Vừa Cưới Đã Được Mẹ Chồng Cho Biệt Thự 60 Tỷ, Bố Tôi Nghe Lén Một Câu Liền Bảo Tôi Đừng Ký Sang Tên….

Vừa Cưới Đã Được Mẹ Chồng Cho Biệt Thự 60 Tỷ, Bố Tôi Nghe Lén Một Câu Liền Bảo Tôi Đừng Ký Sang Tên….

Tôi vừa bước vào phòng tân hôn thì nghe tiếng bố tôi đứng ngoài hành lang nói khẽ với mẹ:

“Con nghe rõ chưa? Bà ấy bảo ‘con mồi vào bẫy rồi’.”

Tôi đứng im sau cánh cửa. Bố tôi là đại tá, giọng vốn trầm, giờ thấp đến mức suýt không nghe được. Mẹ tôi hỏi lại:

“Bẫy gì?”

Bố không trả lời ngay. Ông chỉ bảo:

“Mai anh sẽ kiểm tra lại giấy tờ căn biệt thự.”

Căn biệt thự 60 tỷ mà mẹ chồng vừa ký tặng chúng tôi chiều nay. Tôi vẫn còn nhớ cảnh bà cầm bút, cười rất tươi, nói trước mặt họ hàng hai bên:

“Nhà này từ giờ là của con dâu. Mẹ không giữ lại gì.”

Mọi người vỗ tay. Chồng tôi – anh Hoàng – nắm tay tôi, thì thầm cảm ơn mẹ. Tôi cũng cảm ơn. Lúc đó tôi chỉ nghĩ bà thương con trai, thương cả tôi.

Đêm nay, sau khi khách về hết, bố tôi tình cờ đi ngang phòng khách thì nghe mẹ chồng nói với anh Hoàng câu đó. Bố không vào. Ông chỉ đứng ngoài, rồi kéo mẹ tôi ra góc khuất kể lại.

Tôi không mở cửa. Tôi đứng dựa lưng vào tường, nghe nhịp tim đập nhanh. Câu “con mồi vào bẫy rồi” lặp lại trong đầu.

Sáng hôm sau, tôi ngồi ăn sáng với chồng. Anh Hoàng hỏi tôi có ngủ ngon không. Tôi gật. Anh nói thêm về việc sửa sang lại căn biệt thự, đổi giấy tờ sang tên hai vợ chồng. Tôi chỉ đáp ngắn.

Bố tôi gọi điện lúc gần trưa. Ông bảo tôi về nhà bố mẹ một chút. Tôi lấy lý do cần lấy vài đồ còn để ở nhà cũ. Chồng tôi không nghi ngờ gì.

Về đến nhà, bố đã trải vài tờ giấy ra bàn. Ông chỉ vào một dòng:

“Căn biệt thự này đang thế chấp ngân hàng. Khoản vay còn lại hơn 40 tỷ. Thời hạn đáo hạn còn tám tháng.”

Tôi nhìn tờ giấy. Bố nói tiếp:

“Anh nhờ người kiểm tra nhanh. Hôm qua mẹ chồng ký tặng, nhưng chưa giải chấp. Nếu sang tên, con và Hoàng sẽ phải chịu khoản nợ đó.”

Tôi im lặng. Bố nhìn tôi:

“Câu ‘con mồi vào bẫy’… có lẽ là vậy.”

Tôi hỏi:

“Bố chắc không?”

Bố gật:

“Giấy tờ ngân hàng không giả. Anh còn kiểm tra thêm lịch sử giao dịch. Khoản vay được giải ngân đúng lúc Hoàng chuẩn bị cưới.”

Tôi ngồi xuống ghế. Nhớ lại những lần mẹ chồng hỏi về công việc của bố, hỏi bố có quen ai bên quân đội không, hỏi bố có thể giúp giới thiệu vài mối quan hệ được không. Lúc đó tôi chỉ nghĩ bà quan tâm gia đình. Giờ nhìn lại, mỗi câu hỏi đều hướng về bố.

