Tôi Đuổi Vợ Ra Khỏi Nhà Vì Tin Lời Mẹ – 10 Năm Sau Gặp Lại, Tôi Chỉ Biết Quỳ Xuống Khóc…

Tôi Đmuổi Vợ Ra Khỏi Nhà Vì Tin Lời Mẹ – 10 Năm Sau Gặp Lại, Tôi Chỉ Biết Quỳ Xuống Khóc….

Tôi đứng chết lặng ngay trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của căn nhà cấp bốn ở ngoại ô Bình Dương. Vợ cũ của tôi, người phụ nữ từng xinh đẹp, từng biết cười tươi đến nỗi cả xóm phải trầm trồ, giờ đang ngồi bệt giữa sân, tóc rối bù như tổ chim, miệng cười toe toét rồi thì thầm một mình: “Anh về rồi hả… con ăn chưa… đừng đánh nữa…”.

Cô ta không nhận ra tôi. Mười năm ly hôn, tôi tưởng mình đã quên hết, vậy mà chỉ một khoảnh khắc ấy, cả lồng ngực như bị ai bóp nghẹt.

Hồi đó chúng tôi cưới nhau khi tôi vừa tròn hai mươi tám, cô hai mươi tư. Cô tên Lan, con gái út nhà nghèo ở quê Long An, da trắng, mắt to, tính tình hiền lành đến mức hàng xóm ai cũng bảo tôi may mắn. Tôi làm công nhân trong khu công nghiệp, lương tháng năm bảy triệu, cộng thêm làm thêm ca thì cũng đủ lo hai vợ chồng. Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ gần xưởng, mỗi tối về là bữa cơm canh rau muống luộc, trứng chiên, đôi khi có thêm miếng thịt ba chỉ. Lan nấu ăn rất khéo, lúc nào cũng để dành phần ngon cho tôi.

Hai năm sau con gái chúng tôi chào đời. Bé tên Minh Anh. Lúc ấy tôi mừng đến mức đêm nào cũng thức canh con. Nhưng tiền bạc bắt đầu eo hẹp. Tiền sữa, tiền tã, tiền điện nước, rồi tiền học mẫu giáo… tháng nào cũng thiếu. Lan xin đi làm phụ bếp ở quán cơm gần đó, sáng sớm đã vác thúng rau đi chợ, tối về còn phải trông con. Tôi thì tăng ca liên tục, có khi nửa tháng mới về nhà một lần.

Rồi chuyện xảy ra. Một hôm tôi về sớm vì xưởng nghỉ, thấy mẹ tôi đang ngồi khóc ở nhà. Bà bảo Lan bỏ con ở nhà cả ngày, đi chơi với mấy đứa bạn, còn lấy tiền của tôi gửi về cho nhà ngoại. Tôi không tin, nhưng mẹ cứ khăng khăng. Hôm sau tôi về bất ngờ, thấy cửa nhà khóa trái, Minh Anh khóc thét trong nhà, còn Lan thì không thấy đâu. Tôi phá cửa vào, ôm con, vừa giận vừa sợ. Khi Lan về, tôi hỏi, cô bảo đi mua sữa cho con vì hết tiền. Tôi không nghe, cứ nghĩ cô nói dối. Từ đó mỗi lần về nhà là một trận cãi vã. Mẹ tôi càng ngày càng nói nặng, bảo Lan lười biếng, chỉ biết dựa vào chồng.

Một đêm, sau khi cãi nhau to, tôi nói câu khiến cả đời ân hận: “Nếu mày không muốn ở thì cuốn gói mà đi, đừng ở đây làm khổ tao với con.” Lan nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, không nói gì. Sáng hôm sau cô để lại một bức thư ngắn và biến mất. Trong thư viết: “Anh về với mẹ đi. Con để lại cho anh. Em không đủ tư cách.”

Tôi tìm cô khắp nơi, hỏi nhà ngoại thì họ bảo cô đi làm ăn xa, không muốn liên lạc. Mẹ tôi thì bảo: “Hay quá, đỡ một cái nợ.” Tôi nuôi Minh Anh một mình, vừa làm vừa trông con. Ba năm sau tôi lấy vợ khác theo lời mẹ. Người vợ sau tên Hạnh, cũng chăm chỉ, nhưng trong nhà lúc nào cũng có tiếng mẹ tôi xì xào. Minh Anh lớn lên trong không khí ấy, thỉnh thoảng hỏi tôi về mẹ đẻ. Tôi chỉ bảo mẹ đi xa.

