Đuổi Vợ Ra Khỏi Nhà Để Sống Với Nhân Tình, 5 Năm Sau Tôi Gặp Lại Cô Ấy Và Nhận Ra Người Mất Tất Cả Là Mình……

Đuổi Vợ Ra Khỏi Nhà Để Sống Với Nhân Tình, 5 Năm Sau Tôi Gặp Lại Cô Ấy Và Nhận Ra Người Mất Tất Cả Là Mình……

Tôi đang ngồi hàng ghế thứ ba từ dưới lên thì ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt người phụ nữ bước ra. Tóc cô ngắn hơn trước, trang phục đơn giản nhưng đứng rất thẳng. Khi cô mở miệng hát bài đầu tiên, cả hội trường vỗ tay. Tôi nhận ra giọng đó ngay. Tay tôi nắm chặt thành ghế đến mức các đốt tay trắng bệch. Năm năm trước tôi đã đẩy chính người phụ nữ ấy ra khỏi nhà.

Cô tên Hạnh, vợ tôi lúc bấy giờ. Em gái cô tên Lan. Tôi quen Lan khi còn đang làm ở công ty cũ. Lúc đầu chỉ là những buổi gửi đồ giúp Hạnh, rồi thành những tin nhắn dài, rồi thành những buổi gặp riêng. Tôi biết mình sai. Nhưng lúc đó tôi vẫn tìm lý do: Hạnh bận chăm con nhỏ, Hạnh không còn trẻ, Hạnh không hiểu công việc của tôi.

Hạnh phát hiện chuyện khi tìm thấy tin nhắn trong điện thoại tôi. Đêm ấy cô ngồi im ở góc bếp, không khóc ầm ĩ. Cô chỉ hỏi:

“Anh định làm gì?”

Tôi không trả lời được. Sáng hôm sau Lan đến nhà. Hai chị em nói chuyện trong phòng khách. Tôi đứng ngoài nghe. Lan nói Hạnh nên buông, rằng tôi không còn yêu nữa. Hạnh im lặng rất lâu rồi bước ra, nhìn tôi:

“Anh muốn đuổi tôi đi thì nói một lời.”

Tôi đã nói. Tôi bảo cô về nhà ngoại ở tạm. Tôi bảo để tôi suy nghĩ. Thực ra tôi đã quyết định rồi. Tôi đưa cho cô một ít tiền mặt và bảo đừng quay lại. Cô cầm tiền, gật đầu, dắt đứa con trai năm tuổi đi ra cổng. Cậu bé quay lại nhìn tôi một lần. Tôi quay mặt đi.

Những ngày sau đó nhà cửa vẫn như cũ. Lan chuyển vào ở. Hàng xóm thì thầm. Tôi bảo mọi người Hạnh về quê chăm mẹ ốm. Không ai tin hết, nhưng cũng không ai hỏi nhiều.

Năm đầu tiên tôi ít nghĩ đến Hạnh. Công việc bận. Lan mang thai. Tôi lo tiền bạc, lo sửa nhà. Thỉnh thoảng có tin nhắn từ số lạ hỏi thăm thằng bé. Tôi không trả lời. Tôi bảo Lan chặn số.

Năm thứ hai, mẹ tôi ốm. Tôi về quê. Hàng xóm kể Hạnh từng về đây một thời gian, bán hàng online, rồi lại đi. Không ai biết rõ. Tôi cũng không hỏi thêm.

Năm thứ ba, công ty tôi đổi chủ. Tôi mất việc gần nửa năm. Lan bắt đầu cằn nhằn. Tiền bạc eo hẹp. Đứa con thứ hai ra đời. Tôi đi làm lại, lương thấp hơn. Những buổi tối ngồi đối diện Lan, tôi thỉnh thoảng nhớ mâm cơm Hạnh nấu ngày trước. Không nói ra miệng.

Năm thứ tư, tôi nghe đồn Hạnh đang làm ở một công ty tổ chức sự kiện. Có người gửi cho tôi clip cô đứng trên sân khấu nhỏ, dẫn chương trình. Tôi xem một lần rồi xóa. Lan hỏi tôi đang xem gì. Tôi bảo không có gì.

Đến năm thứ năm, công ty mới tổ chức kỷ niệm thành lập. Họ mời một nhóm nghệ sĩ và MC khách. Tôi không để ý danh sách. Khi ánh đèn sáng và người phụ nữ bước ra, tôi mới nhận ra.

Hạnh đứng đó. Giọng cô ổn định, ánh mắt bình tĩnh. Cô không nhìn xuống hàng ghế tôi ngồi. Cô hát hai bài, rồi dẫn tiếp chương trình. Khán giả vỗ tay nhiều lần.

Tôi ngồi im. Lan ngồi cạnh, thỉnh thoảng quay sang nhìn tôi. Cô hỏi khẽ:

“Anh sao vậy?”

Tôi lắc đầu. Tay vẫn nắm thành ghế.

Giữa giờ giải lao, tôi ra ngoài hành lang. Hạnh đang đứng nói chuyện với người tổ chức. Tôi định quay đi thì cô nhìn thấy tôi. Cô dừng lại một giây, rồi gật đầu nhẹ như với người quen cũ. Không mỉm cười. Không tránh mặt.

