Ngày Giỗ Mẹ Chồng, Tôi Dắt 2 Con Về Thì Chết Lặng Thấy Chồng Nắm Tay Người Lạ Trước Bàn Thờ

Ngày Giỗ Mẹ Chồng, Tôi Dắt 2 Con Về Thì Chết Lặng Thấy Chồng Nắm Tay Người Lạ Trước Bàn Thờ

Tôi vừa dắt hai đứa con bước qua cánh cổng nhà chồng thì đứng sững lại. Trước bàn thờ mẹ chồng tôi, ba của chúng nó đang nắm tay một người phụ nữ lạ, cười nói rất tự nhiên. Người phụ nữ ấy mặc áo dài tím, tóc búi gọn, đang thắp hương như thể nhà này là nhà của cô ta từ lâu.

Con trai út của tôi, bé Minh mới sáu tuổi, kéo tay tôi hỏi khẽ:
“Mẹ ơi, sao ba nắm tay cô ấy? Cô ấy ngồi ghế của bà nội luôn rồi…”

Câu hỏi của con khiến tôi nghẹn cứng họng. Tôi không trả lời được. Tôi chỉ siết chặt tay hai đứa, cố giữ bình tĩnh để không khóc ngay tại chỗ.

Hùng, chồng tôi, quay lại. Anh ta thấy tôi, thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng cười:
“Về rồi à? Sao không gọi trước?”

Người phụ nữ kia cũng quay lại, nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi khẽ gật đầu chào. Tôi không đáp. Tôi chỉ đưa mắt nhìn bàn thờ mẹ chồng. Mâm cỗ vẫn chưa bày xong. Hương khói bay nghi ngút. Mọi thứ vẫn như mọi năm, chỉ khác là người phụ nữ lạ đang đứng đúng chỗ tôi từng đứng suốt bao năm lo giỗ cho mẹ.

Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự xuất hiện của người phụ nữ ấy chỉ là lớp vỏ bên ngoài của một sự thật đau đớn hơn nhiều.

Tôi và Hùng lấy nhau được mười năm. Mẹ chồng tôi mất đúng hai năm trước, sau một thời gian dài nằm liệt giường. Tôi là người chăm mẹ ngày này qua ngày khác. Tôi thay tã, đút cháo, trở mình, thức trắng nhiều đêm. Hùng thì bận công việc, ít khi ở nhà. Khi mẹ mất, tôi là người tổ chức ma chay, lo từ cái áo quan đến mâm cỗ. Tôi nghĩ mình đã làm tròn chữ hiếu. Tôi nghĩ sau khi mẹ mất, vợ chồng tôi sẽ nhẹ nhõm hơn, sẽ dành thời gian cho hai đứa con.

Nhưng từ ngày mẹ mất, Hùng thay đổi. Anh ta về nhà muộn hơn. Anh ta ít nói chuyện với tôi. Có những đêm tôi nghe điện thoại anh ta reo rồi anh ta ra ngoài sân nói chuyện nhỏ. Tôi hỏi, anh ta bảo là việc công ty. Tôi tin. Tôi còn phải lo hai đứa con nhỏ, lo công việc quán nước nhỏ trước nhà, tôi không còn sức để nghi ngờ.

Năm nay là năm thứ hai giỗ mẹ. Tôi chuẩn bị từ sớm. Tôi nấu bánh dày, luộc gà, làm nộm. Tôi dắt hai con về quê chồng từ chiều hôm trước để kịp phụ giúp. Tôi không ngờ rằng khi bước vào nhà, tôi lại thấy cảnh tượng ấy.

Hùng giới thiệu ngắn gọn:
“Đây là chị Hoa, bạn của mẹ. Chị ấy sang phụ giỗ.”

Tôi nhìn người phụ nữ. Cô ta khoảng bốn mươi, trẻ hơn tôi vài tuổi, da trắng, nói năng dịu dàng. Tôi biết mẹ chồng tôi không có người bạn nào tên Hoa. Tôi biết rõ. Nhưng tôi không nói gì. Tôi chỉ bảo hai con chào, rồi vào bếp giả vờ bận rộn.

