Chồng đưa đơn ly hôn tôi chỉ xin mang theo con vẹt già, mười ngày sau nó lặp đi lặp lại một câu khiến tôi lạnh người
Chiều cuối thu ở Bắc Ninh, tôi đứng giữa phòng khách nhìn tập hồ sơ màu xanh trên bàn. Thành đẩy nó sang phía tôi và nói ngắn gọn: “Lệ, mình dừng lại đi.”
22 năm. Anh nói hết bằng bốn chữ vậy thôi à?
Tôi chưa kịp trả lời thì bà Hảo đã chen vào: “Nó không còn tình cảm thì níu làm gì?” Lần đầu tiên trong nhiều năm bà gọi tôi là “cô” bằng giọng lạnh tanh. Vân ngồi bên cạnh, hai tay đan vào nhau, mắt tránh nhìn tôi. Cả ba người đều biết trước. Chỉ có tôi – người vừa đi chợ về, vừa kho cá riềng thơm cả bếp – là kẻ duy nhất bị bất ngờ.
Tôi lật tờ thỏa thuận tài sản. Căn nhà ba tầng hơn 8 tỷ được để lại cho Thành. Phần của tôi chỉ còn 300 triệu. Rồi họ đưa ra giấy vay 1 tỷ 500 triệu mà tôi khẳng định chưa từng ký. Chữ ký giống tên tôi nhưng nét móc cuối hất lên sai lệch. Tôi nói rõ: “Đây không phải chữ ký của tôi.” Thành chỉ đáp: “Em có bằng chứng không?”
Không khí đang căng thì bà Hảo bỗng sờ cổ: “Kiềng vàng của mẹ đâu rồi?”
Vài phút sau, Vân mở ngăn dưới cùng tủ quần áo trong phòng tôi và lôi ra chiếc túi nhung đỏ. Bên trong là kiềng năm chỉ cùng hai chiếc nhẫn. Bà Hảo ôm túi vào ngực: “Vàng nằm trong tủ cô mà cô còn nói không phải.” Tôi nhìn Thành, chờ anh nói chỉ một câu “Lệ không phải người như thế”. Anh im lặng. Sự im lặng ấy đau hơn cả tiếng “có”.
Tôi kéo vali cũ ra, chỉ mang quần áo và giấy tờ cá nhân. Trước khi ra cổng, tôi tháo lồng con vẹt Cốm – con vật già cả nhà từng muốn bỏ đi. Nó nghiêng đầu gọi khẽ: “Lệ… Lệ…” Tôi xách lồng một tay, kéo vali một tay bước ra ngoài. Không ai tiễn.
Tôi về nhà mẹ đẻ. Đêm đó gần như không ngủ. Sáng hôm sau vẫn mở tiệm may như thường lệ. Thành liên tục nhắn: “Bao giờ em ký?” Sự sốt ruột của anh khiến tôi bắt đầu nghĩ: anh không chỉ muốn ly hôn, anh cần tôi ký thật nhanh.
Ngày thứ mười, tôi ngồi ngoài hiên nhà mẹ nhìn bản photo giấy vay tiền. Ba câu hỏi cứ hiện lên: 1 tỷ rưỡi lấy từ đâu? Ngày đó mình đang ở đâu? Tiền dùng vào việc gì? Đúng thời điểm ghi trên giấy, bà Hảo bị viêm phổi, tôi đã nghỉ tiệm đưa bà đi viện.
Con Cốm đang ngồi im trong lồng bỗng cắn thanh gỗ rồi nói khàn khàn:
“Cất cái kiềng vào ngăn dưới tủ nó… mai cứ bảo mất.”
Tôi đứng sững. Nó lặp lại rõ hơn lần nữa.
Tôi vội mở ứng dụng camera phòng khách từng lắp sau lần bà Hảo ngã. Dữ liệu lịch sử còn nguyên. Tối trước hôm vàng được “phát hiện”, Vân cầm một túi đỏ từ phòng bà Hảo đi ra, nhìn về phía bếp nơi tôi đang nấu cơm, rồi bước vào phòng ngủ của tôi. Ba phút sau cô ấy bước ra, hai tay không.