Chiều hôm đó tôi trở lại biệt thự. Mẹ chồng đang ngồi ngoài sân uống trà. Bà cười với tôi:

“Con về rồi à? Hoàng đang ở phòng làm việc. Mẹ bảo nó sắp xếp giấy tờ sang tên sớm.”

Tôi ngồi xuống đối diện. Bà đưa tách trà. Tôi hỏi thẳng:

“Mẹ ơi, căn nhà này còn nợ ngân hàng không?”

Bà ngừng tay. Nụ cười vẫn còn, nhưng mắt nhìn tôi lâu hơn một chút.

“Sao con hỏi vậy?”

“Con chỉ muốn biết rõ trước khi sang tên.”

Bà đặt tách trà xuống:

“Có một khoản nhỏ thôi. Mẹ sẽ giải quyết trước. Con đừng lo.”

Tôi không nói thêm. Bà cũng không giải thích gì hơn.

Tối đó, khi Hoàng đi ngủ, tôi ngồi trong phòng làm việc của anh, mở máy tính. Mật khẩu anh dùng vẫn là ngày sinh hai đứa em. Tôi vào thư mục tài chính. Có vài file PDF về khoản vay. Có email trao đổi với luật sư về việc “chuyển giao tài sản trước thời điểm đáo hạn”. Có tin nhắn nháp anh gửi cho mẹ:

“Mẹ yên tâm. Cưới xong là sang tên được. Bên bố vợ có quan hệ, sau này xử lý nợ sẽ dễ hơn.”

Tôi đọc xong, tắt máy. Ngồi im trong bóng tối khá lâu.

Sáng hôm sau tôi nói với Hoàng:

“Anh ơi, mình chưa sang tên vội được không? Con muốn nhờ bố kiểm tra kỹ thêm.”

Hoàng nhìn tôi:

“Có gì đâu mà kiểm tra. Mẹ tặng rồi.”

Tôi nói:

“Con chỉ muốn chắc chắn.”

Hoàng im lặng một lúc, rồi gật:

“Thôi cũng được. Để anh nói với mẹ.”

Buổi tối mẹ chồng gọi tôi vào phòng. Bà ngồi trên ghế, giọng nhẹ nhưng rõ:

“Con nghi ngờ mẹ à?”

Tôi không trả lời ngay. Bà tiếp:

“Nhà này mẹ cho. Nợ mẹ sẽ trả. Con lấy chồng nhà này, con phải tin tưởng.”

Tôi nhìn bà:

“Mẹ nói với Hoàng câu ‘con mồi vào bẫy rồi’ là sao ạ?”

Bà dừng lại. Không phủ nhận. Bà chỉ hỏi:

“Ai nói với con?”

“Bố con nghe được.”

Bà thở dài. Rồi bà nói:

“Mẹ không muốn hại ai. Chỉ là… nhà mình đang khó. Khoản nợ lớn. Nếu không chuyển được tài sản, ngân hàng siết, cả nhà mất hết. Cưới con, sang tên, sau này nhờ bố con nói giúp vài mối, có thể gia hạn hoặc hỗ trợ. Mẹ nghĩ vậy là ổn cho cả hai bên.”

Tôi đứng dậy:

“Mẹ xem bố con như công cụ à?”

Bà không đáp. Chỉ nhìn xuống bàn tay.

Tôi về phòng. Hoàng đang ngồi trên giường. Anh hỏi chuyện gì. Tôi kể hết. Anh im lặng khá lâu. Rồi anh nói:

“Anh biết khoản nợ. Anh nghĩ mẹ sẽ giải quyết trước khi sang tên. Anh không nghĩ mẹ lại nói câu đó.”

Tôi hỏi:

“Anh đồng ý với mẹ à?”

Hoàng lắc đầu:

“Không. Nhưng anh cũng không muốn mất nhà.”

Tôi nhìn anh. Không biết nói gì thêm.

Hôm sau bố tôi đến biệt thự. Ông gặp mẹ chồng trực tiếp. Cuộc nói chuyện diễn ra trong phòng khách, cửa đóng. Tôi và Hoàng ngồi ngoài. Khi bố bước ra, ông chỉ nói với tôi:

“Hai bên sẽ ngồi lại với luật sư. Chưa sang tên gì cả.”