Mười năm trôi qua. Minh Anh đã vào đại học. Một hôm tôi đi công tác gần Long An, tiện đường ghé thăm nhà ngoại cũ của Lan. Họ bảo Lan sống một mình ở Bình Dương, trong căn nhà nhỏ gần khu công nghiệp. Tôi không biết vì sao mình lại muốn đến. Có lẽ vì trong đầu lúc nào cũng hiện lên khuôn mặt cô ngày xưa, và vì Minh Anh gần đây hay hỏi: “Ba ơi, mẹ con bây giờ thế nào?”

Tôi tìm đến địa chỉ. Căn nhà cấp bốn mái tôn, tường loang lổ, sân cỏ mọc um tùm. Cửa mở toang. Và tôi thấy cảnh tượng ấy.

Lan ngồi giữa sân, mặc chiếc áo thun rách vai, quần short bẩn, chân không mang dép. Cô cười rồi khóc, khóc rồi cười, miệng liên tục nói những câu vụn vặt: “Đừng đánh… con đói… anh đừng bỏ…”. Tôi bước tới, gọi tên. Cô ngẩng lên, nhìn tôi một lúc lâu, rồi bật cười khẩy: “Anh Hùng à? Anh về muộn quá… cơm nguội hết rồi…”.

Tôi đứng sững. Người phụ nữ trước mặt tôi không còn là Lan ngày xưa. Da sạm đen, mắt lờ đờ, tay chân run run. Tôi hỏi hàng xóm. Bà cụ bên cạnh lắc đầu: “Cô ấy bị như vậy gần năm năm nay rồi. Trước còn làm phụ hồ, sau bị chủ đánh, rồi bỏ việc. Có đứa đến lừa tiền, bảo đầu tư, lấy hết số tiền cô ấy dành dụm. Từ đó cô ấy dở người. Ngày nào cũng ngồi sân nói chuyện một mình. Có hôm không ăn, có hôm ăn hết cả nồi cơm nguội.”

Tôi vào trong nhà. Căn phòng chỉ có một chiếc chiếu cũ, một cái tủ gỗ mọt, vài bộ quần áo rách. Trên tường dán mấy tấm ảnh cũ của chúng tôi và Minh Anh lúc còn bé. Tôi ngồi xuống, nước mắt cứ chảy. Lan ngồi bên cạnh, vẫn cười nói lung tung. Đột nhiên cô nắm lấy tay tôi, thì thầm: “Anh đừng tin mẹ… mẹ nói dối… em không lấy tiền… em đi mua sữa thật…”.

Câu nói ấy như dao đâm vào ngực tôi. Tôi nhớ lại đêm hôm ấy, nhớ lại những lời mẹ tôi nói, nhớ lại cách tôi đuổi cô đi. Tôi hỏi bà cụ hàng xóm thêm. Bà kể: sau khi ly hôn, Lan về quê, bị nhà ngoại chê cười vì không mang theo con. Cô lên Bình Dương làm thuê, dành dụm từng đồng. Có lần cô gửi tiền về cho Minh Anh qua một người quen, nhưng tiền bị người ấy chiếm hết. Rồi cô bị một nhóm lừa đảo, mất sạch. Sau đó bị chủ thầu đánh vì đòi lương. Từ đó tinh thần sụp đổ.

Tôi ngồi im. Trong đầu hiện lên bao nhiêu chi tiết nhỏ. Những lần mẹ tôi giấu tiền của tôi, những lần bà nói xấu Lan trước mặt hàng xóm, những lần bà bảo tôi: “Con đừng về sớm, để mẹ dạy dỗ nó.” Tôi chưa bao giờ nghi ngờ. Tôi chỉ tin mẹ.

Lan bỗng ôm lấy tôi, khóc nức nở: “Anh ơi… con Minh Anh… nó có khỏe không… em nhớ nó…”. Tôi không cầm được nước mắt. Tôi ôm lấy cô, cảm thấy cơ thể cô gầy đến mức xương nhô ra.

Tôi quyết định đưa cô về. Nhưng khi tôi gọi điện về nhà, vợ tôi Hạnh nghe chuyện thì im lặng. Mẹ tôi thì hét lên: “Mày điên à? Đem cái thứ điên ấy về nhà làm gì? Để nó hại cháu tao à?” Tôi cãi lại. Lần đầu tiên trong đời tôi cãi mẹ.

Tôi thuê xe đưa Lan về thành phố. Minh Anh biết chuyện, chạy về ngay. Khi con gái nhìn thấy mẹ, nó khóc nức nở, quỳ xuống ôm lấy Lan. Lan thì cứ cười, cứ nói: “Con gái của mẹ… con lớn rồi…”.

Nhưng chuyện không dừng lại ở đó.

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi đưa Lan đi bệnh viện tâm thần. Bác sĩ bảo cô bị rối loạn tâm thần do stress kéo dài, cộng thêm bị đánh đập và lừa đảo. Có thể điều trị, nhưng cần thời gian và sự chăm sóc. Tôi xin nghỉ việc một tháng, ở lại bệnh viện với cô. Hạnh cũng đến, dù ban đầu khó chịu, nhưng khi thấy cảnh Lan ôm Minh Anh khóc, cô cũng mềm lòng.

