68 Tuổi Ngoại Tình Với Vợ Bạn, Tôi Bị Vợ Im Lặng Trừng Phạt – Câu Nói Cuối Cùng Khiến Tôi Đau Đớn…

68 Tuổi Ng/oại Tìn/h Với Vợ Bạn, Tôi Bị Vợ Im Lặng Trừng Phạt – Câu Nói Cuối Cùng Khiến Tôi Đau Đớn…

Tôi tên là Tùng, năm nay 68 tuổi, nguyên là giáo viên, sống một cuộc đời bình lặng bên bà Yến – vợ tôi. Sáng đánh cờ, chiều tưới lan, tối xem thời sự, tưởng chừng mọi thứ sẽ cứ thế trôi cho đến cuối đời. Thế rồi một buổi tối, bà Lệ – vợ của cậu bạn thân Cường – gọi điện khóc lóc kể chồng ngoại tình, bỏ nhà đi biệt. Tôi thương cảm, sang an ủi. Sự yếu đuối của người đàn bà và hơi ấm từ cái ôm đã đánh thức thứ cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên trong tôi. Chỉ vài tuần sau, từ cảm thông, tôi và bà Lệ đã vụng trộm với nhau ngay trên giường nhà Cường. Mỗi khi Cường vắng nhà, tôi lại tìm cớ sang sửa vòi nước, mang rau quả, nhưng thực chất là để sống những phút giây tội lỗi.

Nhưng bà Yến – người đàn bà đã chung sống với tôi 40 năm – không phải kẻ dễ lừa. Bà nhận ra mùi nước hoa lạ trên áo tôi, thấy điện thoại tôi cài mật khẩu. Một tối, bà lạnh lùng nhắc khéo: “Dạo này ông đi đánh cờ ở đâu mà người toàn mùi hoa nhài? Tôi chỉ thấy nhà cô Lệ hay dùng thứ đấy.” Tôi chối quanh co nhưng trong lòng đã thấp thỏm. Rồi mọi chuyện vỡ lở khi bà Lệ bị Cường phát hiện và đuổi ra khỏi nhà. Bà gọi tôi ra quán trà, đe dọa nếu không đến sẽ tung hê mọi chuyện. Hoảng sợ, tôi lao đến, nhưng vừa bước vào, bà Yến đã ngồi sẵn đó, bình thản, mỉm cười khinh bỉ. Bà không ầm ĩ, không chửi bới, chỉ nói vài câu sắc như dao: “Cái thể diện của ông tự đập nát từ lúc ông bò lên giường nhà thằng Cường rồi.” Bà bỏ đi, để lại tôi và bà Lệ xấu hổ tột cùng.

Từ hôm đó, nhà tôi rơi vào chiến tranh lạnh. Vợ tôi coi tôi như người vô hình, không nấu, không giặt, không nói một lời. Sự im lặng tàn khốc ấy là cực hình lớn nhất. Tôi quỳ lạy van xin, nhưng bà chỉ đáp: “Tôi không đánh không chửi vì ông không xứng đáng. Hãy sống trong cái nhà này với tâm thế của một kẻ tội đồ cho đến chết.” Tôi ân hận, tự mình làm mọi việc nhà, nhục nhã đến mức khi con trai khen bố mẹ là tấm gương sáng, tôi chỉ biết cúi gằm mặt. Một buổi, ông Cường tìm tôi, chửi rủa cắt đứt tình bạn 40 năm: “Cái loại đạo đức giả như mày còn tởm gấp trăm lần thằng dê cỏ như tao.” Tôi mất hết tất cả: bạn thân, danh dự, sự kính trọng của vợ. Chỉ còn lại sự lạnh lùng của bà Yến, kéo dài suốt tháng trời. Mãi đến mùa đông, bà mới gọi tôi về ăn cơm chung và ngủ lại phòng chính, nhưng tuyên bố: “Cái bát sứ vỡ có dán lại cũng rỉ nước. Tôi cho ông một mái nhà, chứ không cho ông tình yêu.” Tôi chấp nhận, lặng lẽ sống nốt quãng đời còn lại bên cạnh người vợ đã không còn yêu thương.

Còn tôi, tên là Khuê, một bác sĩ thẩm mỹ. Tôi từng yêu Đức – một kiến trúc sư tài năng. Chúng tôi đã đính hôn, chụp ảnh cưới, dự định tuần trăng mật châu Âu. Thế rồi một ngày, anh gặp tai nạn tại công trình, giàn giáo sập xuống, anh ra đi mãi mãi. Tôi sụp đổ hoàn toàn, khép mình trong phòng, không ăn uống, không tiếp xúc ai, thậm chí suýt gây tai biến cho bệnh nhân. Người bạn thân là bác sĩ tâm lý khuyên tôi sang Hàn Quốc vừa chữa trị vừa học nâng cao tay nghề. Tôi nghe theo, rời Việt Nam với trái tim tan nát.

