Nữ Thiếu Tá Giả Làm Người Hầu Để Tìm Kẻ Sát Hại Mẹ Và Cái Kết …………

Nữ Thi/ếu T/á Gi/ả Làm Người Hầ/u Để Tìm K/ẻ S/át H/ại Mẹ Và C/ái K/ết …………

Tôi ngồi trong căn phòng tầng hầm ẩm thấp, mắt dán chặt vào màn hình máy tính bảng. Thanh tiến trình chạy chậm như rùa bò. Mỗi phần trăm nhích lên là một n/hát da/o c/ứa sâ/u vào ti/m. Rồi tập tin video đêm ngày mười bốn hiện lên. Dù hình ảnh nhiễu hạt, nhưng dưới ánh sáng xanh ma quái từ đáy hồ bơi, mọi thứ vẫn đủ rõ. Mẹ tôi đã không chết vì tai nạn. Bà bị sát hại. Và kẻ đứng sau chính là ông chủ mà bà tận tụy phục vụ suốt mười năm.

Mẹ tôi – bà Mai – đang cặm cụi cầm vợt lưới vớt lá. Bất chợt bà sững lại. Góc khuất hành lang, ông Hoàng Thế Kiệt cùng một gã đàn ông đ/ầu tr/ọc xă/m kín cổ đang trao đổi chiếc vali đen. Gã bật nắp, một cọc tiền đô rơi lả tả. Mẹ giật mình làm đổ xô nhôm. Hai gã quay phắt. Ánh mắt ông Kiệt lóe tia tà/n đ/ộc. G/ã tr/ọc tiến tới. Mẹ bỏ chạy nhưng đôi chân già yếu không thoát. Một c/ú đá/nh ch/í mạ/ng bằng gót tay vào gáy. Thân hình nhỏ bé trượt dài rồi rơi xuống nước. Chúng đứng khoanh tay trên bờ, lạnh lùng nhìn bọt nước sủi lên yếu ớt rồi tắt hẳn. Khi mặt nước phẳng lặng, chúng lôi x/ác lên, dàn dựng thành vụ tai nạn trượt chân.

Tôi là Hoàng Dạ Vũ, thiếu tá Cục điều tra tội phạm. Một tháng trước, mẹ tôi – người giúp việc hiền lành trong dinh thự họ Hoàng – c/h/ết d/ưới hồ bơi. Cảnh sát khu vực kết luận trượt chân ngã đ/ập đ/ầu, ng/ạt nước. Hồ sơ khép lại chó/ng vá/nh. Họ quên bà Mai có cô con gái trong ngành đi/ều tr/a. Nhận di vật của mẹ, tôi phát hiện vết b/ầm tí/m mờ ở cổ tay áo, dấu hiệu giằng co chứ không phải ngã tự do. Mẹ từng là vận động viên bơi lội cấp tỉnh. Hồ sâu chưa tới mét rưỡi không thể cướp mạng bà dễ dàng trừ khi bà bị đánh ngất trước khi rơi xuống.

Tôi giả làm cô Nụ – cô gái hai mươi lăm tuổi quê mùa lên thành phố tìm việc. Bảo vệ gi/à kênh kiệu lướt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hất hàm mở cổng phụ nhỏ xíu: “Nhớ đi nhẹ nói khẽ. Đồ đạc trong nhà này bán cả họ cô đi cũng không đền nổi đâu.” Bên trong là thế giới khác. Trần nhà cao vút, đèn chùm pha lê sáng rực giữa ban ngày. Nền đá cẩm thạch Ý lạnh toát. Bà Phương – phu nhân chủ tịch – ngồi trễm trệ trên sofa da cá sấu. Khuôn mặt căng bóng botox. Bà không nhìn tôi, chăm chú bộ móng đính đá: “Tên gì? Quê ở đâu? Đã làm việc nhà bao giờ chưa?” Tôi nặn giọng run rẩy quê mùa: “Dạ bẩm bà, cháu tên Nụ ở dưới quê lên ạ.” Bà nhăn mặt xua tay: “Thôi được rồi. Đặc biệt khu vực hồ bơi phía sau ngoài giờ dọn dẹp tuyệt đối không được lại gần.”

Hai chữ “hồ bơi” như nh/át d/ao khí/a và/o ti/m. Chính nơi đó mẹ tôi trút hơi thở/ cuố/i cù/ng.

Nhiệm vụ của tôi là dọn tầng một, giặt rũ, phụ bếp. Gian bếp rộng bằng cả căn nhà cấp bốn ở quê. Con ch/ó Poodle lông xù của bà chủ ăn th/ịt bò Kobe nhập khẩu, nấm thượng hạng xay nhuyễn trên đĩa sứ nạm vàng. Ngày làm việc đầu tiên trôi qua trong nhẫ/n nhị/n t/ột đ/ộ. Tôi lau tượng đồng Tây Tạng bằng khăn vi sợi như vuốt ve trẻ sơ sinh. Chịu đựng lời sai phái vô lý và ánh mắt hằn học của cậu con trai cả Hoàng Vũ – gã thiếu gia suốt ngày lảo đảo trong mùi rượu ngoại và nước hoa đắt tiền.

