Chồng Đòi Bán Nhà Trả Nợ Cho Em Trai, Tôi Mở Ngăn Kéo Thấy Sổ Tiết Kiệm 200 Triệu Đứng Tên Người Lạ…
Tôi vừa đặt chén cơm xuống bàn thì chồng tôi nói thẳng:
“Mình bán căn hộ đi. Em trai anh đang bị siết nợ, không trả kịp là bị giam.”
Tôi nhìn anh, không tin tai mình. Căn hộ này chúng tôi góp tiền mua được ba năm, trả góp ngân hàng còn năm năm nữa. Hai đứa con đang ngủ trong phòng bên. Tôi hỏi lại:
“Nợ bao nhiêu?”
“Ba trăm rưỡi. Anh đã xoay được một trăm. Còn lại phải bán nhà.”
Tôi đứng dậy. “Anh định bán nhà vợ chồng mình để trả nợ cho em anh? Còn tụi nhỏ thì sao?”
Anh không nhìn tôi. “Em nó là em ruột. Anh không giúp được thì còn mặt mũi nào.”
Tôi không nói thêm. Tôi vào phòng, mở ngăn kéo tìm sổ đỏ. Trong ngăn kéo có một quyển sổ tiết kiệm tôi chưa từng thấy. Bìa xanh, ngân hàng Agribank. Tôi mở ra. Tên chủ sở hữu không phải tên anh, cũng không phải tên tôi. Tên một người phụ nữ: Nguyễn Thị Hồng.
Tôi cầm sổ đứng im rất lâu. Bên ngoài anh vẫn ngồi ở bàn ăn. Tôi mang sổ ra, đặt trước mặt anh.
“Cái này là gì?”
Anh nhìn một cái, mặt biến sắc. “Anh… anh giữ hộ.”
“Giữ hộ ai? Sao tiền trong sổ gần hai trăm triệu mà anh không nói với tôi một tiếng?”
Anh đứng dậy, giọng cứng: “Không liên quan đến chuyện bán nhà. Em đừng có nghi lung tung.”
Tôi không nghi lung tung. Tôi chỉ muốn biết tại sao trong nhà mình lại có sổ tiết kiệm mang tên người khác, và tại sao anh sẵn sàng bán nhà của vợ con để cứu em trai nhưng lại giấu tôi khoản tiền này.
Sáng hôm sau anh đi làm sớm. Tôi gọi cho mẹ chồng. Bà nghe xong chỉ nói:
“Con à, chuyện nhà cửa để đàn ông lo. Em nó đang khó, anh nó giúp là đúng.”
Tôi gác máy. Tôi gọi cho mẹ ruột. Mẹ tôi im lặng khá lâu rồi bảo:
“Con về nhà mẹ ở tạm với hai cháu. Đừng ở đó mà cãi nhau thêm.”
Tôi không về ngay. Tôi ở lại, lục lại toàn bộ giấy tờ. Trong máy tính của anh có vài tin nhắn cũ với em trai. Em trai nhờ tiền nhiều lần. Anh chuyển khoản nhỏ, không đủ. Không có tin nhắn nào nhắc đến sổ tiết kiệm.
Hai hôm sau, em trai chồng đến nhà. Nó ngồi uống nước, mắt tránh tôi.
“Chị ơi, em biết là làm khó chị. Nhưng chủ nợ nó đe dọa thật.”
Tôi hỏi thẳng: “Sổ tiết kiệm tên Nguyễn Thị Hồng là gì?”
Nó ngẩng lên, ngạc nhiên thật sự. “Em không biết. Anh hai chưa bao giờ nói với em.”
Tôi tin nó không biết. Vậy người phụ nữ đó là ai?
Tôi tìm trên mạng. Có vài Nguyễn Thị Hồng, không khớp. Tôi hỏi hàng xóm cũ nơi anh từng ở trước khi cưới. Một người phụ nữ lớn tuổi nhớ ra:
“Hồng à? Có đứa con gái của bà Tư hay đến nhà thằng Tuấn ngày trước. Sau này không thấy nữa.”
Tôi ngồi trên giường, nhìn hai đứa con đang chơi. Chúng không biết gì. Tôi nhớ lại những lần anh về muộn, những cuộc điện thoại anh bước ra ngoài nghe. Tôi từng nghĩ là việc công ty.
Chiều hôm đó anh về. Tôi để sổ tiết kiệm trên bàn.
“Anh giải thích đi. Hoặc mình ra tòa ly hôn luôn.”
Anh nhìn tôi rất lâu. “Em muốn ly hôn vì cái sổ này?”
“Vì anh sẵn sàng bán nhà của con mình nhưng lại giấu tôi gần hai trăm triệu mang tên người khác.”
