Người mẹ nằm trong qu/an t/ài nghe con trai tính chuyện h/ỏa tá/ng, bà b/ật d/ậy gọi tên kẻ muố/n mình c/h/ết.

Người mẹ nằm trong quan tài nghe con trai tính chuyện hỏa táng, bà bật dậy gọi tên kẻ muốn mình ch/ế/t.

……………………………………………

Tôi – Nguyễn Thị Thu, năm nay 65 tuổi, từng nghĩ mình sẽ ra đi thanh thản trong vòng tay con cháu. Nhưng tôi đã nằm trong qu/an t/ài, nghe chính đứ/a con trai r/uột của mình tính toán từng bước để đưa tôi vào l/ò thiê/u. Khi chiếc quan tài được khiêng đến trước cửa lò, tôi đã b/ật d/ậy, nhìn thẳng vào mắt nó và gọi đúng tên kẻ muốn tôi ch//ết: “Hùng ơi, con đã định th/iêu sốn/g m/ẹ sao?”

Tôi sinh ra ở một làng nhỏ ven sông Hưng Yên. Tôi và chồng – ông Bình – chỉ có một người con trai duy nhất tên Hùng. Chúng tôi đã h/y si/nh tất cả để lo cho nó: bán đất, vay mượn, rút cả sổ tiết kiệm cả đời để xây nhà và mở cửa hàng vật liệu xây dựng cho nó. Rồi nó lấy vợ là Lan, sinh cho tôi đứa cháu gái Mi. Ban đầu, tôi tưởng mình đã có một gia đình hạnh phúc, cho đến khi tôi bị ngã và không còn làm việc được nữa. Từ đó, mọi chuyện bắt đầu thay đổi.

Lan bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt: bữa cơm của tôi bị để nguội, rồi bị tách ra ăn riêng trong phòng. Nó giữ hết tiề/n thu/ốc của tôi, mua chậu giặt riêng, cấm cháu Mi lại gần bà. Mỗi lần tôi xin th/uốc, nó bảo “mẹ già rồi uống nhiều h/ại g/an”. Mỗi bữa cơm chỉ còn bát cháo loãng và đôi ba miếng cà. Hùng, con trai tôi, đứng đó, nhìn thấy tất cả nhưng chỉ im lặng. Nó không bênh mẹ, không trách vợ. Nó chỉ cúi đầu như thể không liên quan. Có lần tôi ngất trong nhà tắm, Lan đứng ở cửa nhìn, không gọi cấp cứu. Mãi đến khi bác Thủy hàng xóm sang, tôi mới được cứu. Hùng sau đó trách tôi “yếu còn không biết giữ gìn”.

Rồi tôi phát hiện chúng đã lừa tôi ký vào hợp đồng v/ay n/ợ 800 triệu đồng, dùng mảnh đất cuối cùng – đất hư/ơng hỏ/a chồng tôi để lại – làm tài sản bảo đảm. Chúng bảo đó là giấy trợ cấp người cao tuổi. Khi tôi cất sổ đỏ đi, Hùng lục soát phòng tôi. Đêm đó, tôi nghe chúng nói chuyện trong bếp. Lan bảo chủ nợ thúc ép. Hùng đáp: “Nếu không tìm được sổ, phải dùng phương án khác. Số tiền bảo hiểm đã đủ điều kiện. Chỉ cần mẹ m/ất vì bện/h tuổi già, tiền sẽ giúp trả nợ. Còn đất đai sau đó làm thủ tục thừa kế cũng dễ hơn.” Nó còn dặn Lan đ/ổi thu/ốc, chọn ngày cháu Mi vắng nhà, rồi “tổ chức tan/g nhanh, hỏa táng sớm để khỏi bị kiểm tra”.

