Tôi Thi 29,5 Điểm Nhưng Cả Nhà Chỉ Chúc Mừng Em Gái 27 Điểm – Ngày Tôi Nhập Học, Bố Nhận Một Cuộc Gọi Rồi Tái Mặt….

Tôi Thi 29,5 Điểm Nhưng Cả Nhà Chỉ Chúc Mừng Em Gái 27 Điểm – Ngày Tôi Nhập Học, Bố Nhận Một Cuộc Gọi Rồi Tái Mặt….

Tôi đứng trước bàn thờ mẹ, ba nén nh/ang chá/y được nửa đoạn. Khói bay lên mỏng, len vào mũi cay xè. Bên ngoài, tiếng cười nói của bố, dì Hảo và Bích vang vọng từ phòng khách. Họ vừa tra điểm thi. Bích được 27,5. Dì Hảo vỗ đùi đá/nh đ/ét, cười h/ớn hở. Bố xoa đầu em gái, hứa mua điện thoại ba mươi triệu, cuối tuần chở đi siêu thị.

Tôi bước vào, giọng cố giữ bình thường:

“Bố, con được 29,5. Toán mười, lý mười, hóa chín rưỡi.”

Căn phòng im bặt một giây. Bố liếc tôi, ừ hữ trong cổ họng, rồi quay lưng tiếp tục bàn chuyện tiệc tùng cho Bích. Dì Hảo bĩu môi:

“Điểm cao thì làm được cái tích sự gì? Thân gái dặm trường học cao chỉ tổ ế chồng. Tắt máy tính đi, xuống nhà vệ sinh cọ gạch, rồi m/ổ con gà mái tơ chiều nay cún/g mẹ mà/y.”

Tôi không đáp. Tắt máy, đi xuống bếp. Nước giếng lạnh buốt tạt vào tay khi tôi kỳ cọ từng viên gạch men. Trong đầu vẫn văng vẳng tiếng họ bàn chỗ nào sang nhất để mở tiệc. Không ai nhớ hôm nay là ngày gi/ỗ mẹ.

Từ ngày mẹ mất vì b/ạo bệnh, bố cưới dì Hảo chưa đầy sáu tháng. Bích ra đời, tôi chính thức trở thành người ở. Dậy từ bốn giờ sáng vo gạo, chiều nhổ cỏ ngoài đồng, tối rửa bát đến mười giờ mới được ngồi học. Chưa bao giờ nhận được một lời động viên. Năm mười lăm tuổi, chỉ vì hỏi tại sao Bích được áo khoác mới còn tôi mặc đồ cũ, bố tát tôi ngã nhào, khóe miệng rớm máu. Ông bảo tôi mồ côi mẹ thì phải biết thân biết phận.

Tôi cắn chặt răng. Không được gục. Phải bước tiếp.

Tối hôm sau, dì Hảo gọi tôi lên họp gia đình. Bà than kinh tế khó khăn, nợ nần chồng chất, rồi yêu cầu tôi không được nộp hồ sơ đại học dù điểm dư sức đỗ Bách Khoa hay Ngoại thương. Bố hùa theo, bắt tôi vào cao đẳng nghề sửa chữa điện nước gần nhà, sáng học chiều về còn dọn nhà, tối đi làm thêm nộp hết tiền cho dì để chu cấp Bích. Dì còn giao chỉ tiêu năm đầu phải góp đủ tiền mua xe SH trăm triệu cho em.

Bích ngồi gác chân lên bàn, mút sữa chua, cười:

“Chị ở quê cày cuốc kiếm tiền cho ngoan. Sau này em làm giám đốc sẽ kéo chị lên làm tạp vụ lau sàn trả ơn.”

Bố và dì cười phá lên. Những lời ấy nhẹ bẫng như đang bàn việc vắt kiệt một con trâu ngoài đồng.

Tôi cúi đầu, giọng ngoan ngoãn:

“Vâng, con nghe lời bố và dì.”

Họ đắc ý. Không nghi ngờ sự im lặng của tôi.

Đêm ấy, khi tiếng ngáy của bố vang đều, tôi rón rén bật máy tính cũ. Trùm khăn lên thùng máy cho bớt tiếng ồn. Tôi xóa hết nguyện vọng cũ, điền duy nhất Trường Sĩ quan Thông tin. Từ tháng tư tôi đã âm thầm sơ tuyển quân sự, khám sức khỏe, thẩm tra nhân thân. Giấy xác nhận giấu dưới đáy tủ. Trường ở Nha Trang, cách hàng ngàn cây số, miễn học phí, có phụ cấp. Một khi bước qua cổng gác, bố và dì không thể vươn tới nữa.

Dòng chữ cập nhật thành công hiện lên màu xanh. Tôi thở hắt ra, tắt máy, rút phích cắm.

Một tháng sau, chú Tiến – xã đội trưởng – gọi tôi ra ủy ban nhận bưu phẩm. Phong bì niêm phong, dấu đỏ Bộ Quốc phòng. Tôi đỗ thủ khoa. Giấu kỹ vào ba lô.

Đúng lúc đó Bích cũng nhận giấy báo trúng tuyển đại học tư thục kinh tế. Dì Hảo ôm hôn con gái, bố móc ví đưa tiền mua dây chuyền vàng, hứa mua xe SH. Họ còn quyết định đi du lịch Phú Quốc năm ngày bốn đêm.

