Đi công tác về sớm đứng ngoài cửa nghe mẹ chồng xúi chồng đợi tôi mua xong căn nhà 11 tỷ rồi ly hôn

Đi công tác về sớm đứng ngoài cửa nghe mẹ chồng xúi chồng đợi tôi mua xong căn nhà 11 tỷ rồi ly hôn

Tôi đứng ngoài cửa căn hộ Hà Đông, tay siết chặt túi giấy đựng chiếc áo sơ mi màu ghi xanh vừa mua ở Đà Nẵng. Bên trong, giọng mẹ chồng vọng ra rõ mồn một qua khe cửa ban công đang mở.

“Con đừng nóng. Nó chưa bán căn hộ cũ thì mình chưa được làm nóng nghi.”

Nam trả lời rất khẽ: “Con biết rồi.”

Bà Sen tiếp: “Nó bán nhà cũ được 8,1 tỷ. Bố mẹ nó lại cho hơn 3 tỷ nữa. Tiền toàn bên nó. Nếu để nó đứng tên một mình thì sau này mẹ con mình có nói gì cũng khó.”

Tôi lạnh toát cả sống lưng. Tám năm lấy nhau, tôi từng tin những hộp cháo đêm khuya, những lần anh kéo vali giúp tôi là tình nghĩa thật. Giờ mới biết sự dịu dàng ấy đã được tính toán để tôi mất cảnh giác.

Nam hỏi: “Nếu cô ấy không chịu thì sao?”

Bà Sen đáp ngay: “Thì con phải biết đánh vào chỗ yếu. Nó 38 rồi, lấy nhau 8 năm chưa có con. Chuyện đó nó nhạy cảm nhất.”

Rồi bà nói câu khiến tôi đứng chết lặng: “Sau khi nhà cửa đâu vào đấy, con có phần rồi thì nếu sống không nổi nữa, ly hôn cũng chẳng sợ trắng tay.”

Nam chỉ đáp: “Mẹ cứ để yên. Nhà chưa mua mà làm căng cô ấy đổi ý thì hỏng.”

Tôi bật ghi âm. Bảy phút. Đủ rõ.

Tôi không bước vào. Tôi kéo vali xuống sảnh, gửi file vào ba nơi khác nhau, rồi mới trở lên bấm chuông. Nam mở cửa, mặt ngạc nhiên vui vẻ. Tôi đưa chiếc áo, mỉm cười như chưa nghe thấy gì. Đêm ấy tôi nằm cạnh anh, nghe tiếng điều hòa, tự hỏi mình sẽ sống tiếp thế nào với người vừa bàn cách lấy nhà của mình.

Sáng hôm sau tôi nấu cháo đúng khẩu vị từng người. Rồi tôi nói: “Em vẫn mua căn Văn Khê. Nhưng nếu anh muốn góp tiền hoặc đứng tên chung thì phải làm rõ phần góp, lập văn bản.”

Nam cau mặt: “Anh là chồng em mà cũng phải làm giấy à?”

Bà Sen thở dài: “Con làm giấy tờ nhiều quá nên cái gì cũng nhìn bằng tiền.”

Tôi chỉ đáp: “Tiền của ai, quyền của người đó.”

Họ im. Tôi biết mình đã khóa cánh cửa đầu tiên.

Ba ngày sau họ chuyển tổng cộng 410 triệu vào tài khoản tôi, ghi nội dung góp tiền mua nhà. Tôi hoàn trả hết trong ngày, kèm tin nhắn yêu cầu thỏa thuận rõ ràng trước. Nam nổi nóng. Bà Sen bảo tôi chạm tự trọng chồng. Tôi hỏi nguồn tiền. Không ai trả lời được.

Họ chuyển sang dùng cuốn sổ nâu. Bà Sen mang ra trước mặt bác Tài, chị Dung, cậu Hòa, bảo đó là tiền Nam gửi mẹ giữ nhiều năm. Tôi mở sao kê. Từng khoản 14 triệu, 17 triệu, 21 triệu… trùng khớp với tiền tôi chuyển biếu mẹ chồng: tiền khám, tiền điều hòa, tiền viện phí. Tên tôi bị xóa, thành tên Nam. Bác Tài nhìn bà Sen rồi nói: “Cái gì không phải của mình thì đừng cố biến thành của mình.”

Tôi vẫn im lặng đi công chứng. Tại phòng công chứng, Nam tự nguyện ký xác nhận không góp tiền, không yêu cầu đồng sở hữu. Bà Sen muốn chen vào nhưng bị công chứng viên chặn. Tôi cầm bộ hồ sơ về, trong lòng chỉ thấy nhẹ vì công sức mình đã nằm đúng chỗ.

Rồi chị Mai gọi: có người đặt thiệp tân gia mang tên gia đình anh Phạm Hoàng Nam. Chị Dung nhắn hỏi tầng một sửa thế nào vì cô Sen bảo sẽ cho chị thuê, đã nhận trước 470 triệu. Nam biết chuyện đó. Anh từng nhắn chị cứ đưa tiền cho mẹ.

Sáng chủ nhật, sân nhà Văn Khê đầy bàn ghế và tấm phông đỏ “Lễ tân gia gia đình anh Phạm Hoàng Nam”. Không có tên tôi. Nam đứng trước micro cảm ơn mẹ đã nuôi lớn, cảm ơn họ hàng, nói vợ chồng cố gắng mới có được mái nhà. Tôi đứng sau, nhìn anh nhận hoa chúc mừng như chủ nhà thật sự.

