Tôi Bệnh Nặng, Nằm Viện 5 Ngày… Mẹ Chồng Bỗng Tử Tế Lạ Thường, Tự Tay Chưng Yến Mang Tới. Vừa Đưa Lên Miệng, Bác Sĩ Tái Mặt Quát: “Đừng Nuốt… Báo Công An Ngay!” ….
Tôi tên Phạm Ngọc Diệp, 45 tuổi, sống tại Bắc Ninh. Tôi may áo dài tại nhà, chồng tôi là Nguyễn Hoàng Nam điều hành công ty vận tải nhỏ. Chúng tôi có con gái Minh Thư 17 tuổi.
Căn nhà ba tầng chúng tôi sống là tài sản cha mẹ ruột tặng riêng trước khi cưới, sổ đỏ chỉ đứng tên tôi. Nam từng hứa: “Anh không bao giờ đụng tới tài sản của em.”
Tầng một chia làm hai gian: phía trước là cửa hàng mỹ phẩm của em chồng Thúy Loan, phía sau là tiệm may của tôi. Mẹ chồng bà Đào sống cùng chúng tôi từ khi bố chồng qua đời. Ban đầu bà sống biết điều, thậm chí còn nhặt chỉ giúp tôi. Tôi nghĩ quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhà mình tuy không ngọt ngào nhưng vẫn có nghĩa có tình.
Loan ly hôn không có con. Tôi cho cô mượn mặt bằng phía trước không lấy tiền, chỉ yêu cầu giữ sạch sẽ và hàng hóa có nguồn gốc rõ ràng. Loan ôm tôi cảm ơn, gọi tôi là chị, tôi coi cô như em gái.
Nhưng dần dà, những câu nói nhỏ bắt đầu xuất hiện. Một bữa cơm, bà Đào nói trước họ hàng: “Nhà đứng tên cái Diệp thôi, nhưng vợ chồng nó ở với nhau thì cũng là của chung. Sau này để lại cho Minh Thư mà con Thư mang họ Nguyễn.” Tôi cố gắng bỏ qua.
Loan khoan tường kéo điện sang tiệm may của tôi mà không hỏi. Tôi yêu cầu phải tôn trọng không gian riêng, Loan cười khẩy: “Em tưởng người nhà không cần câu nệ từng tí.”
Tôi từng nhìn thấy sự việc này xảy ra 8 năm trước, khi Nam làm ăn thua lỗ, nợ hơn 360 triệu. Mẹ chồng đòi tôi lấy sổ tiết kiệm cha mẹ ruột cho để cứu chồng. Chỉ có bố chồng đứng ra: “Vợ chồng con làm sai thì con tự chịu, không được lấy tiền của bố mẹ vợ mà vá lỗi.” Sau đó bà Đào vẫn bí mật bán vườn trả nợ cho Nam. Tôi phát hiện nhưng không nói gì.
Rồi ông Quý – đối tác của Nam – tìm đến nhà, nói Nam đã dùng sai 1,3 tỷ tiền góp vốn. Nam giấu tôi, đến khi ông Quý đến tận nhà mới vỡ lở. Tối hôm đó, Nam mang về tập hồ sơ vay 2,65 tỷ, lấy tài sản bảo đảm là căn nhà của tôi. Bà Đào và Loan ngồi sẵn, cùng ép tôi. Loan khóc: “Em ly hôn không nhà không cửa, chị đuổi em thì em ch/ết.” Bà Đào lạnh lùng: “Con giữ giấy tờ chặt thế, có phải đã tính đường b/ỏ ch/ồng?”
Nam im lặng. Sự im lặng ấy đa/u đ/ớn hơn mọi lời nói. Tôi từ chối, bước ra khỏi phòng.
