Chồng Lương 82 Triệu Chuyển Hết Cho Mẹ, Còn Nói “12 Triệu Của Em Lo Đủ” – Tôi Âm Thầm Làm 1 Việc….

Chồng Lương 82 Triệu Chuyển Hết Cho Mẹ, Còn Nói “12 Triệu Của Em Lo Đủ” – Tôi Âm Thầm Làm 1 Việc….

Tôi tên Vũ Thủy Dung, 33 tuổi, làm điều đơn hàng cho một công ty thiết bị gia dụng của Nhật, lương tháng 12 triệu đồng. Chồng tôi là Trần Hoàng Phúc, hơn tôi ba tuổi, làm trưởng nhóm kỹ thuật tự động hóa, lương phụ cấp mỗi tháng hơn 70 triệu. Chúng tôi có cậu con trai 5 tuổi tên Gia An, ở nhà gọi là Sóc. Ba mẹ con sống trong căn hộ 65m² do bố mẹ tôi tặng trước khi cưới. Không phải trả tiền nhà nên nhiều năm tôi cứ tưởng mình dễ thở, nhưng hóa ra tôi chỉ nín thở mà sống.

Mọi chuyện bắt đầu một chiều mưa cuối tháng 5. Tôi vừa đón Sóc về, đang đứng trong bếp thái quả bầu thì Phúc bước vào, áo sơ mi dính vài giọt mưa. Anh vui vẻ bảo lương về, tháng này có thưởng. Tối đó, khi tôi thấy màn hình điện thoại anh hiện thông báo 82 triệu đồng, tôi còn định nói về tiền học hè của Sóc, chiếc điều hòa phòng con đang kêu to. Nhưng chưa kịp mở miệng, Phúc đã thao tác vài cái, điện thoại reo lên một tiếng: 82 triệu chuyển khoản thành công cho mẹ anh, bà Bích. Tôi khựng người hỏi: “Anh chuyển hết à?” Phúc ngước lên, vẻ mặt còn ngạc nhiên hơn tôi: “Ừ, mẹ đang cần.” Tôi hỏi thế tiền sinh hoạt nhà mình, anh đáp tự nhiên: “Lương em 12 triệu đủ.” Câu nói ấy như một nhát dao lạnh cắt ngang lồng ngực tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn người đàn ông mình đã sống cùng bảy năm mà như thấy một người xa lạ. Tôi cầm cuốn sổ chi tiêu nhỏ, đặt trước mặt anh: tiền học Sóc gần 4 triệu, tiền điện nước hơn 2 triệu, tiền chợ, tiền thuốc, tiền xăng xe của tôi, rồi cả những dòng buồn cười: 300 nghìn Phúc thiếu tiền ăn trưa, 400 nghìn anh thay lốp xe, 200 nghìn chuyển gấp vì đi liên hoan. Phúc chỉ liếc qua rồi bảo không thích vợ chồng tính toán. Tôi gật đầu, khép sổ lại: “Vậy từ tháng này khỏi tính.”

Ba ngày sau, Phúc nhắn xin 600 nghìn đổ xăng. Tôi bảo anh hỏi mẹ. Anh gọi thẳng, giọng khó chịu. Tôi đứng ngoài hành lang công ty, nắm chặt điện thoại, nói: “82 triệu của anh đang ở chỗ mẹ, anh cần thì mẹ đưa lại.” Anh cúp máy. Tôi đứng đó một lúc, tay lạnh toát, không phải vì tiếc 600 nghìn, mà vì nhận ra tôi đã sống quen với việc vá những lỗ hổng do chồng tạo ra, và đến khi tôi dừng lại, anh mới thấy thiếu.

