Mẹ Giả Liệt Suốt 3 Tháng Để Thử Lòng 3 Người Con – Đến Phòng Công Chứng, Bà Bất Ngờ Đứng Dậy
Tôi nằm im thin thít trên giường, hai mắt lim dim, giả vờ không nghe thấy gì. Bên ngoài phòng, tiếng con trai cả Hùng và con dâu Mai đang cãi nhau om sòm.
“Mẹ liệt giường rồi, còn giữ sổ đỏ làm gì? Chuyển sang tên anh đi cho tiện lo thuốc men!”
Mai gằn giọng.
Hùng thì thào: “Em nói nhỏ thôi. Mẹ đang nằm trong kia.”
Tôi nghe rõ từng chữ. Tim tôi thắt lại, nhưng tôi không cử động. Ba tháng nay tôi giả liệt. Ba tháng nay tôi nằm trên giường này, để xem các con mình thật sự đối xử với tôi ra sao khi nghĩ rằng tôi đã hết đường trở dậy.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng tờ sổ đỏ sẽ lật tẩy tất cả bộ mặt bạc tình của chúng nó nhanh đến vậy.
Chuyện bắt đầu từ ngày giỗ bố chúng. Tôi nấu nướng cả buổi sáng, dọn bàn thờ sạch sẽ. Hùng đến muộn, Lan thì gọi điện xin lỗi vì bận việc, còn Tuấn út thì mang theo vợ mới cưới nhưng chỉ ngồi được nửa tiếng rồi cáo từ. Khi mọi người đứng dậy ra về, tôi nghe Mai nói với Hùng ngoài sân: “Nhà này rộng, mẹ già rồi, để mình ở luôn cho tiện. Sổ đỏ vẫn đứng tên mẹ thì bất tiện lắm.”
Tôi đứng sau cửa bếp, nghe hết. Lòng tôi lạnh ngắt.
Từ đó, tôi bắt đầu để ý. Mỗi lần tôi nhắc đến việc sửa lại mái nhà cũ, Hùng lại bảo: “Để sau mẹ ạ.” Mỗi lần tôi ốm, Lan chỉ gửi tiền qua tài khoản rồi bảo bận không về được. Tuấn thì càng ngày càng ít gọi điện. Tôi già rồi, bảy mươi hai tuổi. Tôi sợ nhất không phải là chết, mà là chết trong sự thờ ơ của chính những đứa con mình đẻ ra.
Một buổi sáng, tôi quyết định thử lòng chúng. Tôi giả vờ đột quỵ. Tôi nằm trên sàn bếp, gọi điện cho Hùng với giọng yếu ớt: “Con… mẹ không đứng dậy được…”
Hùng đưa tôi đi bệnh viện. Bác sĩ bảo không sao, chỉ là huyết áp cao. Nhưng tôi nhất quyết nói với các con rằng nửa người tôi đã liệt, không đi lại được nữa. Tôi nhờ hàng xóm chứng kiến, nhờ bác sĩ viết giấy xác nhận theo lời tôi nhờ vả. Tôi về nhà, nằm trên giường, để mặc mọi người chăm sóc.
Ban đầu, Hùng và Mai còn vào phòng hỏi han. Mai nấu cháo, Hùng đỡ tôi ngồi dậy uống thuốc. Nhưng chỉ được đúng một tuần. Sau đó, mọi thứ thay đổi.
Mai bắt đầu phàn nàn lớn tiếng ngoài phòng khách: “Chăm mẹ mệt quá. Ngày nào cũng phải xay cháo, thay tã, trở mình. Tiền thuốc men tốn kém. Anh bàn với em Lan và thằng Tuấn đi, chuyển sổ đỏ sang tên anh, để anh lo hết.”
Tôi nằm im, nghe rõ từng câu.
Lan về một lần, ngồi bên giường tôi khóc: “Mẹ ơi, con thương mẹ lắm. Nhưng con ở xa, chồng con không cho về thường xuyên.” Rồi nó thì thầm với Hùng ngoài hành lang: “Anh giữ sổ đỏ đi. Em không tranh. Chỉ cần anh lo cho mẹ đến cuối đời là được.”
Tuấn thì gọi điện: “Mẹ yên tâm. Con sẽ gửi tiền hàng tháng.” Nhưng tiền không bao giờ về.
Tôi nằm trên giường, ngày này qua ngày khác, nghe chúng bàn bạc. Chúng nghĩ tôi liệt, nghĩ tôi không nghe, nghĩ tôi sắp đi. Chúng bắt đầu nói thẳng về tờ sổ đỏ.
“Nhà này bố mẹ để lại, anh là con trai cả, anh đứng tên hợp lý nhất.”
