Nửa Đêm Con Sốt, Tôi Mở Két Sắt Của Chồng Lấy Tiền Mua Thuốc – Thứ Bên Trong Khiến Tôi Chết Lặng….

Nửa Đêm Con Sốt, Tôi Mở Két Sắt Của Chồng Lấy Tiền Mua Thuốc – Thứ Bên Trong Khiến Tôi Ch/ết Lặng…

Tôi đang cầm chìa khóa két sắt trong tay thì tiếng bước chân chồng tôi vọng lên từ cầu thang. Tim đập thình thịch. Tôi vội nhét chìa vào túi áo ngủ, đóng ngăn kéo bàn làm việc lại đúng như lúc ban đầu.

Đêm hôm đó bé Minh sốt cao. Tôi lục tủ thuốc hết, hết cả tiền mặt trong ví. Chồng tôi – Tuấn – bảo để sáng mai ra ngân hàng rút. Nhưng đứa bé khóc suốt, người nóng hầm hập. Tôi nhớ chồng từng nói két sắt ở phòng làm việc có ít tiền dự phòng. Anh đi họp tối, về muộn. Tôi nghĩ chỉ lấy vài trăm nghìn mua thuốc hạ sốt.

Két mở ra không chỉ có tiền.

Bên dưới lớp sổ đỏ giả và vài tờ giấy nhàu nát là một tập hồ sơ. Tờ đầu tiên là thông báo đòi nợ của ngân hàng, số tiền hơn tám trăm triệu. Tôi từng nghe Tuấn nói khoản nợ chỉ khoảng bốn trăm. Tờ thứ hai là hợp đồng chuyển nhượng đất của bố chồng tôi – ông Năm – với chữ ký run run. Phía sau còn một tờ giấy viết tay, chữ ông Năm:

“Tao bán hết rồi. Đừng hỏi thêm.”

Tôi ngồi bệt xuống sàn. Ánh đèn bàn chiếu rõ mấy dòng chữ in nghiêng ở góc tờ thông báo ngân hàng: “Bản sao – không có giá trị giao dịch”.

Tôi không kịp đóng két. Cửa phòng mở. Tuấn đứng đó, mặt tái đi khi thấy tôi đang cầm tờ giấy.

“Em làm gì vậy?”

Giọng anh thấp. Tôi giơ tờ thông báo lên:

“Anh bảo nợ bốn trăm. Đây ghi tám trăm. Rồi chữ ‘bản sao’ này là sao?”

Tuấn bước vào, đóng cửa. Anh không giật giấy. Anh chỉ đứng nhìn tôi một lúc lâu rồi ngồi xuống ghế đối diện.

“Em đừng la. Bố đang ngủ dưới nhà.”

Tôi hạ giọng:

“Anh giải thích đi.”

Anh đưa tay gãi gáy, nhìn xuống sàn:

“Khoản nợ thật là tám trăm. Anh chỉ nói với em bốn trăm cho đỡ lo. Bố biết hết. Bố tự nguyện bán đất.”

“Tự nguyện?” Tôi chỉ vào tờ giấy viết tay. “Ông viết ‘đừng hỏi thêm’. Người ta tự nguyện thì không viết vậy.”

Tuấn im lặng. Ngoài cửa sổ có tiếng xe máy chạy ngang hẻm. Bé Minh trong phòng bên khẽ rên. Tôi đứng dậy định đi xem con thì Tuấn nắm cổ tay tôi.

“Em ngồi đã. Anh kể thật.”

Anh kể. Ba năm trước anh vay ngân hàng mở xưởng gỗ. Lúc đầu ổn. Sau đó bạn hàng quỵt tiền, gỗ tồn kho, lãi suất cộng dồn. Ngân hàng siết. Anh giấu vợ, chỉ nói với bố. Ông Năm từ quê lên, nhìn sổ sách, không nói nhiều. Một tháng sau ông gọi điện bảo đã bán hết hai mẫu đất hương hỏa. Tiền chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng. Nợ xong. Xưởng đóng. Anh chuyển sang làm thuê.

Tôi nhớ những ngày đó. Ông Năm ở lại nhà mình nửa tháng, người gầy đi trông thấy. Bữa cơm ông chỉ gắp rau. Tôi hỏi sao không về quê, ông bảo “ở đây gần con”. Tôi tưởng ông thương con. Không nghĩ ông vừa bán hết đất.

“Vậy tờ ‘bản sao’ này?” tôi hỏi tiếp.

Tuấn cúi đầu:

“Anh sợ em biết số thật. Anh in thêm bản thông báo cũ, sửa số liệu cho em yên tâm. Anh giấu trong két vì nghĩ không ai mở.”

Tôi nhìn anh. Anh không nhìn lại. Tay anh run khi gạt tờ giấy sang một bên. Dưới cùng còn một phong bì nhỏ. Tôi lấy ra. Bên trong là biên lai chuyển tiền từ tài khoản của ông Năm sang một tên lạ – Nguyễn Văn Hùng – số tiền hai trăm triệu, đúng ngày bán đất.

“Đây là ai?”

Tuấn mặt trắng bệch. Anh không trả lời ngay. Tôi nhắc lại. Anh thở dài:

“Em trai anh. Thằng Hùng. Nó bảo có mối làm ăn, mượn bố đứng tên vay thêm. Anh không biết. Đến khi ngân hàng đòi, anh mới vỡ lẽ. Tiền đó không vào xưởng. Nó lấy trả nợ cá nhân.”