Tối đó, mẹ chồng gọi đến. Giọng bà không vui: “Dung, vợ chồng sống với nhau đừng so đo vài trăm nghìn. Chồng nó đi làm cả ngày, hết xăng thì con đưa.” Tôi đáp: “Con không giữ tiền anh Phúc, 82 triệu anh ấy chuyển mẹ hết rồi. Anh ấy cần thì mẹ đưa lại, con thấy hợp lý.” Bà im, rồi bảo tôi nói chuyện khó chịu. Tôi không cãi, chỉ nói: “Con đang làm đúng như anh Phúc bảo, 12 triệu lo đủ ba người.”

Những ngày sau, Phúc phải tự lo ăn trưa, xăng xe. Anh nhắn tôi đặt cơm, tôi bảo không. Anh gọi nạp điện thoại, tôi từ chối. Tôi vẫn nấu cơm, giặt áo, nhưng những chi phí cá nhân anh từng tiện tay đẩy sang tôi, tôi dừng hết. Một tuần sau, Phúc về than ăn mì ở cửa hàng tiện lợi vì thấy bữa trưa gần trăm nghìn là tốn. Tôi cười, người đàn ông từng bảo 12 triệu đủ, cuối cùng cũng biết tiền không tự nhiên mà có.

Rồi Hương, em chồng tôi, gây ra chuyện. Cô nợ gần 190 triệu. Mấy hôm liền, Phúc, mẹ chồng và Hương gọi tôi 67 cuộc khi tôi đang học ở Nhật. Họ muốn tôi rút 72 triệu quỹ dự phòng của Sóc để cứu Hương. Phúc nói: “Người nhà đang khó.” Tôi đáp: “Sóc không phải người nhà à? Nếu con sốt phải nhập viện, ai trả 72 triệu đó lại cho con?” Anh im. Mẹ chồng giật điện thoại, nói nếu tôi thấy em chồng sắp chết đuối mà đứng nhìn. Tôi bảo: “Mẹ ơi, nếu cứ mỗi lần Hương nhảy xuống nước, cả nhà lại nhảy theo cứu, đến bao giờ em ấy mới học bơi?” Bà cúp máy. Tay tôi run, không vì tôi thấy mình thắng, mà vì 72 triệu là nhiều năm tôi gom góp, những lần không mua váy, không ăn kem, tôi để dành cho con. Vậy mà trong mắt nhà chồng, nó chỉ là chiếc phao để ném cho người không chịu học bơi.

Khi Phúc về nhà bố mẹ kiểm tra tiền, mới biết hơn 1,5 tỷ anh gửi mấy năm nay đã tiêu gần hết. Mẹ anh bảo: “Tiền con biếu bố mẹ rồi, còn tiền của con cái gì?” Phúc chết lặng. Anh tưởng mình lo được cả hai bên, nhưng hóa ra bên nào anh cũng chẳng lo ra hồn. Tối đó, anh gọi cho tôi, lần đầu tiên xin lỗi. Anh hứa sẽ thay đổi, chuyển tiền cố định cho mẹ, mở tài khoản cho Sóc. Tôi nghe mà lòng mềm đi. Tôi từng mong chồng hiểu gia đình nhỏ cần được ưu tiên, và giờ anh đang cố.

Nhưng tôi sai. Khi về sau chuyến công tác, tôi mở tủ phòng ngủ, hai món vàng mẹ tôi cho trước cưới biến mất..

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Camera hành lang ghi lại cảnh Hương dùng chìa khóa dự phòng vào nhà. Mẹ chồng thú nhận đã đưa chìa khóa cho Hương, bảo “người nhà” mượn tạm vàng. Tôi nhìn bà, lòng lạnh buốt. Tôi đã trao chìa khóa bằng lòng tin, còn họ dùng chính lòng tin ấy để bước vào phòng ngủ tôi, mở tủ tôi, quyết định thay tôi rằng tài sản tôi có thể mang đi mượn tạm.