Bé Minh vẫn không chịu buông:
“Ba ơi, cô ấy ngồi ghế bà nội. Bà nội có nổi giận không?”

Hùng xoa đầu con: “Con đừng hỏi nhiều. Vào nhà chơi đi.”

Tôi nghe mà lòng như bị ai bóp nghẹt. Tôi nhớ những ngày mẹ chồng còn sống, bà hay ngồi đúng cái ghế gỗ ấy, vừa gọt hoa quả vừa kể chuyện ngày xưa. Bà mất rồi, cái ghế ấy vẫn để nguyên. Không ai dám ngồi. Vậy mà hôm nay người lạ lại ngồi lên.

Trong bếp, chị chồng tôi, Lan, đang xào đồ. Thấy tôi, chị kéo tôi ra góc nói nhỏ:
“Em biết chuyện chưa? Thằng Hùng đưa người ta về từ tháng trước. Nó bảo là bạn của mẹ, nhưng hàng xóm đồn khác lắm.”

Tôi đứng sững.
“Chị nói sao?”

Lan nhìn quanh rồi thì thào:
“Người ta nói chị ta là người Hùng quen từ khi mẹ còn nằm viện. Có lần mẹ hỏi sao Hùng hay đi sớm về muộn, nó bảo đi công tác. Hóa ra…”

Tôi không nghe hết. Tai tôi ù đi. Tôi nhớ những đêm mẹ chồng rên rỉ gọi Hùng, mà Hùng không có nhà. Tôi nhớ những lần tôi một mình thay tã cho mẹ, vừa làm vừa khóc vì mệt. Tôi tưởng Hùng bận. Tôi không ngờ.

Tôi cố bình tĩnh trở ra phòng khách. Người phụ nữ tên Hoa đang ngồi cạnh Hùng, nói chuyện với mấy người họ hàng. Bé Minh chạy đến bên tôi, kéo tay áo:
“Mẹ ơi, con hỏi ba tại sao cô ấy ngồi ghế bà nội, ba bảo con im. Mẹ ơi, bà nội có về không?”

Câu hỏi của con lần này khiến tôi phải quay mặt đi. Tôi sợ con thấy tôi khóc.

Giỗ diễn ra trong không khí nặng nề. Tôi làm hết mọi việc như mọi năm. Tôi thắp hương, tôi khấn vái, tôi dọn mâm. Người phụ nữ kia cũng phụ giúp, nhưng mỗi lần cô ta cầm đũa hay cầm ly nước, tôi lại thấy chướng mắt. Hùng thì cứ như không có chuyện gì. Anh ta nói cười với họ hàng, giới thiệu chị Hoa như một người nhà.

Sau khi cúng xong, mọi người ngồi ăn. Tôi không ngồi vào bàn. Tôi bảo trông hai con. Thực ra tôi không nuốt nổi. Tôi ngồi ở bậc thềm, nhìn hai đứa con chơi ngoài sân. Bé Minh bỗng ngừng chơi, chạy vào tìm ba.

Nó đứng trước mặt Hùng và chị Hoa, ngây thơ hỏi lớn:
“Ba ơi, cô này có phải mẹ kế của con không? Sao cô ấy ở nhà mình nhiều thế? Bà nội mất rồi, ba lấy vợ mới à?”

Cả bàn ăn im bặt. Không ai nói gì. Hùng mặt đỏ bừng. Chị Hoa cũng cứng người. Tôi đứng ở cửa bếp, nghe rõ từng chữ của con. Tim tôi như ngừng đập.

Hùng gắt nhẹ: “Con hỏi gì vậy? Vào nhà chơi đi!”

Bé Minh không chịu: “Con hỏi thật mà. Hôm nọ con thấy ba hôn cô ấy ở ngoài sân. Con hỏi mẹ, mẹ bảo con đừng nói. Vậy là sao hả ba?”

Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn. Tôi không nghĩ con đã thấy. Tôi không nghĩ mọi thứ lại bị phơi bày đúng ngày giỗ mẹ chồng như thế này. Hùng đứng phắt dậy, kéo con vào phòng trong. Chị Hoa cũng đứng lên, định nói gì đó với tôi nhưng tôi đã quay đi.