Tôi đã gi/ả v/ờ ch/ết. Với sự giúp đỡ của bác Thủy, chị Hạnh (cháu họ làm y tá) và ông Tư (bạn thân của chồng tôi), chúng tôi lên kế hoạch. Tôi đổi những viên thuốc lạ, đặt máy ghi âm dưới gối và báo trước cho công an. Trong đêm gi/ả ch/ết, tôi nằm bất động, nghe Hùng ngăn Lan gọi cấp cứu, nghe nó bảo “cứ để mẹ nằm như vậy, sáng mai mới báo họ hàng”. Tôi nghe nó gọi xe ta/ng và xác nhận giờ h/ỏa t/áng. Tôi nằm trong qua/n t/ài suốt cả đêm, nghe nó khóc giả và bàn bạc với người làm giấy tờ đất.

Sáng hôm sau, khi qu/an t/ài được đặt trước cửa l/ò th/iêu, tôi đẩy nắp bật dậy…………..

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uận ƌầu tiên……….
👇👇👇

Ánh sáng đột ngột, mùi khói và tiếng la hét. Lan ngất xỉu. Hùng quay người bỏ chạy, nhưng bị ông Tư và mọi người chặn lại. Trong căn phòng im phăng phắc, tôi bật chiếc máy ghi âm. Giọng Hùng vang lên rõ ràng: “Chờ đủ lâu rồi mới gọi cấp cứu, cái chết sẽ giống tai biến”. Rồi giọng nó bàn về đổi thuốc, tiền bảo hiểm và thủ tục hỏa táng nhanh. Một người bác ruột túm vai Hùng hỏi: “Mày định giết mẹ mày thật à?” Nó vẫn chối, nhưng bằng chứng đã quá rõ ràng. Công an xuất hiện, đưa Hùng và Lan về điều tra. Tôi nhìn con trai quỳ xuống xin tha thứ. Tôi đáp: “Đường cùng của con không thể là cửa lò thiêu của mẹ.”

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi Lan bị tách ra khai báo, cô ta khai rằng không phải cô ta nghĩ ra kế hoạch, mà chính Hùng mới là kẻ chủ mưu từ đầu. Hùng đã tìm người tư vấn bảo hiểm, làm giả giấy tờ và tính toán từng bước. Lan chỉ là kẻ đồng lõa, bị cuốn vào vì tham tiền và sợ mất nhà.

Sau đó, ông Tư đưa cho tôi một cuốn sổ cũ của chồng tôi. Trong đó ghi rằng 12 năm trước, Hùng đã lấy trộm hơn 100 triệu đồng của gia đình để đầu tư thất bại. Đêm chồng tôi gặp tai nạn, hai cha con đã cãi nhau. Hùng giành giật giấy tờ, ông Bình trượt chân ngã xuống mương nước. Hùng hoảng sợ, không kêu người cứu ngay vì sợ bại lộ. Khi ông Tư và hàng xóm kéo được ông lên, hơi thở đã quá yếu. Trước khi mất, ông Bình đã dặn ông Tư giữ kín chuyện này, hy vọng Hùng sẽ hối cải. Nhưng Hùng không hối cải – nó chỉ học cách giấu giếm khéo hơn. Nỗi sợ bị phát hiện đã biến thành tham vọng và sự tàn nhẫn.

Tôi quyết định bán căn nhà đầy đau thương, chỉ mang theo bàn thờ của chồng. Tôi chuyển đến sống gần chị Hạnh, trong một căn nhà nhỏ có vườn rau và dàn mướp. Tôi trích một phần tiền giúp đỡ những người già bị con cái bỏ rơi. Phiên tòa khép lại – Hùng và Lan phải chịu trách nhiệm. Tôi đã gửi cho Hùng một lá thư, nói rằng mẹ chưa thể quên, nhưng mẹ cũng không muốn mang hận xuống mồ. Con phải dùng những năm tháng này để học lại cách làm người.

Bây giờ, tôi vẫn là một người mẹ có con phạm tội. Nỗi đau ấy có lẽ sẽ theo tôi đến hết đời. Nhưng tôi không còn thấy mình là người thừa. Tôi sống bằng những gì tự mình có, bên những người thật lòng thương tôi. Tuổi già với tôi không cần giàu sang, chỉ cần được sống trong sự tôn trọng và được yêu thương mà không phải đánh đổi phẩm giá. Với tôi, như vậy đã là một mái nhà bình yên rồi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!