâu: “Không phải cảm ơn. Vì cuối cùng anh đã chịu đi theo đúng hướng.” Gió đêm thổi nhẹ. Trong phòng, tiếng Bo cười khẽ và tiếng mẹ dỗ cháu vọng ra. Mọi thứ chưa hoàn hảo. Có những vết thương còn rất lâu mới lành. Nhưng lần đầu tiên sau bao năm, tôi biết mình đang đứng trong một gia đình thật sự – không phải nơi ai phải nhịn để tồn tại, mà là nơi mỗi người, sau rất nhiều đau đớn, cuối cùng cũng học được cách nhìn lại chính mình. Tôi từng nghĩ chỉ là một trận cãi vã nhỏ. Giờ tôi biết, có những câu nói buột miệng của người chồng có thể đẩy cả gia đình xuống dốc không đường lùi. Và may mắn thay, Yên Nhi đã đủ mạnh để kéo tất cả chúng tôi ra khỏi đó, dù phải đánh đổi rất nhiều. Tôi chỉ hối hận một điều: sao tôi không tỉnh sớm hơn.
Câu chuyện trong bài viết hoàn toàn là hư cấu, được xây dựng nhằm phục vụ mục đích giải trí và truyền tải thông điệp nhân văn.
Mọi nhân vật, sự kiện, địa điểm xuất hiện trong bài viết đều không có thật và không nhằm ám chỉ hay phản ánh bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ngoài đời thực.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!