Tôi vào phòng ngủ cũ của mẹ chồng, đóng cửa lại. Tôi ngồi xuống mép giường, ôm mặt khóc. Tôi khóc vì xấu hổ, vì đau đớn, vì cái ngày giỗ lẽ ra phải trang nghiêm lại biến thành trò hề. Tôi khóc vì hai đứa con phải chứng kiến cảnh này. Tôi khóc vì mười năm chung sống, tôi tưởng mình có một gia đình.

Một lúc sau, cửa mở. Hùng bước vào. Anh ta đứng cách tôi vài bước, giọng thấp:
“Em đừng làm to chuyện. Chị Hoa chỉ là…”

Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
“Chỉ là người ba hôn trước mặt con mình đúng không?”

Hùng im lặng. Tôi tiếp:
“Ngày mẹ còn nằm viện, anh đi đâu? Anh bảo công tác. Hóa ra anh đi với người này. Mẹ mất chưa đầy hai năm, anh đã đưa người ta về đúng ngày giỗ. Anh còn để người ta ngồi ghế của mẹ. Anh còn để con trai hỏi một câu khiến cả bàn ăn sững lại.”

Hùng phủ nhận yếu ớt: “Không phải như em nghĩ. Chị ấy giúp đỡ nhiều…”

Tôi cười buồn: “Giúp đỡ? Giúp đỡ đến mức hôn nhau ngoài sân, đến mức con nhỏ sáu tuổi cũng nhìn thấy?”

Anh ta không nói gì thêm. Tôi biết sự thật rồi. Không cần anh ta thừa nhận nữa.

Nhưng điều xảy ra sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ.

Khi tôi đẩy cửa phòng đi ra, tôi thấy chị Hoa đang ngồi ở ghế gỗ của mẹ chồng, hai tay ôm mặt khóc. Còn Hùng thì đứng bên cạnh, một tay đặt lên vai chị ta như đang an ủi. Họ hàng ngồi im thin thít. Hai đứa con tôi đứng nép vào tường, mắt mở to. Bé Minh nhìn tôi, hỏi khẽ:

“Mẹ ơi, ba có bỏ mẹ không?”

Câu hỏi ấy đâm thẳng vào ngực tôi. Tôi sắp mở miệng trả lời thì…

……………………………………………

Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 củɑ cȃu cҺuүệп dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп

👇 👇 👇

Tôi không trả lời con ngay. Tôi chỉ nắm chặt tay hai đứa, dẫn chúng ra sân. Tôi bảo chúng ngồi chơi với mấy đứa họ hàng, rồi tôi quay vào nhà. Hùng và chị Hoa đã đứng dậy. Anh ta bước về phía tôi, giọng nhỏ:
“Em đưa con về đi. Để anh giải quyết.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng:
“Giải quyết cái gì? Giải quyết chuyện anh đưa người tình về đúng ngày giỗ mẹ, hay giải quyết chuyện con trai hỏi một câu khiến cả nhà nghẹn lời?”

Chị Hoa lên tiếng, giọng run:
“Chị xin lỗi. Chị không nên đến hôm nay. Chị nghĩ… nghĩ là đã nói rõ với anh Hùng.”

Tôi quay sang chị ta:
“Nói rõ cái gì? Rằng chị sẽ thay chỗ tôi trong ngày giỗ mẹ chồng tôi? Rằng chị sẽ ngồi đúng cái ghế mẹ tôi từng ngồi?”

Chị ta cúi đầu. Hùng xen vào:
“Đủ rồi. Em đừng nói nữa. Mọi người đang nhìn.”

Tôi cười nhạt:
“Mọi người nhìn từ lúc con Minh hỏi câu đó rồi. Anh nghĩ giấu được mãi sao?”

Tôi không khóc nữa. Tôi chỉ cảm thấy mệt. Tôi vào phòng lấy túi đồ của hai mẹ con, dắt chúng ra cổng. Hùng đuổi theo:
“Em về đâu? Đêm nay ở lại đi. Mai tính.”