Tại Seoul, tôi dần hồi phục nhờ liệu trình tâm lý và kiến thức mới. Một lần vô tình cứu một cụ ông bị ngất trên đường, hóa ra ông là người Việt – Hoàng Khánh, một doanh nhân thành đạt, vợ mất hơn 20 năm, một mình nuôi hai con. Chúng tôi trò chuyện, chia sẻ nỗi đau mất người thương. Ông thấu hiểu và từng bước chiếm trọn trái tim tôi. Dù hơn tuổi, ông vẫn ngỏ lời yêu. Ban đầu tôi từ chối, nhưng sự chân thành của ông đã sưởi ấm tôi, và rồi tôi nhận lời.

Tình yêu của chúng tôi vấp phải sự phản đối gay gắt. Các con ông – Đạt và Diệu – buộc tôi vụ lợi, Diệu còn bày mưu dụ tôi uống rượu và gài bẫy làm nhục tôi trong khách sạn. May mắn, ông Khánh kịp thời cứu tôi và đã mắng con gái một trận. Phía bố mẹ tôi cũng một mực ngăn cản vì ông quá nhiều tuổi. Nhưng tôi kiên quyết: “Con yêu anh ấy, thời gian bên nhau dài hay ngắn không quan trọng, quan trọng là hiện tại con hạnh phúc.” Dù không có đám cưới lớn, chúng tôi vẫn đăng ký kết hôn. Sau đó tôi mang thai, mẹ tôi xuống nước đến thăm cháu và hàn gắn tình cảm. Tôi sinh một bé gái xinh xắn, tình yêu trong gia đình dần được vun đắp.

Nhưng cuộc đời không bao giờ trải thảm hoa. Vài năm sau, ông Khánh bị tai biến, nằm liệt giường………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi tận tụy chăm sóc ông suốt những năm cuối đời, trọn vẹn lời hứa trước di ảnh vợ cũ: “Tôi sẽ thay chị chăm sóc anh ấy.” Khi ông qua đời, tôi lại một mình, nhưng lần này tôi đã mạnh mẽ hơn nhiều. Con gái tôi đã lớn, các con riêng của chồng cũng dần thương yêu tôi.

Một ngày nọ, trên phố, tôi tình cờ gặp bà Hậu – mẹ của Đức, mối tình đầu của tôi. Bà đã già và lẫn, vẫn đi tìm con trai, không nhận ra tôi ngay. Nhưng khi nhớ ra, bà hỏi: “Con sống hạnh phúc không? Thằng Đức mà còn sống có lẽ các con đã có con.” Tôi nghẹn ngào, chỉ biết nói dối: “Con vẫn ổn, bác ạ.” Tôi đưa bà về nhà, thắp cho Đức nén hương và thầm xin anh phù hộ cho mẹ. Chiều hôm ấy, tôi đến nghĩa trang thăm mộ chồng – ông Khánh. Đặt bó hoa trắng lên, tôi thì thầm: “Em vừa gặp mẹ Đức, bà nhớ anh ấy, cũng như em sẽ mãi nhớ về anh.” Gió thoảng nhẹ, như lời đáp từ một thế giới khác.

Cuối cùng, tôi cảm thấy bình yên. Tôi đã trải qua hai mối tình, hai lần mất mát, hai lần vượt bão tố. Nhưng tôi học được cách sống trọn vẹn: yêu hết mình, chăm sóc những người thân, và buông bỏ khi cần. Nhìn con gái trưởng thành, các con riêng của chồng yêu thương tôi, tôi biết mình đã làm tròn bổn phận. Tôi không còn khóc cho quá khứ, mà trân trọng những kỷ niệm đẹp như một món quà. Hai cuộc đời, hai câu chuyện, nhưng cùng một thông điệp: tình yêu chân thành và lòng bao dung mới là thứ đứng vững trước thời gian. Sai lầm có thể xảy ra, mất mát có thể đến, nhưng con người luôn có thể hàn gắn nếu biết thành thật với bản thân và tôn trọng những người mình yêu thương. Tôi – ông Tùng – đã trả giá đắt, còn tôi – Khuê – đã biến đau thương thành sức mạnh để yêu lại từ đầu. Dù sớm hay muộn, mỗi người rồi sẽ tìm thấy sự an yên trong trái tim mình, khi đã hiểu rằng hạnh phúc không phải là có tất cả, mà là biết trân trọng những gì đang có.

những gì đang có.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!