Tôi bước tới. Khoảng cách còn vài mét thì cô nói trước:

“Anh khỏe không?”

Giọng bình thường. Tôi gật. Không biết nói gì thêm. Cô nhìn đồng hồ:

“Tôi phải vào trong. Chương trình sắp tiếp.”

Cô đi. Tôi đứng lại. Sau lưng tôi, Lan đang nhìn từ cửa hội trường.

Buổi tối hôm đó, trên đường về, Lan hỏi thẳng:

“Người đó là chị Hạnh phải không?”

Tôi không chối. Lan im lặng suốt quãng đường. Về đến nhà, cô vào phòng ngủ trước. Tôi ngồi ở phòng khách đến khuya.

Sáng hôm sau, tôi tìm số điện thoại cũ của Hạnh. Số vẫn còn. Tôi nhắn một câu ngắn: “Xin lỗi vì hôm qua.” Không có hồi âm ngay. Đến chiều cô trả lời: “Không sao.”

Tôi muốn gặp. Cô đồng ý vào cuối tuần, ở quán cà phê gần nơi làm của cô.

……………………………………………

Mời quý độc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇

Quán cà phê nhỏ, góc phố. Hạnh đến đúng giờ. Cô mặc áo sơ mi, tóc vẫn ngắn. Chúng tôi ngồi đối diện. Tôi hỏi về thằng bé. Cô nói con đang học lớp năm, khỏe. Tôi hỏi cô sống thế nào những năm qua. Cô kể ngắn: lúc đầu ở nhờ nhà dì, bán hàng online, rồi xin vào công ty tổ chức sự kiện, làm từ nhân viên hậu đài lên dẫn chương trình. Không có gì đặc biệt. Cô không kể chi tiết khổ. Cô cũng không hỏi tôi về Lan.

Tôi nói:

“Anh đã sai.”

Hạnh nhìn ra cửa sổ một lúc rồi đáp:

“Chuyện cũ rồi. Anh không cần nói nhiều.”

Tôi muốn nói thêm về thằng bé, về việc xin lỗi đúng nghĩa. Cô lắc đầu:

“Con nó ổn. Tôi cũng ổn. Anh về lo gia đình anh đi.”

Chúng tôi ngồi thêm mười phút. Cô trả tiền nước. Tôi định giành nhưng cô đã đưa thẻ. Cô đứng dậy:

“Tôi còn việc. Anh giữ sức khỏe.”

Cô đi ra. Tôi còn ngồi lại. Ly cà phê nguội.

Những tuần sau đó tôi không nhắn thêm. Lan không hỏi nữa. Không khí trong nhà trở nên im ắng hơn. Đôi khi tôi nhìn đứa con nhỏ với Lan, lại nhớ khuôn mặt thằng bé năm tuổi năm ấy quay lại nhìn tôi ở cổng.

Một buổi tối, tôi về muộn. Lan ngồi ở bàn ăn, trước mặt là vài tờ giấy. Cô đẩy sang:

“Anh xem.”

Là đơn ly hôn. Cô nói giọng đều:

“Anh nghĩ đến chị ấy nhiều quá. Ở với nhau cũng không vui. Thôi thì dừng.”

Tôi không phản ứng ngay. Tôi cầm tờ giấy, đọc. Cô đứng dậy:

“Anh suy nghĩ. Không cần trả lời vội.”

Đêm ấy tôi không ngủ. Sáng hôm sau tôi ký. Thủ tục diễn ra trong vài tháng. Không ầm ĩ. Không tranh cãi lớn. Tôi chuyển ra ở thuê. Lan giữ nhà và hai đứa nhỏ. Tôi được thăm con cuối tuần.

Tôi không tìm Hạnh ngay. Tôi đi làm, đón con, về phòng trọ. Thỉnh thoảng tôi xem lại những clip cũ cô dẫn chương trình. Giọng cô vẫn vậy.

Nửa năm sau, tôi gặp lại Hạnh ở đám cưới bạn chung. Cô đến một mình. Chúng tôi chào nhau lịch sự. Tôi hỏi thằng bé. Cô nói con đang thi học kỳ. Tôi đưa cho cô phong bì nhỏ, bảo là tiền mừng tuổi muộn cho cháu. Cô nhận, không từ chối lần này.

Không có lời hứa nào được nói ra. Không có cảnh ôm nhau dưới mưa. Chỉ có hai người từng là vợ chồng đứng nói chuyện vài phút giữa đám đông, rồi mỗi người đi về một phía.

Đêm ấy tôi về phòng trọ, mở cửa sổ. Phố ngoài vẫn ồn. Tôi ngồi trên giường, nhìn bức tường trống. Năm năm trước tôi đã đẩy một người ra đường vì nghĩ mình cần điều khác. Giờ tôi ngồi đây, nhà cửa không còn là của mình, và người tôi từng đuổi đi đang sống ổn hơn tôi tưởng.

Tôi không khóc thét như cái ngày ngồi dưới sân khấu. Tôi chỉ ngồi im. Điện thoại sáng lên vài tin nhắn công việc. Tôi không trả lời ngay. Ngoài phố có tiếng xe máy chạy qua. Tôi tắt đèn, nằm xuống. Căn phòng nhỏ tối om. Không có tiếng ai gọi tôi về ăn cơm nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!