Tôi cho Hương bảy ngày chuộc vàng. Cô không trả. Mẹ chồng xin thêm thời gian, tôi từ chối. Tôi trình báo công an, làm đơn l/y hôn. Phúc cầu xin, nhưng tôi hỏi: “Nếu Hương nợ nữa, anh có cứu không?” Anh im. Tôi hiểu, chữ “người nhà” vẫn lớn hơn tất cả.

Phúc vay 330 triệu chuộc vàng, nhưng không bắt Hương ký nhận nợ. Anh bảo “anh em ruột không cần đến mức đó”. Tôi nhìn anh, lòng lạnh hẳn. Bao năm tôi nhường nhịn, mặc nhiên bị coi là trách nhiệm, còn Hương cứ gây hậu quả lại được dọn sạch đường. Tôi nói: “Anh sai vì vẫn cứu em ấy khỏi hậu quả cô ấy cần chịu.” Phúc cãi, gọi đó là lần cuối. Nhưng tôi biết, nếu hôm nay là lần cuối, thì ngày hôm qua cũng đã từng là lần cuối.

Ngày mẹ chồng sang xin cơ hội, bà cười nhạt: “Giờ đủ lông đủ cánh rồi.” Tôi bình thản: “Con không ly hôn vì anh Phúc kiếm 82 triệu, con ly hôn vì mỗi lần anh phải chọn giữa để người thân chịu trách nhiệm và để vợ con gánh phần còn lại, anh luôn chọn vợ con.” Phúc ngồi lặng, không cãi. Tối đó, anh vào phòng Sóc rất lâu. Khi bước ra, mắt anh đỏ, nói muốn nuôi con. Tôi mở hồ sơ sức khỏe của Sóc, hỏi anh biết con dị ứng thuốc gì, lịch tiêm tháng nào, bạn thân tên gì. Anh không đáp. Tôi nói: “Anh yêu con, nhưng làm bố ít hơn anh tưởng.”

Tôi chuyển vào Dĩ An làm tổ trưởng vận hành. Mẹ tôi vào giúp thời gian đầu. Căn nhà thuê nhỏ hơn, bếp chật, ban công chỉ kê hai chậu cây. Nhưng tối đầu tiên ngồi ăn cơm, Sóc hỏi: “Mẹ ơi, nhà mình bé nhưng con chạy vẫn được đúng không?” Tôi bật cười, cay mắt. Lần đầu tiên tôi không phải lo ai đó nợ nần, không phải đếm từng đồng vá cho khoản thiếu của người khác.

Phúc ở Hà Nội trả nợ từng tháng. Hương bán xe, đi làm chăm sóc khách hàng, lần đầu hiểu 12 triệu không phải nhỏ. Bố chồng tôi, ông Mậu, ngăn vợ cho Hương vay thêm, bảo: “Nó nói sai đâu.” Bà Bích dần nguôi, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Gần một năm sau, Phúc vào thăm Sóc. Anh đứng ngoài hành lang, hỏi: “Em ổn chứ?” Tôi đáp: “Ổn.” Anh gật, không hỏi quay lại, chỉ bảo đi cẩn thận. Tối đó, tôi nhận tin nhắn: “Anh tưởng kiếm nhiều tiền là tròn trách nhiệm. Giờ mới hiểu, kiếm bao nhiêu không bằng biết phải chịu trách nhiệm với ai.” Tôi đọc rất lâu, trả lời: “Anh hiểu được thì tốt. Hãy là bố tốt của Sóc.”

Cuối cùng tôi hiểu, hiếu thảo không có nghĩa để vợ con chịu thiệt, thương anh em không đồng nghĩa bao che. Trong gia đình, càng gần gũi càng cần tôn trọng ranh giới. Đôi khi mái nhà tan không phải vì thiếu tiền, mà vì một người hy sinh quá lâu, những người khác quen đến mức tưởng đó là bổn phận. Tôi không ghét Phúc, nhưng tôi chọn rời đi để Sóc thấy mẹ đứng vững bằng đôi chân mình, và để chính tôi không còn nín thở mà sống nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!