Tôi dừng lại, nhìn anh ta lần cuối trong ngày hôm ấy:
“Anh ở lại với người anh muốn. Còn tôi, tôi đưa con về. Con không nên ở lại căn nhà này thêm một đêm nào nữa.”

Về đến nhà thuê nhỏ ở thành phố, hai đứa con hỏi tôi rất nhiều. Bé Minh hỏi:
“Mẹ ơi, ba có còn là ba của con không?”

Tôi ôm con vào lòng, nói khẽ:
“Ba vẫn là ba của con. Nhưng mẹ và ba… mẹ chưa biết nữa.”

Những ngày sau đó, Hùng gọi điện nhiều lần. Anh ta xin lỗi, bảo chỉ là lỡ lầm, bảo chị Hoa đã về quê, bảo anh sẽ thay đổi. Tôi không nghe. Tôi chỉ bảo anh ta chu cấp cho hai con đầy đủ, còn chuyện vợ chồng thì để tôi suy nghĩ.

Một tuần sau, chị Lan gọi cho tôi. Chị nói Hùng đã đưa chị Hoa đi nơi khác ở, không còn về nhà cũ nữa. Họ hàng bên chồng ai cũng bàn tán. Có người thương tôi, có người bảo tôi nên bỏ. Tôi không trả lời ai. Tôi chỉ lo hai đứa con ăn học, lo quán nước nhỏ để sống qua ngày.

Đêm đêm, tôi vẫn nhớ cái ngày giỗ ấy. Tôi nhớ câu hỏi ngây thơ của con trai. Tôi nhớ ánh mắt Hùng khi bị lộ. Tôi nhớ người phụ nữ ngồi trên ghế của mẹ chồng. Tôi nhớ chính mình đã im lặng chịu đựng bao lâu chỉ vì nghĩ đến chữ “gia đình”.

Rồi một buổi chiều, Hùng đến quán nước tìm tôi. Anh ta gầy đi nhiều, mắt thâm quầng. Anh ta nói:
“Em cho anh một cơ hội. Anh sai rồi. Anh biết.”

Tôi nhìn anh ta lâu. Tôi nhớ mười năm trước, ngày cưới, anh ta hứa sẽ chăm sóc tôi và mẹ. Tôi nhớ những đêm tôi một mình với mẹ chồng bệnh tật. Tôi nhớ câu hỏi của con trai trong ngày giỗ.

Tôi lắc đầu:
“Anh không sai vì có người khác. Anh sai vì chọn đúng ngày giỗ mẹ để mang người đó về. Anh sai vì để con cái phải hỏi những câu không đứa trẻ nào nên hỏi.”

Hùng cúi đầu. Tôi tiếp, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
“Anh về đi. Lo cho hai con chu đáo là được. Còn tôi, tôi không còn đủ niềm tin để bắt đầu lại nữa.”

Anh ta đứng thêm một lúc rồi đi. Tôi nhìn bóng lưng anh ta khuất dần cuối đường, lòng không còn đau nhói như trước. Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Đêm ấy, tôi nằm bên hai đứa con đang ngủ. Bé Minh trở mình, gọi “mẹ” trong giấc mơ. Tôi xoa lưng con, nhìn lên trần nhà tối. Tôi nghĩ về mẹ chồng. Bà mất rồi, bà không còn biết chuyện con trai mình làm gì trong ngày giỗ của bà. Còn tôi, tôi vẫn còn sống, vẫn còn phải trả lời những câu hỏi của con mình mỗi khi chúng nhớ ba.

Tôi không thù hận nữa. Tôi chỉ thấy tiếc. Tiếc cho một gia đình lẽ ra có thể yên ấm. Tiếc cho những năm tháng tôi đã hết lòng. Và tiếc nhất là cái ngày giỗ ấy, chỉ vì một câu hỏi ngây thơ của con trai, mà cả đời tôi thay đổi hoàn toàn.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào. Trong căn phòng nhỏ, tôi nhắm mắt, ôm chặt hai đứa con, và để cho giấc ngủ kéo mình đi, mang theo cả nỗi đau đã cũ lẫn chút bình yên mong manh của người phụ nữ một mình nuôi con.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!