Đêm đến, khi cả dinh thự chìm trong tĩnh lặng, tôi trở lại là chính mình. Qua khe thông gió, tôi quan sát một phần khu hồ bơi. Ánh đèn LED xanh dưới đáy hồ hắt lên mặt nước những vệt sáng ma quái. Tôi lôi từ lớp áo lót cuốn sổ tay nhỏ chống nước – thứ duy nhất mẹ kịp giấu vào túi áo khoác trước khi chết. Những dòng chữ nguệch ngoạc: “Ngày 14. Ông chủ và người đàn ông lạ mặt. Vali đen. Mảnh đất khu Ích. Lời đe dọa.” Mẹ bị di/ệt khẩ/u vì vô tình biết bí mật.

Tôi bắt đầu lập bản đồ góc khuất. Hệ thống camera hồng ngoại quay quét ba trăm sáu mươi độ. Bằng vài thủ thuật – vô tình làm lệch góc quay khi cầm chổi lông gà, khéo léo đặt chậu cây cảnh cản tầm nhìn – tôi tạo con đường tơ lụa vô hình từ tầng hầm lên khu làm việc ông Kiệt.

Trưa hôm ấy, tôi lách qua khe cửa hé mở với chậu nước và khăn vi sợi. Không khí phòng đặc quánh mùi xì gà Cuba pha mùi mồ hôi căng thẳng. Ông Kiệt quay lưng, vùi đầu vào đống hồ sơ, điện thoại áp sát tai, giọng ép nhỏ nhưng gằn từng chữ: “Ta/o đã nói lo liệu cho êm thấm cái mảnh đất khu Ích đi. Vali đen hôm trước tao đưa có cả triệu đô. Mày đã chuyển đến tận tay xếp Trần chưa? Nếu chuyện này vỡ lở tao không đi tù một mình đâu.” Từng lời khớp hoàn toàn với manh mối trong sổ tay mẹ. Đằng sau danh xưng doanh nhân thành đạt, nhà hảo tâm là hệ thống tham nhũng, hối lộ, cướp đoạt tài sản nhà nước có tổ chức.

Tôi đang lắp ghép mảnh vỡ thì sống lưng lạnh toát. Mũi giày da cá sấu bóng lộn dừng ngay sau lưng tôi…………..

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uận ƌầu tiên……….
👇👇👇

 

Giọng ông ồm ồm lạnh lẽo: “Mày đang làm cái quái gì mà lau mãi một chỗ ở cái kệ đó thế hả? Hay mày đang vểnh tai nghe lỏm chuyện làm ăn của tao?” Bản lĩnh người lính kích hoạt. Tôi vứt khăn, giật nảy mình quay lại, cố tình vấp mép thảm ngã nhào. Mặt tái mét, hoảng sợ tột độ, toàn thân run như cầy sấy. Tôi lắp bắp nước mắt sinh lý trào ra: “Dạ bẩm ông chủ, cháu lỡ tay làm xước một tí cái kệ gỗ này. Cháu sợ bà chủ lột da nên đang cố miết mạnh cho nó mờ đi. Cháu bị lãng tai từ bé, không nghe thấy gì đâu ạ.” Ông Kiệt nheo mắt nhìn con bé giúp việc quê mùa rúm ró dưới sàn. Lão hừ lạnh xua tay: “Cút ra ngoài ngay. Từ mai cấm mày bước chân vào đây.”

Tôi lật đật ôm chậu nước chạy ra. Khi cánh cửa gỗ lim đóng sập, nét sợ sệt biến mất, thay vào đó là nụ cười lạnh lùng. Tôi đã chạm tay vào chiếc hộp Pandora.

Ông Kiệt cấm tôi khỏi tầng hai. Nhưng trong lúc giả vờ vấp ngã, tôi đã gắn thiết bị nghe lén cỡ cúc áo dưới gầm bàn. Đêm đến, tôi lột xác trở lại thiếu tá Dạ Vũ. Dùng phần mềm khôi phục dữ liệu tối mật của Cục, tôi lôi từng tệp video bị xóa khỏi ổ cứng. Và tôi đã xem được đoạn băng định mệnh. Bằng chứng đã có trong tay. Nhưng tôi không chỉ muốn bắt chúng. Tôi muốn những kẻ máu lạnh nếm trải cảm giác hoảng loạn, tự bước vào thòng lọng chúng đã dành cho người khác.

Sáng hôm sau, tiếng xoảng cực lớn từ phòng ăn. Bà Phương đánh rơi tách trà sứ xương hoàng gia, mặt tái mét. Trên phòng làm việc, ông Kiệt rú lên chửi thề. Một tin nhắn ẩn danh từ máy chủ mã hóa nước ngoài gửi đến điện thoại hai vợ chồng – bức ảnh cắt từ video, khoảnh khắc gã trọc ra tay với mẹ tôi, kèm dòng chữ đỏ chót: “Máu nợ máu phải trả bằng máu. Vali đen đang giấu ở đâu?”

