Mẹ Vừa Mất Chưa Đầy 1 Năm, Bố Đưa Người Phụ Nữ 48 Tuổi Cùng 3 Con Trai Về Nhà – Tôi Chỉ Cười Và Nói 1 Câu

Mẹ Vừa Mất Chưa Đầy 1 Năm, Bố Đưa Người Phụ Nữ 48 Tuổi Cùng 3 Con Trai Về Nhà – Tôi Chỉ Cười Và Nói 1 Câu

Tôi tên Hương, 30 tuổi, một người phụ nữ đã quen với việc giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát. Nhưng khi nhận được tin nhắn từ bố trong nhóm chat gia đình hôm ấy, tôi biết mình đang đứng trước một trận chiến lớn nhất đời mình. Mẹ tôi mất được 11 tháng, di ảnh bà còn chưa kịp phủ bụi, vậy mà bố đã thông báo sẽ đăng ký kết hôn với một người phụ nữ tên Hoa, 48 tuổi, từng trải qua hai đời chồng, và bà ta sẽ dọn vào căn hộ chung cư của bố cùng với ba người con trai.

Tôi đứng trong bếp, tay vẫn cầm con dao gọt táo, những vỏ táo mỏng tang rơi xuống thành những giải dài không đứt đoạn. Sự im lặng của tôi không phải cam chịu, mà là tính toán. Quân chồng tôi – người luôn coi mẹ tôi như mẹ ruột – đã muốn lao sang chất vấn bố ngay tối đó, nhưng tôi giữ anh lại. “Đừng làm ầm ĩ,” tôi nói. “Em sẽ giải quyết theo cách của em.”

Sáng hôm sau, tôi chọn bộ vest thanh lịch, búi tóc cao, tô son trầm. Tôi muốn xuất hiện trước gia đình mới của bố với diện mạo chỉn chu và áp đảo nhất. Quân đưa tôi đến siêu thị nhập khẩu, tôi mua một giỏ trái cây đắt đỏ và bộ ấm trà gốm sứ cao cấp – đây không chỉ là quà biếu, mà là tuyên bố về vị thế của tôi.

Khi cánh cửa căn hộ tầng 25 mở ra, mùi nước hoa rẻ tiền đã xộc vào mũi tôi. Bố mặc chiếc áo cũ mà mẹ mua, lúng túng đứng nép sang một bên. Bà Hoa ngồi chễm chệ trên ghế sofa, mặc đầm lụa đỏ tía, đeo dây chuyền vàng chói lóa. Ba người con trai – Hải 25 tuổi vẻ tham lam, Long 22 tuổi ngả ngớn lướt điện thoại, Lâm 19 tuổi rụt rè cúi mặt – ngồi la liệt khắp phòng. Di ảnh mẹ tôi đã bị đẩy vào góc khuất, bị chậu cây cảnh che lấp hoàn toàn.

Tôi bước từ tốn đến bàn kính, đặt giỏ trái cây và hộp trà xuống, rồi bắt đầu pha trà như một người chủ nhà thực thụ. Tôi mời bà Hoa: “Cháu mời cô dùng trà.” Bà ta vội nhấp một ngụm, khen ngợi, rồi cất giọng xởi lởi: “Cháu pha thơm quá. Bố cháu bảo nhà rộng rãi, đủ chỗ cho cả bốn mẹ con cô sinh hoạt. Cô mang theo ít đồ thôi, chủ yếu vào nương nhờ cửa nhà.”

Tôi bật cười, một nụ cười nhẹ nhưng đủ để không khí trùng xuống. Tôi mở túi xách, rút ra bản sao sổ đỏ có công chứng mộc đỏ, đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía bà ta. “Cô Hoa hiểu lầm ý bố cháu rồi. Căn hộ này đứng tên cháu. Cháu đã dùng tiền túi mua từ năm năm trước để cho bố mẹ cháu dưỡng già.”

Nụ cười trên môi bà Hoa tắt ngấm. Sắc mặt bà chuyển từ hồng hào sang tái nhợt. Ba người con trai cũng ngẩn ra. Tôi thu lại sổ, nhét vào túi, rồi tiếp tục rót thêm trà, giọng mềm mỏng nhưng đầy tính toán: “Cháu đã sắp xếp cho Hải và Long vào công ty bất động sản của chồng cháu. Hải sẽ phụ trách vật tư, Long làm nhân viên kinh doanh. Còn Lâm, nếu cần việc cứ đến công ty, chị sẽ sắp xếp.”

