Vợ Bị Tai Nạn Nằm Ôm Bụng Trước Cổng Bệnh Viện, Chồng Là Trưởng Khoa Lại Bế Nhân Tình Vào Trước – Cái Kết Khiến Anh Ta Trắng Tay

Vợ Bị Tai Nạn Nằm Ôm Bụng Trước Cổng Bệnh Viện, Chồng Là Trưởng Khoa Lại Bế Nhân Tình Vào Trước – Cái Kết Khiến Anh Ta Trắng Tay

Tôi nằm trên đường nhựa trước cổng bệnh viện, hai tay ôm chặt bụng trái. Cơn đau quặn thắt lan ra toàn thân. Chiếc xe máy của tôi nằm cách đó vài mét, cặp lồng cơm kỷ niệm năm cưới vỡ tung, nước canh bóng đổ tràn hòa với máu.

Cách tôi chưa đến mười mét, cửa xe ô tô đen bật mở. Đức bước ra. Tim tôi đập thình thịch. Tôi cố vươn tay gọi tên chồng. Nhưng anh vòng sang ghế phụ, hốt hoảng kéo một cô gái trẻ ra ngoài. Hà – điều dưỡng mới chuyển về khoa cấp cứu. Cô mặc váy lụa hai dây, chỉ xây sát nhẹ ở khuỷu tay.

Đức bế thốc Hà lên tay, mặt đầy lo âu, chạy thẳng vào sảnh cấp cứu. Anh phớt lờ những nạn nhân đang rên la xung quanh. Anh phớt lờ cả tôi.

Tôi nằm bất động. Năm năm thanh xuân hy sinh cuối cùng đổi lại bằng cảnh tượng này trong chính đêm kỷ niệm ngày cưới.

Khi tỉnh lại, tôi nằm trên băng ca trong sảnh cấp cứu. Bác sĩ Hùng hô lớn:

“Huyết áp 60/40, nghi vỡ lách, xuất huyết trong. Cần chụp cắt lớp ngay!”

Anh gọi điện cho trưởng khoa. Tôi nghe rõ giọng Đức qua loa ngoài:

“Bảo ca đó chờ đi. Tôi phải xem xong phim sọ não của cô Hà trước. Cứ truyền dịch chống sốc dưới đó.”

Bác sĩ Hùng bất lực. Tôi nằm sát quầy trực, nghe hết. Người phụ nữ chỉ bị xây sát nhẹ được ưu tiên máy chụp. Còn tôi – vợ của trưởng khoa – bị bỏ mặc trên bờ vực.

Ba ngày sau tôi tỉnh trong phòng ICU. Vết mổ cắt lách còn đau nhói. Đức bước vào, vẻ mặt phờ phạc nhưng đầu tóc gọn gàng:

“Em tỉnh rồi thì tốt. Đêm đó hỗn loạn quá, anh đứng từ xa đâu có nhận ra em.”

Tôi quay mặt đi. Anh vỗ nhẹ mu bàn tay tôi rồi vội vàng rời đi vì “bận ca nặng”.

Hai cô y tá đứng ngoài cửa nói chuyện. Giọng họ lọt rõ vào tai tôi:

“Trưởng khoa lại chạy sang phòng VIP rồi. Vợ nằm thập tử nhất sinh thì ngó qua cho có lệ chưa được ba phút. Còn cô điều dưỡng trầy xước thì ngày nào cũng túc trực bón cháo, mua hoa quả.”

“Hôm đó ai cũng thấy ông ta bế cô Hà chạy sồng sộc vào, còn quát bác sĩ Hùng phải ưu tiên máy chụp. Vợ mình vỡ lách sắp chết thì lạnh lùng bắt nằm chờ.”

Tôi nằm im. Nước mắt lặng lẽ ướt gối.

Dung – bạn thân làm kế toán viện phí – lén vào. Nó đưa điện thoại cho tôi xem ảnh chụp hệ thống HIS. Y lệnh ưu tiên cho Hà được duyệt lúc 19:15 – đúng lúc tai nạn vừa xảy ra. Còn lịch mổ của tôi bị tài khoản quản trị khóa lại suốt 45 phút.