“Em đồng ý, nhưng phải viết giấy cam kết lo cho mẹ đến cùng.”
“Mẹ liệt rồi, ký giấy tờ cũng khó. Phải tìm cách.”
Tôi nghe mà ruột gan đau nhói. Tôi nhớ những năm tháng tôi và ông nhà tôi dành dụm từng đồng để mua mảnh đất này. Tôi nhớ những đêm thức trắng trông chúng ốm. Bây giờ chúng ngồi ngoài kia, chia chác ngôi nhà như thể tôi đã chết sẵn.
Một buổi chiều, Hùng vào phòng, ngồi bên giường tôi, giọng nhẹ nhàng giả tạo:
“Mẹ à, mẹ ký giấy ủy quyền cho con đi. Để con tiện lo thuốc men, tiện sửa nhà. Mẹ liệt rồi, giữ sổ đỏ làm gì cho mệt.”
Tôi giả vờ yếu ớt: “Con… mẹ chưa muốn…”
Hùng cáu: “Mẹ không ký thì ai lo cho mẹ? Em Lan ở xa, thằng Tuấn thì vô trách nhiệm. Chỉ còn mình con thôi.”
Mai đứng ngoài cửa, tiếp lời: “Mẹ ký đi. Ký xong mẹ muốn ăn gì con nấu cho.”
Tôi im lặng. Tôi biết chúng đang nóng lòng. Tờ sổ đỏ vẫn nằm trong ngăn kéo tủ gỗ đầu giường tôi. Chúng chưa dám tự ý lấy vì sợ hàng xóm biết, sợ pháp luật. Chúng cần chữ ký của tôi.
Đêm ấy, tôi nghe chúng họp nhau trong phòng khách. Giọng Mai sắc lạnh:
“Phải làm nhanh. Mẹ giả vờ yếu, nhưng còn tỉnh táo lắm. Nếu để lâu, lỡ mẹ chuyển sổ cho đứa nào khác thì chết.”
Hùng nói: “Ngày mai mình đưa mẹ đi công chứng. Bảo là làm giấy tờ bệnh viện. Mẹ không ký thì… mình nghĩ cách khác.”
Tôi nằm im, nước mắt chảy dài trên má. Tôi không ngờ các con mình lại bạc tình đến vậy. Tôi giả liệt để thử lòng, nhưng kết quả khiến tôi muốn chết thật.
Sáng hôm sau, Hùng và Mai vào phòng rất sớm. Chúng đỡ tôi ngồi dậy, mặc quần áo, nói sẽ đưa tôi đi khám. Tôi biết chúng định đưa tôi đi công chứng. Tôi để chúng làm. Tôi muốn xem chúng sẽ đi đến đâu.
Trên xe, Mai nói liên tục: “Mẹ ký một phát là xong. Xong rồi mẹ về nhà nằm nghỉ, con lo hết.”
Hùng thì nắm tay tôi: “Mẹ tin con. Con là con trai cả.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, phố xá trôi nhanh. Tim tôi đập thình thịch. Tôi biết sắp đến lúc mọi thứ vỡ lở.
Đến phòng công chứng, nhân viên đưa giấy tờ. Hùng đặt bút vào tay tôi, giọng gấp:
“Mẹ ký đây. Ký đi mẹ.”
Tôi nhìn tờ giấy. Đó là giấy ủy quyền toàn bộ quyền sử dụng nhà đất. Tôi nhìn Hùng, nhìn Mai. Tôi sắp mở miệng nói sự thật thì…
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 củɑ cȃu cҺuүệп dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
👇 👇 👇
Tôi không ký. Tôi từ từ đặt bút xuống. Rồi tôi chống tay lên bàn, đứng thẳng dậy. Cả phòng công chứng sững lại. Hùng và Mai há hốc miệng.
“Mẹ… mẹ đứng được?” Hùng thốt lên.
Tôi nhìn thẳng vào mắt con trai: “Mẹ đứng được từ ngày đầu tiên. Mẹ giả liệt để thử lòng các con. Mẹ muốn biết khi mẹ không còn làm gì được nữa, các con sẽ đối xử với mẹ ra sao.”
Mai tái mét: “Mẹ… mẹ lừa chúng con?”
Tôi lắc đầu: “Không phải mẹ lừa. Là các con đã lộ bộ mặt thật.”
Tôi lấy từ trong túi áo tờ sổ đỏ, đặt lên bàn.