Tôi đứng dậy. Chân hơi mềm. Tuấn cũng đứng theo, giọng gấp:

“Anh đã bảo nó trả. Nó hứa. Bố không cho anh đòi quyết liệt vì sợ anh em mất lòng.”

“Bố biết chuyện này?”

“Bố biết một phần. Bố nghĩ tiền vào xưởng. Anh không dám nói hết.”

Tôi cầm phong bì, đi ra khỏi phòng. Tuấn theo sau nhưng không ngăn. Dưới nhà, ông Năm đang ngồi trên ghế mây, mắt lim dim nhìn ti vi tắt. Tôi đặt phong bì trước mặt ông.

“Bố ơi, bố xem cái này.”…….

 

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Ông mở mắt, cầm lên, nhìn rất lâu. Tay ông run hơn lúc ký giấy bán đất. Ông đặt phong bì xuống, nhìn tôi, rồi nhìn Tuấn đang đứng sau lưng tôi.

“Con biết rồi à.”

Giọng ông khàn. Không phải câu hỏi.

Tuấn bước tới:

“Bố, con…”

Ông giơ tay chặn:

“Thôi. Ngồi xuống cả đi.”

Chúng tôi ngồi. Ông kể chậm. Năm đó thằng Hùng về quê, khóc lóc nói bị chủ nợ siết, sắp mất nhà. Ông thương, lấy sổ đỏ đứng tên vay hộ hai trăm. Tiền đưa cho Hùng. Sau đó Hùng biến. Ngân hàng đòi. Đúng lúc Tuấn cũng đang bị siết vì xưởng. Ông quyết định bán luôn hai mẫu, trả cả hai khoản. Ông không nói với ai vì sợ các con trách nhau.

“Tao già rồi. Đất cũng chỉ để đó. Bán xong thì xong.” Ông nói vậy, rồi nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn. “Chỉ tội hai đứa cháu sau này không còn chỗ về quê.”

Tôi nhìn ông. Ông không khóc. Ông chỉ ngồi im, như người đã chấp nhận từ lâu.

Tuấn quỳ xuống trước mặt bố:

“Con xin lỗi bố.”

Ông xoa đầu con:

“Thôi đứng lên. Chuyện đã qua.”

Nhưng chuyện chưa qua. Sáng hôm sau tôi gọi cho thằng Hùng. Nó bắt máy, giọng ngái ngủ. Tôi nói rõ số tiền và ngày chuyển. Nó cúp máy. Tôi gọi lại. Nó không nghe.

Tuấn bảo để anh xử. Anh đến nhà Hùng cùng ngày. Tôi không đi theo. Tối về, mặt anh sưng đỏ một bên. Anh chỉ nói ngắn:

“Nó không nhận. Bảo bố cho không. Anh nóng, nó cũng nóng.”

Hai anh em đánh nhau. Hàng xóm can. Công an khu phố gọi lên phường. Ông Năm phải ra tận nơi xin về.

Từ ngày đó nhà tôi không còn yên. Bé Minh hết sốt nhưng hay hỏi sao ông nội ngồi im cả ngày. Vợ chồng tôi nói chuyện với nhau bằng những câu cụt ngủn. Tiền viện phí, tiền học, tiền chợ vẫn phải chi. Xưởng đóng cửa, Tuấn đi làm phụ hồ kiếm từng ngày.

Một buổi tối, ông Năm gọi tôi ra sân. Ông đưa cho tôi một tờ giấy khác – giấy viết tay, chữ ông:

“Tao đồng ý chuyện cũ. Không đòi thằng Hùng nữa. Các con đừng làm to.”

Tôi cầm tờ giấy, không biết nói gì. Ông nhìn lên cây ổi trong sân:

“Đất bán rồi thì thôi. Quan trọng là còn người.”

Tôi gật đầu. Ông quay vào nhà. Tôi đứng ngoài thêm lúc lâu. Tiếng xe ngoài đường vẫn chạy. Trong nhà, Tuấn đang dỗ con ngủ. Ánh đèn phòng ngủ vàng ối.

Tôi không mở két sắt thêm lần nào nữa. Phong bì biên lai tôi giữ trong ví. Thỉnh thoảng lấy ra nhìn. Không để đòi. Chỉ để nhớ.

Ông Năm ở lại với chúng tôi. Mỗi sáng ông vẫn dậy sớm, pha ấm trà đặc. Tuấn đi làm về muộn, ngồi uống trà với bố, ít nói. Tôi nấu cơm, dọn bàn. Có hôm cả nhà ngồi im, chỉ nghe tiếng đũa chạm bát.

Đất quê không còn. Khoản nợ đã trả. Anh em không còn nhìn mặt nhau. Nhưng mỗi lần ông Năm xoa đầu cháu, bàn tay gầy vẫn ấm. Tôi nhìn cảnh đó, rồi nhìn sang Tuấn. Anh cũng đang nhìn bố. Không ai nói thêm câu nào về tờ giấy giả hay hai trăm triệu.

Chỉ còn tiếng quạt quay đều dưới mái nhà thuê chật hẹp.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!