Nửa Năm Đi Biên Giới, Bộ Đội Về Nhà Thấy Vợ Bầu 8 Tháng Ăn Cơm Thừa Dưới Bếp – Sự Thật Khiến Anh Cứng Người
Tôi đứng chết lặng ngay trước cửa bếp nhà mình. Vợ tôi, cái bụng bầu đã lớn gần đến tháng tám, đang ngồi bệt xuống sàn, tay cầm cái tô cơm nguội còn sót lại từ bữa trưa nhà nội, ăn từng thìa một như chưa từng được ăn no. Mắt cô ấy đỏ hoe, tóc rối bù, áo thun cũ dính mồ hôi. Tôi vừa bước chân vào sau gần nửa năm đi công tác xa, ba lô còn chưa kịp đặt xuống đã chứng kiến cảnh đó. Trong đầu tôi chỉ còn một câu hỏi duy nhất: chuyện gì đã xảy ra với gia đình mình?
Tôi là Hùng, ba mươi hai tuổi, đang làm việc ở đơn vị bộ đội biên phòng tỉnh Lạng Sơn. Năm ngoái vợ chồng tôi cưới nhau được hai năm thì tôi nhận lệnh tăng cường. Vợ tôi tên Lan, ở nhà với bố mẹ tôi tại làng quê Thanh Hóa. Lúc tôi đi, cô ấy mới mang bầu được hai tháng. Tôi gọi điện về mỗi tuần, lúc nào Lan cũng cười bảo: “Em khỏe, mẹ chồng chăm sóc tốt lắm, anh đừng lo.” Tôi tin. Tôi tin đến mức khi có phép về bất ngờ vì đơn vị được nghỉ đột xuất, tôi không báo trước, chỉ muốn tạo bất ngờ cho vợ.
Xe buýt về đến đầu làng lúc gần bốn giờ chiều. Tôi đi bộ vào nhà, nghe tiếng mẹ tôi nói vọng ra từ phòng trong: “Cơm thừa còn nhiều, bảo nó ăn đi cho hết, đừng để lãng phí.” Rồi tôi thấy Lan. Cô ấy ngồi góc bếp, tô cơm đã nguội cứng, chỉ còn vài miếng rau luộc không có thịt. Tôi đứng sững hơn một phút. Lan ngẩng lên, nhìn thấy tôi, tô cơm rơi xuống sàn, nước mắt ứa ra. Cô ấy cố gắng đứng dậy nhưng bụng quá lớn, phải chống tay mới dậy nổi. “Anh… anh về?” Giọng cô ấy run run.
Tôi không hỏi gì ngay. Tôi chỉ nhìn mẹ tôi đang ngồi bên bàn, ăn cơm với thịt kho tàu nóng hổi, còn bố tôi thì đang nhắm rượu. Chị dâu tôi ngồi cạnh, tô cơm đầy ắp. Chỉ có Lan ngồi dưới sàn. Mẹ tôi thấy tôi, mặt hơi biến sắc rồi cười gượng: “Trời ơi, con về rồi à? Sao không báo trước? Mẹ đang bảo Lan ăn tạm cơm thừa cho đỡ phí.”
Tôi cúi xuống nhặt tô cơm cho vợ. Cơm đã nguội, vài hạt cứng ngắc. Lan nắm lấy tay tôi, lắc đầu lia lịa: “Anh đừng… em no rồi. Em tự nguyện ăn. Nhà đang khó khăn…” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy. Mắt Lan đầy nước nhưng cố nén. Tôi biết vợ mình. Lan không bao giờ “tự nguyện” như vậy nếu không bị ép.
Tối hôm đó tôi hỏi mẹ. Mẹ ngồi hút thuốc lào, thở dài: “Con biết không, từ ngày con đi, nhà mình nợ ngân hàng gần hai trăm triệu tiền làm nhà. Bố mẹ già rồi, chị dâu thì còn hai đứa nhỏ phải nuôi. Lan ở nhà không đi làm được vì bầu, chỉ biết ăn. Mẹ bảo nó ăn cơm thừa cho đỡ tốn. Chứ nhà mình giờ tiền đâu mà mua thịt mỗi ngày?” Tôi im lặng. Trong đầu tôi nhớ lại những lần Lan gọi điện, luôn nói “mẹ chăm sóc tốt”. Hóa ra “tốt” là như thế này.