Anh ngồi xuống. Giọng thấp: “Số tiền đó không phải của Hồng. Anh gửi nhờ tên nó.”
“Gửi nhờ để làm gì?”
“Để trả nợ cho em. Anh biết em sẽ không đồng ý nếu anh để tiền trong tài khoản chung. Anh gửi dần từ lúc em nó bắt đầu nợ. Hồng là bạn cấp ba, lấy chồng xa, đồng ý đứng tên giúp.”
Tôi không tin ngay. “Vậy sao không nói với tôi từ đầu?”
“Vì anh sợ em không cho. Anh nghĩ anh sẽ giải quyết xong rồi rút ra, không ai biết.”
Tôi cười một tiếng. “Anh nghĩ em ngu đến mức nào?”
Anh không trả lời. Đêm đó chúng tôi ngủ riêng. Sáng hôm sau mẹ chồng đến. Bà mang theo em trai. Bà nói luôn:
“Con dâu à, nhà cửa là của con cái. Giờ em nó nguy, anh nó bán nhà giúp là tình anh em. Con đừng làm to chuyện.”
Tôi nhìn bà. “Bà biết sổ tiết kiệm không?”
Bà ngạc nhiên thật. “Sổ gì?”
Tôi đưa ra. Bà đọc tên, lắc đầu. “Tôi không biết người này.”
Em trai cũng lắc đầu. Không khí trong phòng nặng. Anh đứng im. Tôi nói:
“Nếu đúng như anh nói, anh rút tiền ra trả nợ em, còn nhà thì không bán. Còn nếu anh không chứng minh được, mình ly hôn.”
Anh im lặng khá lâu. Rồi anh lấy điện thoại, gọi cho Hồng. Tôi nghe rõ giọng phụ nữ bên kia. Anh bật loa.
“Chị Hồng, em Tuấn đây. Chị chuyển lại sổ giúp em được không? Vợ em biết rồi.”
Bên kia hỏi vài câu. Anh giải thích ngắn. Người phụ nữ đồng ý. Ba ngày sau, sổ được chuyển tên lại cho anh. Anh rút toàn bộ, đưa em trai một trăm tám mươi triệu. Em trai ký giấy nhận nợ với anh.
Nhà không bán. Nhưng mọi thứ đã khác.
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Tôi không ở lại ngay. Tôi dẫn hai con về nhà mẹ ruột một tuần. Anh gọi mỗi ngày. Tôi nghe nhưng ít nói. Mẹ tôi bảo:
“Con xem xét kỹ. Có con nhỏ rồi.”
Tôi biết. Tôi cũng biết mình không thể quên được cảm giác cầm quyển sổ mang tên người khác trong tay.
Khi tôi trở về, căn hộ vẫn như cũ. Anh đã dọn dẹp. Trên bàn có tờ giấy viết tay: “Anh xin lỗi. Anh sai vì giấu em. Anh không bao giờ giấu nữa.”
Tôi không xé tờ giấy. Tôi cũng không trả lời ngay.
Những ngày sau, em trai đến trả góp từng ít. Nó làm thêm ca đêm. Mẹ chồng ít đến hơn. Có lần bà gọi, giọng mệt:
“Con đừng giận anh nó mãi. Nó thương em nó thật.”
Tôi chỉ đáp: “Con biết.”
Một buổi tối, khi hai con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi.
“Mình bắt đầu lại được không?”
Tôi nhìn anh. “Anh còn giấu gì nữa không?”
Anh lắc đầu. “Không.”
Tôi không hỏi thêm về Hồng. Tôi không cần biết họ từng nói chuyện thế nào. Tôi chỉ cần biết từ giờ mọi khoản tiền lớn phải có mặt tôi.
Chúng tôi không ly hôn. Nhưng cũng không quay lại như trước. Có những buổi tối anh về muộn, tôi vẫn để ý. Có những lần anh nhận điện thoại, tôi vẫn nghe giọng. Không phải vì không tin, mà vì đã từng bị giấu một lần.
Căn hộ vẫn còn đó. Hai đứa con vẫn ngủ trong phòng nhỏ. Đôi khi tôi mở ngăn kéo, thấy chỗ quyển sổ từng nằm, rồi đóng lại. Anh đứng sau lưng tôi một lần, không nói gì. Chỉ đặt tay lên vai tôi một lúc rồi đi vào bếp.
Tôi không biết chúng tôi sẽ đi đến đâu. Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn hai đứa con, tôi lại nhớ cái ngày anh đòi bán nhà. Và mỗi lần nhớ, tôi lại tự hỏi liệu lần sau anh có còn chọn giấu tôi nữa hay không. Câu trả lời chưa có. Chỉ còn cách sống tiếp, từng ngày một, với những gì đã xảy ra.