Những ngày sau, bà Đào bỗng nhiên trở nên tử tế. Bà dậy sớm nấu cháo, hầm yến, pha sữa cho tôi. Mỗi bữa bà ngồi đối diện nhìn tôi ăn hết phần riêng. Tôi không nghi ngờ, tưởng bà muốn bù đắp. Nhưng tôi bắt đầu thấy mệ/t, ch/óng m/ặt, chân răng chảy má/u, trên da xuất hiện những vết bầ/m tí/m. Minh Thư để ý: “Bà sợ mẹ cháu đổ đồ ăn đi hay sao mà cứ nhìn mãi?”
Đêm ngày thứ ba, bụng tôi quặn đau dữ dội, đi ngoài ph/ân đen, ng/ất xỉ/u trong nhà vệ sinh. Nam đưa tôi đến bệnh viện tỉnh, bác sĩ nói có dấu hiệu xu/ất h/uyết tiêu hóa, rối loạn đông má/u. Phải chuyển lên tuyến trên.
Tại bệnh viện, bà Đào vẫn mang đồ ăn vào. Bác sĩ Nhân nghiêm giọng: “Bệnh nhân chỉ dùng thức ăn bệnh viện, không nhận cháo, sữa, nước hầm từ người nhà.” Bà Đào mặt tái nhợt, Minh Thư cương quyết đưa cặp lồng trả lại bà.
Bà Đào vẫn tiếp tục: bà gọi điện cho tôi, giọng run, nói có chuyện quan trọng. Tôi bảo bà nói qua điện thoại. Bà thú nhận tất cả: Loan đưa cho bà một gói bột, bảo chỉ làm tôi mệt và kém tỉnh táo. Bà đã cho vào đồ ăn nhiều lần. Khi tôi chảy m/áu, bà muốn dừng nhưng Loan và Nam th/úc /ép tiếp tục. Bà bật khóc: “Mẹ chỉ muốn con nghe lời.”
Tôi nghe xong, không khóc, không gào thét. Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên: “Mẹ biết con bị đầ/u độ/c, mẹ vẫn tiếp tục.”
Ngày thứ ba, Minh Thư phát hiện chiếc máy tính bảng của Nam vẫn đăng nhập tài khoản. Con bé đọc được tin nhắn giữa Nam và Loan. Một tin nhắn: “Cứ để mẹ mang đồ vào, Diệp không đề phòng mẹ đâu.” Tin khác: “Giấy của Cường đã xong, thiếu chữ ký thôi. Liều trước chỉ làm chị yếu, phải tranh thủ lúc đó.”……….
Con bé quay video toàn bộ, giữ làm bằng chứng. Sáng hôm sau, bà Đào mang chén yến vào, vẫn giục tôi uống. Minh Thư ngăn lại, bà Đào gắt. Tôi đang cầm thìa thì bác sĩ Nhân lao vào phòng, hét: “Đừng uống!”
Bác sĩ giải thích: Kết quả xét nghiệm cho thấy trong cơ thể tôi có chất lạ gây rối loạn đông máu, trùng hợp với mẫu yến bà Đào mang vào. Ổ khóa camera bệnh viện ghi lại bà Đào lén rắc bột vào chén.
Cả phòng im bặt. Bà Đào khóc: “Mẹ không cố ý giết con, mẹ chỉ muốn con chịu ký giấy vay.” Tôi hỏi: “Mẹ biết con chảy máu, mẹ vẫn cho vào đồ ăn?” Bà im lặng.
Chị Oanh – hàng xóm – đến thăm, kể Loan đã xách túi ra bãi rác và tháo camera cửa hàng. Camera nhà chị Oanh ghi lại. Chiếc túi được tìm thấy, còn mảnh vỡ điện thoại và mã vận đơn. Dữ liệu phục hồi cho thấy Loan đặt mua chất lạ, từng tìm kiếm triệu chứng bầm tím và rối loạn đông máu.
Nam bị lộ: hắn đã nhờ Cường làm giấy ủy quyền tài sản giả, định đưa cho tôi ký khi tôi không tỉnh táo. Cường khai: “Anh Nam nói vợ đang yếu, không đủ sức đọc.”