Tôi tải nguyên file gốc, sao lưu nhiều nơi. Lần đầu tiên sau mười ngày, tôi không còn chỉ có lời mình chống lại lời của ba người khác.
Tôi tìm luật sư. Anh Hoàng xem camera và giấy vay rồi nói: “Đoạn này có giá trị, nhưng đừng tự kết luận. Cần thêm mắt xích.” Tôi lục hồ sơ cũ. Phiếu khám viện của bà Hảo trùng đúng ngày trên giấy vay. Chi phí sửa nhà thực tế chỉ hơn 300 triệu, có hóa đơn và chuyển khoản rõ ràng. Không có dòng tiền nào tương ứng 1 tỷ 500 triệu.
Họ hàng bắt đầu nhận tin nhắn từ Vân: vàng tìm thấy trong tủ chị Lệ. Tôi chỉ nhắn một dòng ngắn rồi tắt thông báo. Thư gọi về, giọng run: “Mẹ có lấy không?” Tôi đáp: “Không.” Con bé im vài giây rồi nói: “Con tin mẹ.” Hai chữ ấy khiến tôi khóc lần đầu sau nhiều ngày gồng mình.
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Một người phụ nữ tên Quỳnh bước vào tiệm may. Cô ấy là người từng lưu tên “Q” trên điện thoại Thành. Cô kể gần một năm quan hệ, Thành từng nói đã thỏa thuận ly hôn với tôi và chỉ còn chờ xử lý căn nhà. Cô đưa tin nhắn Thành nhờ đứng tên vay 600 triệu, nhắc đến kho vật liệu làm chung với một người tên Sơn. Tổng nghĩa vụ Thành đang xoay xấp xỉ hơn 2 tỷ 300 triệu. Tôi chưa từng biết kho ấy tồn tại, chưa từng ký bất kỳ khoản vay nào.
Bà Hảo gọi tôi về. Trong phòng khách, bà hỏi thẳng con trai: “Mày định bán nhà thật à?” Thành thừa nhận đang cần tiền. Vân chen vào đòi 700 triệu từng được hứa. Rồi bà Hảo buột miệng: giấy 1 tỷ rưỡi chưa từng có tiền thật, chỉ là giấy Thành bảo ký để sau này phần của tôi bị trừ bớt. Vân trong lúc nóng giận buột ra toàn bộ: Thành bảo cầm túi kiềng từ phòng mẹ sang tủ tôi, sáng hôm sau cứ để mẹ nói mất rồi tìm.
Tôi đứng dậy. Không cần nói thêm. Tôi bước ra khỏi căn nhà lần thứ hai, lần này không còn cảm giác bị đuổi.
Cuộc ly hôn kéo dài nhiều tháng. Căn nhà được bán, phần tôi nhận khoảng 4 tỷ 800 triệu sau khi tính nguồn tiền riêng của bố mẹ và công sức hai bên. Khoản nợ kho vật liệu được tách riêng, Thành phải tự xử lý bằng phần của mình. Vân phải đính chính trên nhóm họ hàng. Bà Hảo sang ở với con gái một thời gian rồi thuê nhà nhỏ gần khu cũ.
Một chiều cuối xuân, bà Hảo đến nhà mẹ tôi, đặt túi hoa quả xuống bàn và nói: “Mẹ sai rồi.” Tôi không nói tha thứ. Có những chuyện có thể thôi oán nhưng không thể coi như chưa từng xảy ra.
Chiều hôm ấy, con Cốm đang đứng trên thanh gỗ bỗng nghiêng đầu, dùng đúng giọng khàn khàn của bố chồng năm xưa:
“Lệ ơi… ăn cơm chưa con?”
Chiếc kim rơi khỏi tay tôi. Tôi khóc. Không phải vì nhớ căn nhà cũ. Tôi nhớ người đàn ông từng thật lòng gọi tôi là con, và nhớ rằng đôi khi thứ cả nhà coi là vô dụng lại giữ lại những âm thanh mà người ta tưởng đã nói rồi làm mất.




