Chị Dâu Chỉ Thẳng Mặt Tôi Đòi Sổ Đỏ: “M/ày Giấu Để Bán Riêng Phải Không?” 2 Tuần Sau, Anh Trai Ch/ết L/ặng Khi Thấy Sao Kê…

Chị Dâu Chỉ Thẳng Mặt Tôi Đòi Sổ Đỏ: “M/ày Giấu Để Bán Riêng Phải Không?” 2 Tuần Sau, Anh Trai Ch/ết L/ặng Khi Thấy Sao Kê…

Tôi vừa đặt túi thuốc xuống ghế thì chị dâu chỉ thẳng vào mặt tôi:

“Sổ đỏ nhà cũ đâu? Mày giấu ở đâu?”

Anh trai đứng sau lưng chị, hai tay chống hông, giọng lạnh:

“Nói thật đi. Mày lấy từ khi nào?”

Tôi nhìn hai người. Trong nhà chỉ còn tiếng quạt quay đều. Mẹ đang nằm trong phòng trong, cửa khép hờ. Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ hỏi lại:

“Anh chị tìm sổ đỏ để làm gì?”

Chị dâu cười nhạt:

“Bán. Viện phí mẹ tháng nào cũng tăng. Tiền đâu ra nuôi tiếp? Mày sống một mình, lương cao, giấu sổ đỏ chắc để bán riêng.”

Tôi đặt túi thuốc xuống bàn. Hộp thuốc còn nguyên tem bệnh viện. Tôi không cãi. Tôi chỉ nói:

“Sổ đỏ không ở chỗ tôi.”

Anh trai bước tới gần hơn:

“Vậy sao mẹ bảo mày giữ?”

Tôi im. Mẹ chưa từng bảo tôi giữ sổ đỏ. Mẹ chỉ bảo tôi đừng nói với ai về chuyện tiền viện phí. Năm năm nay tôi chuyển khoản đều đặn mỗi tháng, từ tài khoản lương của mình sang tài khoản bệnh viện. Không ai biết. Kể cả anh.

Chị dâu giơ điện thoại lên:

“Tao xem lịch sử chuyển khoản của mẹ. Không thấy tiền từ đâu về. Chỉ thấy mày hay đến bệnh viện. Chắc chắn mày cầm sổ.”

Tôi nhìn chị. Không giải thích. Tôi chỉ quay vào phòng mẹ, đặt hộp thuốc lên tủ, rót nước. Mẹ mở mắt, hỏi khẽ:

“Chúng nó lại hỏi sổ đỏ à?”

Tôi gật. Mẹ thở dài, nắm lấy tay tôi:

“Con đừng nói. Để mẹ lo.”

Tôi không nói. Tôi chỉ ngồi đó đến khi mẹ ngủ lại.

Tối đó tôi về phòng trọ. Căn phòng mười lăm mét vuông, một giường, một bàn làm việc, một cái tủ cũ. Tôi mở điện thoại, kiểm tra lại lịch sử chuyển khoản. Năm năm, tháng nào cũng có. Số tiền không lớn, nhưng đủ để mẹ không phải nợ viện. Tôi làm kế toán ở công ty nhỏ, lương ổn định, không dư giả. Tôi cắt giảm hết chi tiêu không cần thiết. Không mua quần áo mới. Không đi chơi. Chỉ giữ lại tiền thuốc cho mẹ.

Sáng hôm sau, anh trai gọi điện. Giọng vẫn cứng:

“Mày về ngay. Công chứng viên đến. Phải làm rõ sổ đỏ.”

Tôi đến. Trong nhà đã có thêm chú Năm, hàng xóm lâu năm. Chú ngồi uống trà, nhìn tôi rồi nhìn anh chị. Chị dâu nói với chú:

“Em nó giấu sổ. Giờ phải khai.”

Chú Năm nhìn tôi, hỏi nhẹ:

“Cháu có giữ không?”

Tôi lắc đầu. Chú quay sang anh trai:

“Ngày bố mất, sổ đỏ để ở tủ gỗ phòng ngoài. Tao nhớ rõ. Lúc đó cháu gái còn đang đi làm xa.”

Anh trai không nói gì. Chị dâu vẫn khăng khăng:

“Vậy sao không thấy?”

Tôi không tham gia cuộc nói chuyện. Tôi chỉ ngồi cạnh mẹ, lau mặt cho bà. Mẹ thì thầm:

“Con về đi. Đừng ở đây.”

Tôi về. Trên đường, tôi ghé ngân hàng in sao kê năm năm. Tôi không định đưa cho ai. Tôi chỉ muốn giữ.

Hai tuần sau, mẹ nhập viện lại vì huyết áp cao. Tôi trực đêm. Khoảng hai giờ sáng, bác sĩ gọi tôi ra ngoài, nói cần tạm ứng thêm. Tôi chuyển khoản ngay tại chỗ. Khi quay vào phòng, tôi thấy anh trai đứng ở cửa. Anh nhìn tôi, rồi nhìn màn hình điện thoại còn sáng số tiền vừa chuyển. Anh không hỏi. Anh chỉ đứng đó một lúc rồi đi ra.