Sáng khởi hành, dì ném tờ hai trăm nghìn xuống bàn:

“Cầm lấy lo thân. Ở nhà rảnh thì trộn vữa chát trụ cổng, sơn lại cánh cửa. Về mà chưa xong, tao đuổi cổ.”

Taxi lăn bánh. Tôi đứng nhìn đám bụi mù. Đây là cơ hội vàng.

Tôi khóa cửa, lấy ba lô, bỏ lại mọi thứ thuộc về ngôi nhà này. Chỉ mang theo di ảnh mẹ, giấy tờ tùy thân và ba triệu học bổng thầy hiệu trưởng từng cho. Viết mấy dòng trên tờ giấy trắng: “Món nợ m/áu m/ủ tôi đã trả đủ bằng mười mấy năm làm người ở không công. Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.” Đặt tờ hai trăm nghìn chặn lên trên.

Ra quốc lộ, bắt xe buýt về ga tàu. Mua vé vào Nam. Cảnh vật quê nhà lùi dần. Cuộc đào tẩu thành công.

Ga Nha Trang. Nắng gió mặn mòi. Tôi xách ba lô đến cổng Trường Sĩ quan Thông tin. Thủ tục xác minh xong, nhận quân tư trang, cắt tóc tém. Trong gương không còn cô bé lôi thôi bị hắt hủi, mà là tân binh rắn rỏi.

Tiểu đội trưởng Lan hướng dẫn gấp chăn vuông vức. Bữa cơm tập thể nóng hổi, không còn đồ thừa canh cặn. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi cảm nhận được sự công bằng.

Huấn luyện khắc nghiệt. Nắng thiêu, cát bụi, chạy bộ không nghỉ. Tôi không than. Gian khổ ở đây chẳng thấm vào đâu so với những năm làm người ở. Các giờ học khí tài thông tin, tôi nhanh chóng nắm sơ đồ, đấu nối chính xác. Bài dịch mã dưới áp lực, tôi giữ tĩnh lặng, điểm tuyệt đối. Đại úy Hùng gật gù. Cuối tháng ba tôi được bổ nhiệm tiểu đội trưởng.

Đêm nằm trên giường tầng, tôi lấy di ảnh mẹ ra vuốt ve. “Con đang làm rất tốt.”

Trong khi đó, ngoài Bắc, Bích lên Hà Nội với căn hộ dịch vụ cao cấp. Nó ti/êu xà/i hoang phí, gọi về đòi tiền liên tục. Dì bán lợ/n, va/y l/ãi ngày. Bích bị đ/ại g/ia đá, rồi sa vào tín dụng đen. Nợ phình lên hơn hai tỷ. Gi/ang h/ồ xông vào nhà quê tạt sơn, n/ém mắ/m tôm. Bố nhồi m/áu cơ tim, li/ệt n/ửa người. Dì bán nhà cửa, thuê phòng trọ tồi tàn ngoại ô. Ba người rơi xuống đáy vực.

Bốn năm sau…………………

……………………………………………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

lễ tốt nghiệp. Tôi đọc lời thề dưới quân kỳ, thủ khoa xuất sắc, được phong sĩ quan, điều về đơn vị tác chiến điện tử trọng yếu. Một buổi diễn tập quy mô lớn, hệ thống thông tin bị nhiễu loạn. Tôi điềm tĩnh chuyển hướng băng tần dự phòng, khôi phục liên lạc trong mười phút. Truyền hình Quốc phòng đến phỏng vấn. Tối đó bản tin phát sóng toàn quốc.

Trong căn phòng trọ ẩm mốc, dì Hảo nghe giọng tôi từ tivi hàng xóm. Bà ta gào lên. Lòng tham trỗi dậy. Sáng hôm sau dì vay nóng hai triệu, dìu bố lên tàu vào Nam.

Trước cổng doanh trại, dì quỳ sụp xuống, gào khóc ăn vạ: “Con gái bất hiếu, làm quan lớn để bố ốm sắp chết đói.”

Tôi bước ra, quân phục chỉnh tề, cấp hiệu sáng bóng. Không ôm, không nước mắt. Giọng rành mạch:

“Bà mang danh mẹ kế nhưng chưa từng cho tôi một bữa no, một tấm áo mới. Chỉ biết vắt kiệt, chửi rủa, nhục mạ. Bà không có công sinh cũng không có công dưỡng. Đừng mở miệng nói tình nghĩa.”

Tôi quay sang bố:

“Công sinh thành bố đã được trả bằng mười mấy năm làm người ở không công. Từ ngày bố ép con bỏ đại học để đi làm nuôi em, tình nghĩa cha con chấm dứt. Tôi là quân nhân. Việc gia đình vay nặng lãi dẫn đến vỡ nợ là việc của các người. Tôi không có nghĩa vụ gánh. Nếu còn gây rối trước cổng doanh trại, tôi sẽ yêu cầu kiểm soát quân sự bắt giữ, bàn giao công an.”

Dì cứng họng. Bố cục đầu xuống xe lăn, vai run bần bật. Họ nhận ra con nhãi cù lần ngày xưa đã khoác tấm áo giáp của pháp luật và quân đội.

Tôi quay gót. Hai cánh cổng sắt khép lại, tiếng bản lề nghiến chắc nịch. Bên ngoài là tuyệt vọng và quả báo. Bên trong là bầu trời tự do.

Tôi đưa tay vào túi, lấy di ảnh mẹ ra. Ánh nắng phương Nam chiếu xuống quân hàm. Mọi bóng tối đã bỏ lại phía sau. Một ngày mới bắt đầu.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!