Mang Thai 9 Tháng, Chồng Chỉ Đưa 200 Nghìn Bảo Tự Đi Khám – Tôi Lặng Lẽ Ra Sân Bay Và Không Quay Lại
Mai mang thai gần đến ngày sinh, nhưng chồng cô là Dũng và mẹ chồng luôn coi thường cô. Tối hôm trước, cô xin đi khám thai vì bác sĩ dặn phải kiểm tra huyết áp. Mẹ chồng gắt gỏng: “Khám gì mà khám mãi?” Dũng cau mày, móc ví đưa cho cô 200.000 đồng: “Em tự bắt xe đi, còn dư thì mua bánh bao ăn.” Mai nhìn tờ tiền rồi nhìn người đàn ông từng hứa che chở cho mình. Cô gấp tiền cẩn thận, bỏ vào túi, không nói thêm lời nào.
Đêm ấy, Dũng ngủ ngon, còn Mai nằm quay mặt vào tường, bàn tay đặt lên bụng. Cô nhớ lời mẹ ruột: “Nếu con chịu không nổi, đừng sợ về nhà, bố mẹ vẫn còn đó.” Gần sáng, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, mặc áo rộng, khoác ba lô đã chuẩn bị sẵn. Trước khi bước ra cửa, cô quay lại nhìn căn phòng một lần. Dũng vẫn ngủ say.
Ngoài cổng, cô gọi taxi. Tài xế Sơn thấy bụng cô liền hỏi: “Chị đi bệnh viện à?” Mai mở cửa xe, chậm rãi đáp: “Làm ơn đưa tôi ra sân bay.” Sơn ngạc nhiên: “Chị mang thai gần sinh rồi, ra sân bay làm gì?” Mai mỉm cười: “Em về nhà mẹ đẻ.”
Tại sân bay, tiền taxi gần như dùng hết số tiền 200.000 đồng. Mai gọi cho mẹ: “Mẹ ơi, con đang ở sân bay, mẹ đón con được không?” Giọng mẹ run lên: “Mai, con đang ở đâu? Có chuyện gì vậy?” Con không sao, con chỉ muốn về nhà.
Trong khi đó, Dũng thức dậy không thấy vợ. Anh gọi điện nhưng không ai nghe. Mẹ chồng hỏi: “Tiền trong túi nó chỉ có 200.000 đồng thôi à?” Dũng bắt đầu thấy bất an, chạy đến bệnh viện tìm nhưng không có tên Mai. Người tài xế hàng xóm nói sáng sớm thấy một phụ nữ mang thai lên taxi chạy thẳng ra đường lớn, không về phía bệnh viện. Dũng đứng chết lặng, bỗng nhớ đến ánh mắt của Mai tối hôm qua và câu cô nói: “Chỉ cần anh đi cùng một lần thôi.”
Mai về đến nhà mẹ. Ba ngày sau, cô bắt đầu có cơn co đều. Gia đình đưa cô đến bệnh viện, mẹ luôn bên cạnh, bố và chị gái lo lắng. Không ai than phiền, chỉ hỏi làm sao để mẹ con cô an toàn. Trong phòng sinh, Mai nghe tiếng con khóc đầu tiên, mẹ cô đứng ngoài chờ. Sau sinh, em bé khỏe mạnh. Mai cảm thấy mình đã vượt qua được khó khăn nhất.
Dũng cuối cùng cũng tìm đến bệnh viện, đứng ngoài hành lang, mẹ vợ nhìn anh: “Cháu đến đây vì nhớ vợ hay sợ mất vợ?” Anh thừa nhận mình đã coi mọi thứ là đương nhiên. Mai chưa muốn gặp anh, chỉ bảo đợi. Mẹ chồng cũng đến, lần đầu thừa nhận: “Mẹ cứ nghĩ con dâu lấy chồng phải lo cho nhà chồng, nhưng mẹ quên nó cũng là con của người khác.”
Trong lúc này, mẹ Dũng phát hiện khoản tiền tiết kiệm 30 triệu đồng dành cho ngày Mai sinh con đã bị rút từ hai tháng trước. Hóa ra bà đã lấy tiền đó để giúp em gái đang khó khăn, nhưng giấu kín. Khi Mai xin tiền mua thuốc bổ, cả nhà bảo khó khăn. Sự thật vỡ lở, Dũng đau xót hiểu vì sao vợ bỏ đi.
Dũng quyết định thay đổi……………
Anh ở lại bệnh viện học cách chăm con, pha sữa, thay tã, bế con đi lại để Mai nghỉ ngơi. Anh tìm một căn nhà nhỏ gần chỗ làm và nói với Mai: “Sau này mình ở riêng.” Mai bất ngờ: “Anh không hỏi ý mẹ à?” Dũng đáp: “Không, đây là chuyện của vợ chồng mình.” Mai cảm thấy đây là điều cô chờ đợi từ lâu: một người chồng biết đặt gia đình nhỏ ở đúng vị trí.
Mẹ chồng đến xin lỗi và trả lại tiền, nói: “Mẹ đã sai một lần, mẹ không muốn con phải lo thêm.” Bà còn đưa một lá thư của bố Dũng viết từ nhiều năm trước, trong đó ông khuyên vợ chồng nên sống riêng để tránh bất hòa.
Mai và Dũng chuyển đến căn nhà mới. Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng họ học cách ngồi xuống nói chuyện, không để sự im lặng kéo dài. Dũng đều đặn đưa Mai đi tái khám, chủ động chia sẻ tiền sinh hoạt. Còn Mai dần lấy lại sức khỏe, bắt đầu làm thêm đồ thủ công để có thu nhập riêng.
Một buổi tối, Dũng đặt tờ 200.000 đồng lên bàn: “Anh muốn em giữ tờ tiền này để nhớ rằng tiền bạc không bao giờ được dùng để đo tình cảm.” Mai đẩy tờ tiền về phía anh: “Anh giữ đi, em không cần nó nữa. Em cần một gia đình mà khi em mệt, em có thể nói mình mệt. Khi em cần giúp đỡ, em có thể mở lời.” Dũng nắm tay cô: “Anh hiểu rồi.”
Câu chuyện khép lại với hình ảnh căn nhà nhỏ có tiếng trẻ con cựa mình, có người chồng biết trở về đúng giờ, người vợ không còn sống trong sợ hãi, và ông bà hai bên biết tôn trọng ranh giới. Mai sau này vẫn nhớ ngày mình cầm 200.000 đồng bước lên taxi, nhưng cô hiểu rằng chính ngày hôm đó cô đã rời khỏi cách sống cũ để bắt đầu một cuộc đời mới.
Bài học rút ra: Một mái nhà dù rộng hay hẹp, nếu người trong nhà biết nhìn thấy nỗi mệt mỏi của nhau, biết hỏi một câu khi người kia im lặng, thì nơi ấy vẫn là mái nhà đáng để trở về. Làm cha mẹ không phải là giữ con bằng mọi cách mà là biết lùi lại đúng lúc để con tự xây dựng gia đình. Làm chồng làm vợ, điều quý giá nhất không phải món quà đắt tiền mà là sự có mặt đúng lúc, một bàn tay đưa ra khi người kia mệt mỏi.