“Đây. Tờ sổ đỏ các con tranh nhau. Mẹ giữ nó suốt ba tháng nằm giường chỉ để nghe các con bàn bạc chia chác. Mẹ nghe hết. Từ chuyện chuyển tên, chuyện viết giấy cam kết giả, chuyện nếu mẹ không ký thì tìm cách khác…”
Hùng bước lùi: “Mẹ… con không có ý đó.”
Tôi nhìn nó: “Con có. Con nói ngoài phòng khách đêm hôm qua còn gì. Mai nói phải làm nhanh kẻo mẹ chuyển cho đứa khác. Con nhớ không?”
Mai ôm mặt khóc. Hùng đứng sững như trời trồng. Nhân viên công chứng và mấy người trong phòng nhìn chúng tôi với ánh mắt phức tạp.
Tôi nói tiếp, giọng run nhưng rõ ràng:
“Mẹ không cần các con chăm sóc bằng miệng lưỡi. Mẹ chỉ muốn biết các con còn coi mẹ là mẹ hay chỉ còn coi mẹ là tờ giấy tờ nhà đất. Bây giờ mẹ đã biết rồi.”
Tôi cầm sổ đỏ, quay người đi ra. Hùng đuổi theo, nắm tay tôi:
“Mẹ về nhà đi. Con xin lỗi. Con sai rồi.”
Tôi dừng lại, nhìn nó: “Con xin lỗi vì bị lộ, hay xin lỗi vì đã bạc tình với mẹ?”
Nó không trả lời được.
Về đến nhà, Lan và Tuấn cũng có mặt vì Hùng gọi báo. Cả nhà ngồi trong phòng khách. Tôi đặt sổ đỏ lên bàn giữa.
“Mẹ giả liệt ba tháng. Mẹ nghe hết mọi lời các con nói. Bây giờ mẹ nói thật. Nhà này mẹ không cho đứa nào cả khi mẹ còn sống. Mẹ sẽ để lại di chúc rõ ràng. Ai thật lòng chăm mẹ lúc cuối đời, mẹ sẽ tính. Ai chỉ nhớ đến sổ đỏ, mẹ cũng sẽ nhớ.”
Lan khóc: “Mẹ ơi, con thật sự thương mẹ. Con ở xa nên…”
Tuấn cúi đầu: “Con sai. Con nghĩ mẹ còn khỏe nên không cần về.”
Hùng thì ngồi im, mặt trắng bệch. Mai đứng ở góc phòng, không dám nhìn tôi.
Tôi nhìn từng đứa một. Lòng tôi đau nhói. Tôi đã nuôi chúng khôn lớn. Tôi đã hy sinh cả thanh xuân. Bây giờ tôi phải giả liệt mới biết được lòng dạ chúng.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà nặng nề. Hùng và Mai hết sức chiều chuộng tôi. Lan xin phép chồng về ở lại nửa tháng. Tuấn gửi tiền đều đặn hơn. Nhưng tôi biết, tất cả chỉ vì tờ sổ đỏ vẫn còn trong tay tôi.
Một buổi chiều, tôi ngồi một mình trong sân, nhìn đám cây cũ. Hùng bước ra, ngồi xuống cạnh tôi. Nó im lặng lâu rồi nói khẽ:
“Mẹ… con thật sự sai. Con để vợ con xúi giục. Con tham. Con đáng bị mẹ ghét.”
Tôi nhìn con trai. Tôi thấy nó già hơn trước nhiều. Tôi khẽ nói:
“Mẹ không ghét con. Mẹ chỉ buồn. Buồn vì phải giả bệnh mới nghe được sự thật.”
Hùng khóc. Tôi không ôm nó. Tôi chỉ ngồi im, để nó khóc một mình.
Tôi biết chuyện này sẽ không thể trở lại như xưa. Tờ sổ đỏ đã lật tẩy mọi thứ. Các con tôi sẽ nhớ mãi cái ngày mẹ đứng dậy trong phòng công chứng. Còn tôi, tôi sẽ nhớ mãi những lời chúng nói khi nghĩ rằng tôi đã liệt, đã hết đường trở dậy.
Đêm ấy tôi nằm trên giường, lần này là nằm thật. Tôi không giả nữa. Tôi nhìn lên trần nhà tối om, nghĩ về ông nhà tôi. Nếu ông còn sống, ông sẽ đau lắm. Tôi thở dài. Tôi không còn sức để giận nữa. Tôi chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm, rằng đến cuối đời, người mẹ già như tôi vẫn phải đóng kịch để biết được lòng các con mình.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ. Trong căn nhà từng chứa ồn ào vì tiếng bàn tán về sổ đỏ, giờ chỉ còn tiếng thở dài của một người mẹ già, đã biết quá rõ bộ mặt thật của những đứa con mình.