Mẹ chồng không ra tiễn. Hoàng đưa bố tôi ra cổng. Bố nhìn con rể một lúc, rồi bảo:

“Cháu suy nghĩ kỹ.”

……………………………………………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇

Ba ngày sau, cuộc họp với luật sư diễn ra tại văn phòng riêng. Mẹ chồng mang theo toàn bộ giấy tờ. Khoản vay đúng như bố tôi nói. Thời hạn còn lại ngắn. Nếu không có phương án, ngân hàng sẽ phát mại.

Mẹ chồng đề nghị: tạm thời chưa sang tên, Hoàng và tôi ở trong nhà, bà sẽ tìm cách gia hạn. Bố tôi yêu cầu minh bạch dòng tiền và cam kết không sử dụng quan hệ của ông cho mục đích riêng. Mẹ chồng đồng ý ký biên bản.

Hoàng ngồi im suốt buổi. Khi về, anh nói với tôi:

“Anh xin lỗi. Anh đáng lẽ phải nói với em từ đầu.”

Tôi hỏi:

“Anh định nói khi nào?”

Anh không trả lời được.

Những tuần sau đó, không khí trong nhà thay đổi. Mẹ chồng ít nói hơn. Hoàng về sớm hơn mọi ngày. Tôi vẫn đi làm, nhưng mỗi tối ngồi ăn cơm đều thấy khoảng lặng dài.

Một buổi chiều, mẹ chồng gọi tôi ra sân. Bà đưa cho tôi một phong bì:

“Đây là tiền mẹ rút từ khoản tiết kiệm. Mẹ sẽ trả một phần nợ trước. Con giữ giấy tờ nhà. Khi nào mẹ giải quyết xong hẳn, mình tính tiếp.”

Tôi không nhận ngay. Bà nói thêm:

“Mẹ sai. Mẹ không nên nói câu đó. Cũng không nên đặt kỳ vọng vào bố con.”

Tôi cầm phong bì. Bên trong là số tiền không nhỏ, nhưng vẫn còn xa so với tổng nợ.

Tháng tiếp theo, mẹ chồng bán một mảnh đất nhỏ ở quê. Tiền về được dùng trả thêm một phần. Ngân hàng đồng ý gia hạn sáu tháng. Giấy tờ biệt thự vẫn đứng tên mẹ chồng.

Tôi và Hoàng tiếp tục ở trong nhà đó. Không còn buổi lễ sang tên nào. Không còn lời chúc mừng nào về món quà 60 tỷ.

Đôi khi ban đêm tôi thức dậy, nhìn ra khu vườn rộng. Hoàng ngủ bên cạnh. Tôi nhớ lại đêm tân hôn, nhớ câu bố tôi kể, nhớ ánh mắt mẹ chồng khi bị hỏi thẳng.

Một lần Hoàng hỏi tôi:

“Em còn muốn ở đây không?”

Tôi trả lời:

“Em chưa biết.”

Anh gật. Không thuyết phục thêm.

Rồi một buổi sáng, mẹ chồng bảo sẽ chuyển về căn hộ nhỏ hơn để tiện trả nợ. Bà để lại chìa khóa biệt thự cho chúng tôi, nói:

“Ở hay không là ở các con. Mẹ không giữ.”

Bà lên xe đi. Tôi đứng ở cửa nhìn theo. Hoàng đứng cạnh, không nói gì.

Tôi không mở lời giữ bà lại. Cũng không hỏi bao giờ bà về. Tôi chỉ đứng đó đến khi xe khuất sau hàng cây.

Bên trong căn biệt thự vẫn sáng, đồ đạc vẫn nguyên. Nhưng căn nhà ấy không còn cảm giác như món quà nữa. Nó chỉ còn là nơi chúng tôi đang ở, với những giấy tờ chưa rõ ràng và một câu nói đã được nghe thấy vào đêm đầu tiên.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!