Ông Quý cung cấp thêm tin: Nam đã mua bảo hiểm nhân thọ cho tôi với số tiền 4,6 tỷ, người thụ hưởng là Nam. Trước khi tôi nhập viện, Nam đã gọi tổng đài hỏi thủ tục chi trả nếu người được bảo hiểm tử vong vì xuất huyết.
Tôi nhìn Nam ngoài cửa phòng. Hắn quỳ xuống, khóc: “Anh chỉ muốn em mệt để chịu ký, không muốn em chết.” Tôi đáp: “Anh biết tôi chảy máu mà vẫn để mẹ mang đồ vào. Anh còn hỏi bảo hiểm nếu tôi chết vì xuất huyết. Khác nhau chỗ nào?”
Nam bị tạm giam. Loan phủ nhận nhưng bị camera và lời khai của bà Đào chứng minh. Bà Đào khai rằng Loan đưa bột và bảo chỉ làm tôi mệt, nhưng khi tôi chảy máu, bà đã sợ và muốn dừng.
Một tuần sau, tôi xuất viện, về nhà. Tôi tháo vách ngăn tầng một, sát nhập cửa hàng mỹ phẩm vào tiệm may. Bà Đào không còn ở nhà tôi nữa.
Ngày ra tòa, tôi không khóc, không quát tháo. Tôi ngồi yên, nhìn Nam và Loan bị đưa ra xét xử. Nam bị cáo buộc cố ý gây thương tích, làm giả giấy tờ, gian lận bảo hiểm. Loan bị cáo buộc đồng phạm trong vụ đầu độc và sai phạm kinh doanh. Bà Đào được xem xét hoàn cảnh nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm vì đã trực tiếp đưa chất độc vào cơ thể tôi.
Tòa tuyên án: Nam 12 năm, Loan 8 năm. Bà Đào bị quản chế và phạt tiền. Tôi nhìn họ lần cuối, không nói gì.
Bác Mậu – ông chú họ – gọi tôi vào phòng. Ông nói: “Trước khi mất, bố Nam dặn, nếu nhà có chuyện liên quan đến tài sản của con, đưa cuốn sổ này cho con.” Trong sổ, bố chồng viết: “Nam làm sai thì Nam trả, không được lấy tài sản cha mẹ Diệp cho con bé để vá lỗi cho con trai mình. Đào cứ bao che mãi rồi có ngày hai đứa trẻ đầu bạc vẫn không biết chịu trách nhiệm.”
Tôi đọc xong, nước mắt mới chảy. Người đã mất từ ba năm trước dường như vẫn nhìn thấu mọi thứ.
Một năm sau, tôi khỏe lại, tiệm may đông khách trở lại. Bà Đào gửi thư: “Cả đời mẹ tưởng một người mẹ tốt phải che chắn lỗi lầm của con. Đến cuối đời mẹ mới hiểu mình đã dạy chúng rằng bất kỳ ai cũng có thể bị hy sinh để cứu chúng, kể cả mẹ ruột.”
Tôi trả lời bà một câu ngắn: “Mẹ vẫn là bà nội của Minh Thư, nhưng từ nay mỗi người sống cuộc đời của mình.”
Minh Thư hỏi tôi: “Mẹ có giận bà không?” Tôi xoa đầu con: “Mẹ giận những hành động, nhưng mẹ không muốn con mang theo hận thù. Con có quyền thương bà và bố, nhưng con không được vì tình thương mà gọi điều sai thành đúng.”
Sáng hôm ấy, tôi ngồi bên cửa sổ, may bộ áo dài cuối cùng cho khách. Tiếng kim máy đều đặn, ánh nắng xuyên qua tấm vải lụa. Tôi nghĩ: người làm cha mẹ không nên yêu con bằng cách bắt người khác gánh hậu quả thay chúng. Bao che không làm con biết ơn mà chỉ khiến nó tin rằng luôn có người có thể bị hy sinh vì mình.