Một buổi chiều, trong lúc Lan ngủ, tôi ngồi một mình ở hành lang bệnh viện. Điện thoại reo. Là một số lạ. Người đàn ông bên kia nói giọng run run: “Anh Hùng phải không? Tôi là em trai của Lan. Tôi nghe nói anh đưa chị tôi đi chữa bệnh. Tôi muốn gặp anh.”

Tôi đồng ý. Chiều hôm sau người đàn ông ấy đến. Anh ta tên Hải, nhỏ hơn Lan hai tuổi. Anh kể tất cả.

Hồi đó, sau khi chúng tôi cãi nhau, mẹ tôi đã đến nhà ngoại của Lan. Bà đưa một số tiền và bảo: “Lan không muốn nuôi con, để nó đi, đừng cho liên lạc nữa.” Nhà ngoại vì nghèo, lại bị bà dọa, nên đã nhận tiền và im lặng. Lan bị họ đuổi đi, không cho gặp con. Cô lang thang làm thuê, gửi tiền về nhưng bị chặn. Có lần cô trốn về, định gặp Minh Anh, nhưng mẹ tôi phát hiện, báo công an vì “người lạ xâm nhập.” Từ đó cô không dám về nữa.

Hải còn đưa cho tôi một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật ký của Lan những năm đầu sau ly hôn. Trong đó cô viết từng ngày: “Hôm nay con Minh Anh tròn ba tuổi. Em mua được một cái bánh kem nhỏ, nhưng không biết đưa cho ai. Em ăn một mình, nước mắt chảy vào miệng.” “Em gửi năm trăm nghìn qua chú Tư, nhưng chú Tư bảo bị mất. Em biết chú Tư lấy, nhưng không nói được.” “Em bị chủ đánh vì đòi lương tháng. Máu chảy đầy mặt. Em không dám về vì sợ làm xấu hổ nhà ngoại.”

Tôi đọc từng trang, tay run. Những dòng chữ nguệch ngoạc, có chỗ bị nước mắt làm nhòe. Tôi hiểu ra tất cả. Mẹ tôi đã dàn dựng mọi thứ. Bà muốn tôi lấy vợ khác, muốn kiểm soát tiền bạc, muốn đuổi Lan đi vì cô không chịu để bà chi phối. Những lời bà nói về Lan lấy tiền, bỏ con… tất cả đều là bịa đặt.

Tôi về nhà. Mẹ tôi đang ngồi xem tivi. Tôi đặt cuốn sổ trước mặt bà. Bà nhìn, mặt tái mét. Tôi hỏi: “Tại sao mẹ làm vậy?” Bà im lặng lâu, rồi nói khẽ: “Vì mẹ sợ mày khổ. Lan nhà nghèo, không biết tính toán. Mẹ muốn con có cuộc sống tốt hơn.” Tôi nhìn bà, không nói gì. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ già nua, yếu ớt.

Lan dần khỏe hơn sau ba tháng điều trị. Cô bắt đầu nhận ra mọi người, bắt đầu khóc thật khi nhìn thấy Minh Anh. Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ gần bệnh viện để cô ở tạm. Hạnh giúp chăm sóc, Minh Anh thì ngày nào cũng đến.

Một buổi tối, Lan gọi tôi ra sân. Cô ngồi trên ghế, nhìn lên bầu trời, nói khẽ: “Anh ơi, em không trách anh. Em chỉ tiếc… tiếc vì mười năm qua em không được ôm con. Em tiếc vì đã tin lời mẹ anh quá nhiều.” Tôi ngồi xuống bên cạnh, nắm tay cô. Tay cô vẫn lạnh.

Tôi không biết nói gì. Chỉ biết rằng đêm ấy, khi về nhà, tôi ngồi một mình ngoài ban công đến sáng. Trong đầu hiện lên từng khung hình: bữa cơm canh rau ngày xưa, tiếng cười của Lan khi Minh Anh mới biết nói, rồi khuôn mặt cô ngồi giữa sân cười nói một mình.

Bây giờ Lan đã ổn định hơn. Cô làm việc phụ ở quán cơm gần nhà, mỗi tháng vẫn dành dụm gửi cho Minh Anh. Tôi thỉnh thoảng đến thăm. Chúng tôi không còn là vợ chồng, nhưng mỗi lần gặp, tôi vẫn thấy trong lòng một nỗi đau khó tả.

Có những vết thương không bao giờ lành hẳn. Chúng chỉ nằm im, đợi một ngày nào đó ghé thăm vợ cũ, rồi bùng lên thành tiếng cười nói một mình giữa sân.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!