Đêm ấy Lan khóc trên giường. Cô ấy thì thầm: “Em không muốn anh biết. Em sợ anh lo. Em sợ anh mất tập trung ngoài kia. Mẹ bảo nếu anh biết thì anh sẽ xin về sớm, đơn vị phạt. Em chịu được. Em chỉ cần anh an toàn về là được.” Tôi ôm vợ, bàn tay đặt lên bụng bầu. Đứa con trong bụng đạp nhẹ. Tôi cảm thấy vừa đau vừa giận. Giận mẹ, giận cả bản thân vì đã tin lời “không sao” quá dễ dàng.
Sáng hôm sau tôi lấy hết tiền phép mang về, gần mười lăm triệu, đưa cho mẹ. Mẹ nhận tiền nhưng vẫn lắc đầu: “Tiền này chỉ đủ trả lãi tháng này. Còn nợ gốc thì…” Tôi đề nghị bán mảnh đất nhỏ sau nhà. Mẹ gạt phắt: “Không được. Đất đó để sau này chia cho cháu nội. Con đừng xen vào chuyện nhà cửa.” Tôi nhìn Lan. Cô ấy ngồi im, chỉ khâu vá cái áo cũ cho cái thai.
Những ngày sau đó tôi ở nhà. Tôi thấy rõ hơn. Bữa cơm nào cũng vậy. Thịt, cá chỉ để cho bố mẹ, chị dâu và hai đứa cháu. Lan được chia phần cuối cùng, thường là cơm nguội, rau luộc. Có lần tôi thấy mẹ lấy miếng thịt trong tô của Lan bỏ sang tô của cháu. Lan không nói gì. Tôi nổi nóng, cãi với mẹ. Mẹ khóc, nói tôi bất hiếu, nói tôi chỉ biết bênh vợ, quên công ơn sinh thành. Bố tôi ngồi im, chỉ uống rượu. Chị dâu thì đứng ngoài cửa, thì thầm với hàng xóm rằng “con dâu này được chồng cưng quá nên làm bộ”.
Tôi bắt đầu nghi ngờ. Có phải chỉ vì nghèo? Hay còn chuyện khác? Lan ngày càng gầy, dù bụng bầu lớn. Có đêm cô ấy đau bụng, tôi định đưa đi bệnh viện thì mẹ ngăn: “Không cần. Chỉ là đau bụng thường thôi. Tiền viện phí đâu ra?” Tôi vẫn đưa đi. Bác sĩ nói thiếu dinh dưỡng nặng, huyết áp thấp, nguy hiểm cho cả mẹ lẫn con. Tôi về nhà, mẹ lại khóc: “Con thấy chưa? Vì con bênh vợ mà giờ tốn thêm tiền.”
Tôi quyết định hỏi thẳng Lan. Cô ấy ngồi im lâu lắm mới nói: “Anh ơi… không chỉ vì nợ. Mẹ… mẹ không muốn đứa bé này. Mẹ nói em mang bầu sớm quá, làm nhà thêm miệng ăn. Mẹ từng bảo em đi… đi phá. Em không nghe. Từ đó mẹ đối xử như vậy.” Tôi sững người. Lúc đó tôi mới nhớ lại những cuộc gọi, giọng Lan luôn cố tỏ ra vui vẻ. Cô ấy đã che giấu tất cả để tôi yên tâm ngoài biên giới.
Tôi tìm đến chị dâu hỏi rõ. Chị dâu lúc đầu không nói, sau bị tôi ép mới thú nhận: “Mẹ bảo em phải theo dõi Lan, không cho Lan ăn nhiều kẻo đẻ ra đứa con ốm yếu lại tốn tiền thuốc. Mẹ còn nói nếu Lan sinh con gái thì… thì thôi.” Tôi nghe xong, máu dồn lên đầu. Tôi về nhà, đứng trước mặt mẹ, giọng lạnh: “Mẹ có còn coi Lan là con dâu không?”
Mẹ không trả lời. Bà chỉ nhìn tôi rồi nói khẽ: “Con đi xa quá lâu. Con không biết nhà mình khổ thế nào.” Tôi nhìn quanh căn nhà. Tivi cũ, bàn ghế sứt mẻ, cái tủ lạnh chỉ có vài quả trứng. Nợ thật. Nhưng cách đối xử với vợ tôi thì không chỉ vì nợ.
Đêm hôm đó tôi nằm thao thức. Lan ngủ thiếp đi vì mệt. Tôi nhìn cái bụng bầu, nghe tiếng thở nhẹ của vợ. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Lan ngồi dưới sàn ăn cơm thừa. Tôi không thể nào quên được. Tôi quyết định ngày mai sẽ đưa vợ về nhà ngoại ở nhờ vài tháng, chờ tôi xin chuyển công tác gần hơn.