Bà Hoa rối rít cảm ơn, ba anh em tròn mắt kinh ngạc trước sự rộng lượng của tôi. Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, bước ra cửa. Nhưng đó chỉ là màn kịch đầu tiên. Họ không biết rằng những gì tôi vừa làm – đưa họ vào công ty của chồng tôi – lại là cách tôi nhốt họ vào chiếc lồng kính để quan sát.

Và tôi đã quan sát rất kỹ. Hải bắt đầu kê khống hóa đơn vật tư, ăn chênh lệch hàng chục triệu, rồi sao chép trộm dữ liệu 5000 khách hàng VIP của công ty để bán cho đối thủ với giá 200 triệu. Long nghiện cờ bạc, vay nặng lãi 300 triệu, thua sạch, rồi còn chiếm đoạt 20 triệu tiền cọc của khách. Tất cả đều được camera an ninh và báo cáo của trưởng phòng nhân sự ghi lại, gửi về email của tôi mỗi chiều thứ sáu………..

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Còn bà Hoa, mỗi khi bố tôi đi làm vắng, bà ta lục lọi phòng ngủ cũ của tôi – nơi lưu giữ kỷ vật của mẹ – và cướp đi đôi khuyên tai ngọc trai quý giá, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ của bố, cả bộ lư hương bằng đồng cổ, mang đi cầm cố ở tiệm Đại Phát gần đó để lấy tiền tiêu xài. Tôi có cả video, cả biên lai cầm đồ, tất cả đã nằm gọn trong tay tôi từ lâu.

Chỉ có một người khác biệt, Lâm – cậu em út 19 tuổi. Cậu làm việc chăm chỉ ở phòng hành chính, không bao giờ dùng cái mác người nhà giám đốc. Một tối, Lâm thậm chí nói với mẹ: “Mẹ, chúng ta đang lợi dụng lòng tốt của người khác. Con sẽ dọn ra ngoài.” Cậu bỏ nhà, thuê phòng trọ, làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi để kiếm sống, rồi gửi lại tôi 3 triệu tiền lương đã nhận, kèm lời xin lỗi chân thành. Tôi thầm trân trọng cậu – giữa một gia đình đầy tham lam, vẫn có một bông sen biết giữ mình sạch sẽ.

Rồi đúng lúc bà Hoa tưởng mình đã an toàn, giang hồ ập đến. Long bị vỡ nợ 500 triệu, bốn gã xăm trổ đập cửa căn hộ của bố tôi, đòi xiết nợ. Bố tôi hoảng loạn, bà Hoa khóc lóc van xin nhưng ông từ chối trả. Long bị lôi đi, bà Hoa định trốn, nhưng tôi đã báo công an. Tuấn, người bạn cảnh sát của tôi, có mặt đúng lúc với lệnh bắt khẩn cấp. Bà Hoa bị còng tay ngay khi đang nhét tiền vào vali. Hải bị đuổi việc, Long trốn nợ. Gia đình bà ta tan tác chỉ trong một tuần.

Bố tôi sụp đổ. Công ty vật liệu xây dựng – tâm huyết của mẹ – đứng bên bờ phá sản vì bị bòn rút. Tôi đến căn hộ, thấy ông ngồi bệt dưới sàn, râu ria lởm chởm, ôm cuốn ảnh cũ của mẹ mà khóc. Tôi kéo ông dậy, lau nước mắt cho ông, nói: “Bố khóc lóc bây giờ giải quyết được gì? Mẹ con không muốn nhìn thấy bố gục ngã thế này.”

Tôi dồn tiền, dùng uy tín của mình để giải cứu công ty, thanh lọc nhân sự, tái cơ cấu. Khi công ty đã ổn định, tôi đưa bố đến văn phòng luật sư. Trước mặt ông là bản hợp đồng chuyển nhượng 60% cổ phần với giá 10.000 đồng. Ông nhìn tôi, nước mắt lăn dài: “Hương, con làm vậy là ý gì?” Tôi đáp: “Con không cần tiền, bố ạ. Con làm điều này vì mẹ. Bản hợp đồng này là bài học cuối cùng. Hãy giữ lấy công ty, điều hành đàng hoàng. Đừng bao giờ lặp lại sai lầm.”

Một chiều cuối tuần, tôi cùng Quân ra nghĩa trang thăm mẹ. Đặt bó hoa loa kèn trắng lên bia mộ, tôi thì thầm: “Mẹ ơi, mọi chuyện đã xong rồi. Con đã bảo vệ những gì thuộc về mẹ.” Quân đứng cạnh, nắm chặt tay tôi, hứa sẽ luôn bên cạnh tôi. Tôi nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực phía chân trời, biết rằng dông bão đã qua. Một con đường mới, tràn đầy hy vọng và bình yên, đang chờ đón tôi phía trước.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!