Đúng 9 giờ 10, xe tải nhỏ dừng trước cổng. Ba người thợ khiêng tấm biển “Công ty hồ sơ Tín Việt”. Người thợ hỏi lớn: “Chị Vân là chủ nhà thì xác nhận chỗ khoan giúp em.”

Cả sân im phăng phắc.

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi bước tới bàn, đặt tập hồ sơ xuống. Bác Tài hỏi: “Rốt cuộc căn nhà này là thế nào?”

Tôi mở từng tờ. Giấy chứng nhận đứng tên tôi. Hợp đồng bán căn hộ cũ trước hôn nhân. Văn bản bố mẹ tặng riêng 3,1 tỷ. Ba chứng từ hoàn trả 410 triệu. Rồi văn bản công chứng Nam tự nguyện ký không góp vốn, không yêu cầu đồng sở hữu.

Bà Sen khóc: “Nó giỏi giấy tờ, mẹ con tôi nghèo hơn thì chịu.”

Tôi đưa sao kê đối chiếu cuốn sổ nâu. Từng khoản tiền tôi biếu mẹ bị ghi thành tiền Nam gửi giữ. Bác Tài thở dài: “Sen, chuyện này cô làm không phải rồi.”

Chị Dung đặt điện thoại xuống: “470 triệu con chuyển cho cô giữ tầng một. Cô bảo sau tân gia sẽ giao. Nam còn nhắn chị cứ đưa cho mẹ.”

Bà Sen chỉ con trai: “Nó bảo nhà rồi cũng là của nó.”

Nam quay sang mẹ: “Con nói chị ấy trao đổi với mẹ chứ con có ký hợp đồng đâu.”

Hai mẹ con bắt đầu đổ lỗi cho nhau ngay giữa sân.

Tôi kết nối loa. Giọng bà Sen vang lên rõ mồn một: “Đợi nhà cửa đâu vào đấy, con có phần rồi thì nếu sống không nổi nữa, ly hôn cũng chẳng sợ trắng tay.”

Rồi giọng Nam: “Mẹ cứ để yên, nhà chưa mua mà làm căng cô ấy đổi ý thì hỏng.”

Không khí đông cứng. Bác Tài đập gậy xuống nền: “Nếu không tính chuyện xấu thì nó đứng ngoài cửa có nghe được cái gì?”

Tôi đặt bìa hồ sơ xanh lên bàn. Đơn ly hôn.

Nam giật lên rồi ném xuống: “Em chuẩn bị từ bao giờ?”

“Từ sau đêm em nghe được cuộc nói chuyện ngoài cửa.”

Họ hàng lần lượt ra về. Mâm cỗ nguội lạnh. Tấm phông bị cuộn lại.

Ba ngày sau Nam mang bản dự thảo thỏa thuận góp tiền do đồng nghiệp soạn, không chữ ký, đòi chia nhà. Tôi nộp đơn. Buổi hòa giải, cuốn sổ nâu bị sao kê đập tan. Bản dự thảo không có giá trị. Tại phiên tòa, đại diện đấu giá xác nhận chỉ có tên tôi. Công chứng viên xác nhận Nam tự nguyện ký. Quang Minh thừa nhận chỉ soạn mẫu tham khảo. Chị Dung đưa tin nhắn Nam hứa cho thuê tầng một khi chưa có quyền.

Thẩm phán hỏi Nam còn chứng cứ nào chứng minh tiền anh hình thành căn nhà không. Anh nhìn sổ nâu, nhìn bản dự thảo, nhìn mẹ, rồi nói rất nhỏ: “Không.”

Tòa tuyên căn nhà là tài sản riêng hợp pháp của tôi. Quan hệ vợ chồng chấm dứt.

Bước ra hành lang, bà Sen gọi tôi: “Cô vừa lòng chưa? Nhà cô giữ được, chồng cô cũng bỏ.”

Tôi nhìn bà: “Nhà mình không tan từ ngày con đưa giấy tờ ra tòa. Nó tan từ ngày mẹ và anh Nam ngồi tính chuyện chờ con mua nhà xong rồi ly hôn.”

Nam chỉ nói: “Thôi mẹ.”

Không còn ánh mắt đồng lòng như trước.

Sau đó bà Sen phải trả hết 470 triệu cho chị Dung. Nam xin nghỉ việc. Hai mẹ con cãi nhau rồi bà chuyển về ở nhờ người cháu. Tôi chuyển công ty về nhà Văn Khê. Tầng một tiếp khách, tầng hai hồ sơ, tầng ba phòng ngủ, tầng bốn trồng hồng và quất.

Một sáng cận Tết, tôi đứng bên cửa sổ nhìn tấm biển phía dưới. Căn nhà này chẳng lấy đi thứ gì của tôi. Nó chỉ khiến những điều vốn đã tồn tại phải lộ ra. Tôi từng tin, từng nhường, từng nghĩ giữ thể diện cho chồng là giữ hạnh phúc. Giờ tôi chỉ biết lòng tốt cũng phải có cửa. Ai được bước vào thì mở. Ai đã cố lấy luôn chìa khóa thì mình phải biết khóa lại.

Ngoài phố người ta chở đào quất. Gió lạnh nhưng nắng đẹp. Tôi pha trà, ngồi im rất lâu. Không còn ai hỏi tôi tối nay ăn gì. Không còn ai tính xem tôi sẽ bỏ bao nhiêu tiền tiếp theo. Chỉ còn căn nhà trống trải và một người phụ nữ ngồi giữa đó, nghe tiếng mình thở.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!