Sáng hôm sau, khi tôi đang gói đồ cho Lan, mẹ đột nhiên bước vào phòng, mặt tái mét. Bà cầm tờ giấy trên tay, giọng run: “Hùng… mẹ… mẹ có chuyện phải nói.”
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Tôi đứng im, nhìn mẹ. Bà đưa tờ giấy cho tôi. Đó là giấy vay nợ ngân hàng. Nhưng không phải hai trăm triệu như bà nói. Mà là bốn trăm năm mươi triệu. Và tên người vay không phải bố mẹ tôi. Là tên chị dâu tôi. Tôi nhìn mẹ, không nói gì. Mẹ ngồi xuống giường, nước mắt chảy dài: “Mẹ giấu con. Chị con vay để mở quán ở huyện. Quán thua lỗ, chủ nợ đòi. Mẹ sợ con biết thì lo, sợ vợ con biết thì bỏ đi. Mẹ bảo chị con nếu không trả được thì… thì lấy tiền nhà này. Mẹ nghĩ chỉ cần siết chặt chi tiêu, cho Lan ăn ít đi, rồi sẽ qua được.”
Tôi không tin vào tai mình. Tôi gọi chị dâu vào. Chị dâu khóc nức nở, thừa nhận tất cả. Quán cà phê mở được nửa năm thì đóng cửa. Nợ chồng chất. Mẹ đứng ra bảo lãnh bằng sổ đỏ nhà. Nếu không trả, nhà sẽ bị siết. Vì thế mẹ mới ép Lan ăn cơm thừa, mới không cho đi khám thai thường xuyên, mới hy vọng “giảm bớt miệng ăn”.
Lan đứng sau lưng tôi, nghe hết. Cô ấy không khóc nữa. Cô ấy chỉ hỏi khẽ: “Vậy những lần mẹ bảo em phá thai… cũng vì chuyện này?” Mẹ gật đầu. Bà nói thật: “Mẹ sợ thêm một đứa thì nợ càng khó trả. Mẹ sai. Mẹ biết mình sai.”
Tôi ngồi im rất lâu. Trong đầu tôi hiện lên từng bữa cơm, từng lời Lan nói “em khỏe”, từng lần cô ấy cười qua điện thoại. Tất cả đều là lớp vỏ. Đằng sau là một người vợ mang bầu, bị ép ăn cơm thừa, bị đe dọa phá thai, chỉ vì muốn chồng yên tâm ngoài kia.
Tôi không đập bàn, không la hét. Tôi chỉ nhìn mẹ rồi nói: “Mẹ trả sổ đỏ cho em. Em sẽ giải quyết.” Tôi lấy hết tiền tiết kiệm còn lại, cộng với tiền phép, rồi vay thêm anh em trong đơn vị. Trong vòng một tuần tôi trả được hơn nửa số nợ. Phần còn lại tôi thỏa thuận với ngân hàng trả dần.
Lan không về nhà ngoại. Cô ấy ở lại. Nhưng từ hôm đó, bữa cơm nhà tôi thay đổi. Tôi nấu. Tôi chia phần. Không còn cơm thừa cho ai. Mẹ lặng lẽ dọn dẹp, không nói nhiều. Chị dâu thì chuyển về nhà chồng ở huyện, tự lo phần nợ còn lại.
Ba tháng sau, Lan sinh. Một đứa con trai khỏe mạnh. Tôi xin được chuyển về gần nhà hơn. Đêm đầu tiên sau khi xuất viện, tôi ngồi bên giường vợ, nhìn con ngủ. Lan nắm tay tôi, nói khẽ: “Anh ơi, em không giận mẹ nữa. Em chỉ sợ nếu hôm đó anh không về bất ngờ… thì không biết chuyện sẽ đi đến đâu.”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ hôn lên trán vợ. Bên ngoài trời mưa phùn. Trong nhà yên ắng. Tôi nhớ lại cái tô cơm nguội trên sàn bếp ngày tôi về. Nhớ ánh mắt Lan lúc đó. Nhớ cả những lời mẹ nói để che giấu. Tất cả đã qua. Nhưng mỗi lần nhìn vợ ăn cơm, tôi vẫn thấy trong lòng một cái gì đó chưa nguôi hẳn. Có lẽ nó sẽ còn ở đó rất lâu.