Sáng hôm sau, chị dâu đến sớm. Chị nhìn tôi, giọng khác đi một chút:

“Hôm qua anh ấy thấy mày chuyển tiền. Bao nhiêu vậy?”

Tôi không trả lời con số. Tôi chỉ nói:

“Đủ để mẹ nằm thêm vài ngày.”

Chị im. Rồi chị hỏi:

“Lâu chưa?”

Tôi nhìn ra cửa sổ bệnh viện. Ngoài trời đang mưa phùn. Tôi nói:

“Năm năm.”

Chị không tin ngay. Chị đòi xem. Tôi mở điện thoại, đưa sao kê. Chị cầm máy, lướt rất lâu. Mặt chị cứ cứng dần. Đến dòng cuối, chị đặt máy xuống, không nói gì.

Anh trai lúc đó mới bước vào. Chị đẩy máy về phía anh. Anh xem. Anh xem rất kỹ. Rồi anh ngồi xuống ghế, hai tay chống lên đầu gối. Không ai mở miệng.

Mẹ tỉnh, nhìn ba người chúng tôi. Bà hỏi:

“Có chuyện gì?”

Tôi nắm tay mẹ:

“Không có gì. Anh chị đến thăm.”

Mẹ nhìn anh trai. Anh tránh ánh mắt. Chị dâu đứng dậy, đi ra ngoài hành lang. Tôi nghe tiếng chị nói chuyện điện thoại, giọng thấp. Một lúc sau chị quay vào, nói với anh:

“Về thôi. Để em nó ở đây.”

Họ đi. Tôi ở lại đến chiều. Khi mẹ ngủ, tôi ngồi đếm lại những lần chuyển khoản. Không thiếu tháng nào. Có tháng tôi phải vay bạn để đủ số.

……………………………………………

Mời quý độc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇

Ba ngày sau mẹ xuất viện. Tôi đưa bà về nhà cũ. Anh trai và chị dâu đã dọn dẹp sẵn giường. Trên bàn có sẵn cháo. Chị dâu không nhìn tôi nhiều. Anh trai thì ngồi hút thuốc ngoài sân.

Tối đó, khi mẹ đã ngủ, anh gọi tôi ra ngoài. Anh đưa cho tôi một phong bì:

“Tiền tháng này. Anh chuyển trước.”

Tôi không nhận. Anh nói tiếp:

“Sổ đỏ anh tìm thấy rồi. Ở ngăn kéo tủ gỗ, dưới đống giấy tờ cũ. Hôm bố mất, anh cất rồi quên.”

Tôi nhìn phong bì. Anh thêm:

“Anh không biết mày chuyển tiền lâu vậy. Anh tưởng… thôi không sao.”

Tôi không hỏi anh tưởng gì. Tôi chỉ nói:

“Anh giữ tiền. Mai này mẹ cần thì dùng.”

Anh gật. Rồi anh hỏi:

“Sao không nói sớm?”

Tôi nhìn vào trong nhà, nơi mẹ đang thở đều:

“Mẹ bảo đừng nói. Mẹ sợ anh chị lo.”

Anh đứng im khá lâu. Cuối cùng anh chỉ nói:

“Về đi. Khuya rồi.”

Tôi về phòng trọ. Trên đường, tôi dừng xe ở quán cóc, gọi một ly cà phê đá. Tôi ngồi đó đến khi quán sắp đóng. Điện thoại có tin nhắn của chị dâu:

“Mai anh chị sang bệnh viện lấy thuốc tháng. Em không cần đi.”

Tôi không trả lời.

Những tháng sau, anh trai bắt đầu chuyển tiền viện phí đều. Chị dâu thỉnh thoảng nhắn hỏi mẹ có ăn được không. Tôi vẫn đến chăm mẹ cuối tuần. Không ai nhắc lại chuyện sổ đỏ. Cũng không ai nhắc lại năm năm tôi đã chuyển khoản một mình.

Một buổi chiều, tôi đang ngồi ngoài hiên nhà cũ với mẹ thì bà hỏi:

“Con có giận anh chị không?”

Tôi lắc đầu. Mẹ nhìn tôi:

“Mẹ biết con vất vả. Nhưng mẹ không muốn nhà cửa ầm ĩ.”

Tôi nắm tay bà. Bàn tay bà lạnh và mỏng. Tôi không nói gì thêm.

Đêm hôm đó tôi về, mở ngăn kéo bàn làm việc. Bên trong còn bản sao kê cũ tôi in lần đầu. Tôi giữ nó. Không phải để chứng minh với ai. Chỉ để nhớ rằng có những khoản tiền không bao giờ được kể ra thành lời, và có những sự nghi ngờ dù đã tan vẫn để lại khoảng cách không dễ khép lại.

Tôi tắt đèn. Ngoài đường vẫn còn tiếng xe máy chạy qua. Tôi nằm nghe đến khi ngủ.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!