Cuộc họp gia đình khẩn cấp. Nhờ chip nghe lén, tôi nghe rõ từng lời. Bà Phương thét: “Ông bảo đã xóa sạch camera cơ mà!” Ông Kiệt đập bàn: “Chắc chắn trong nhà có kẻ phản bội.” Hoàng Vũ cuống cuồng: “Hay mình đưa tiền cho nó?” Ông Kiệt gầm: “Ngu xuẩn. Đứa nào nắm thóp tao, tao phải nhổ cỏ tận gốc.” Lão gọi Hùng Trọc – kẻ đã giết mẹ tôi: “Mày chuẩn bị anh em mang vũ khí vào. Lục soát mọi ngóc ngách. Đồng thời chuẩn bị tẩu tán tài sản sang nước ngoài.”

Tôi nhoẻn miệng cười. Con mồi đã cắn câu. Tôi gửi toàn bộ dữ liệu về Cục điều tra. Báo cáo qua bộ đàm: “Chuyên án đã thu thập đủ chứng cứ. Đề nghị triển khai bao vây.”

Trên tầng hai, ông Kiệt điên cuồng vơ vét giấy tờ, sổ đỏ, vàng nhét vào vali. Bà Phương nhét trang sức vào túi. Cậu con trai đá văng cả bình gốm cổ. Dưới tầng hầm, tôi cởi bỏ bộ quần áo hoa nhí quê mùa. Mặc bộ cảnh phục xanh rêu uy nghiêm, cài quân hàm thiếu tá. Lắp băng đạn vào khẩu K54. Âm thanh kim loại va đập khô khốc như lời phán xét cuối cùng.

Bên ngoài, tiếng rít phanh xe xé toạc sự tĩnh lặng. Hùng Trọc cùng đàn em lăm lăm mã tấu nhảy xuống, đạp tung cửa chính lao vào như bầy linh cẩu. Trong sảnh lớn, những bức tranh sơn mài quý giá bị xô đổ. Bà Phương đầu tóc rũ rượi, trang điểm nhòe nhoẹt. Hoàng Vũ ướt sũng quần tây vì sợ. Ông Kiệt đứng giữa phòng tay lăm lăm khẩu súng ngắn, mắt vằn đỏ.

Từ cuối hành lang, một bóng người chậm rãi bước ra. Ánh đèn chùm pha lê hắt sáng lên bộ quân phục. Không còn dáng vẻ khúm núm. Đứng trước mặt bầy ác thú là thiếu tá Hoàng Dạ Vũ với đôi mắt sắc lẹm, tay nắm chặt khẩu K54 đã lên nòng.

Tôi nói lạnh lẽo: “Ông Hoàng Thế Kiệt, bà Lê Thị Phương và Hùng Trọc. Các người đang bị bắt vì tội giết người có tổ chức, hối lộ, tham nhũng.” Ông Kiệt lắp bắp: “Mày là con gái con mụ giúp việc?” Hùng Trọc gầm lên xông tới. Tôi lách người tránh cú chém, tung cú chặt vào cổ tay, mã tấu văng xa. Xoay người đá tạt trúng huyệt thái dương. Hùng Trọc đổ gục. Đám đàn em tái mặt lùi lại. Tiếng loa vang dội: “Bỏ vũ khí xuống. Các người đã bị bao vây.” Cảnh sát cơ động tràn vào. Ông Kiệt quỳ sụp. Bà Phương gào khóc. Hoàng Vũ bị lôi đi.

Khi những tên tội phạm cuối cùng bị áp giải lên xe, tôi một mình bước ra khu vực hồ bơi. Mặt nước dưới ánh trăng tĩnh lặng như tấm gương khổng lồ. Gió đêm lùa qua tán cây xào xạc một khúc ca trầm buồn. Tôi tháo mũ, quỳ một chân xuống thành hồ nơi mẹ trút hơi thở cuối cùng. Hai dòng nước mắt nóng hổi kìm nén suốt bao ngày tháng giờ mới tuôn rơi. Tôi thì thầm: “Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Những kẻ thủ ác phải đền tội trước pháp luật. Mẹ ở suối vàng hãy yên nghỉ.”

Tôi lấy từ túi áo một bông hồng trắng tinh khôi, nhẹ nhàng thả xuống mặt nước. Bông hoa dập dềnh trôi theo những gợn sóng, mang theo tình yêu thương vô bờ bến và sự tri ân sâu sắc của một người con gái hiếu thảo gửi đến người mẹ quá cố. Nỗi đau mất mẹ vĩnh viễn không thể lấp đầy. Nhưng sự thanh thản đã trở lại trong tâm hồn. Ánh sáng công lý đã quét sạch bóng tối dơ bẩn của dinh thự này. Và tôi biết, dù mẹ không còn, nhưng tình yêu của bà và sự chính trực mà bà dạy tôi sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường cho những bước chân tiếp theo.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!