“Nếu bác sĩ Hùng không liều đẩy mày thẳng vào phòng mổ, hôm nay tao đi viếng đám ma mày rồi.”

Tôi không khóc. Tôi bảo Dung lấy giấy và bút.

“Viết theo lời tao. Tiêu đề: Đơn xin ly hôn.”

Dung ngạc nhiên nhưng vẫn viết. Tôi ký tên run rẩy. Rồi tháo chiếc nhẫn cưới, đặt đè lên tờ đơn.

“Để lại trên tủ đầu giường. Sáng mai ông ta vào sẽ tự hiểu.”

Đúng 1 giờ sáng, xe cấp cứu tư nhân đến. Y tá trưởng ca ngăn cản vì chưa có chữ ký chồng. Tôi bảo:

“Tôi tỉnh táo và có đầy đủ năng lực hành vi. Tôi tự chịu trách nhiệm.”

Điện thoại gọi Đức bị từ chối nghe máy. Anh họ tôi kịp đến ký bảo lãnh. Tôi rời bệnh viện trong đêm, bỏ lại tờ đơn ly hôn và chiếc nhẫn.

Sáng hôm sau Đức bước vào phòng ICU thấy giường trống. Y tá kể lại toàn bộ. Anh vò nát đơn ly hôn ném vào sọt rác, nói oang oang:

“Đàn bà hờn dỗi là lại bỏ nhà đi. Cứ để cô ta đi, hết tiền rồi lại về cầu xin.”

Cùng ngày, anh dẫn Hà về căn hộ chung cư do chính tôi chắt bóp mua.

Một tháng sau, sức khỏe tôi hồi phục khoảng tám phần. Tôi thuê căn hộ nhỏ, bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ. Tôi truy cập CIC. Một khoản vay 2 tỷ đồng vừa xuất hiện. Tài sản thế chấp chính là sổ đỏ căn hộ của chúng tôi. Ngày ký hợp đồng trùng với tuần tôi nằm ICU. Tiền giải ngân chuyển thẳng vào tài khoản Lê Thu Hà – để mở spa.

Tôi gọi luật sư Quân. Chúng tôi đến ngân hàng. Chuyên viên tín dụng Thành nhận đã nhìn thấy “tôi” ký hợp đồng. Nhưng hồ sơ bệnh án chứng minh lúc đó tôi đang nằm trên bàn mổ. Thành sụp đổ, thú nhận Đức dẫn một phụ nữ bịt khẩu trang đến, kèm phong bì tiền để công chứng viên nhắm mắt làm ngơ.

Ngân hàng phong tỏa tài khoản, ra tối hậu thư: Đức phải trả đủ 2 tỷ trong 7 ngày, nếu không hồ sơ giả mạo sẽ bị chuyển công an…………

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Đồng thời tôi nộp đơn tố cáo lên Sở Y tế. Đoàn thanh tra trích xuất Audit Trail và camera. Video rõ ràng: Đức bế Hà chạy vào, quát ưu tiên máy chụp, trong khi tôi nằm ôm bụng cách đó vài mét. Nhật ký hệ thống ghi nhận anh dùng quyền quản trị nâng mức ưu tiên cho Hà và khóa máy chụp của tôi.

Hội đồng kỷ luật cách chức trưởng khoa và tước chứng chỉ hành nghề 2 năm.

Đức vay nóng giang hồ để trả ngân hàng. Lãi cắt cổ. Không trả nổi. Một nhóm đàn ông xăm trổ xông vào sảnh bệnh viện phát tờ rơi có hình anh với dòng chữ “kẻ lừa đảo”. Bệnh viện sa thải luôn hợp đồng lao động.

Hà thu dọn hết đồ đắt tiền, chuyển khoản sạch tài khoản của Đức, rồi bỏ đi. Cô nói thẳng:

“Tôi đến với anh vì cái mác trưởng khoa. Anh trắng tay thì liên quan gì đến tôi.”

Đức mất hết. Anh đến tận sảnh công ty tôi quỳ gối xin vay 200 triệu để trả lãi giang hồ. Tôi nhìn xuống:

“Anh không hối hận vì phản bội tôi. Anh chỉ hối hận vì bị đuổi việc và bị đòi nợ. Tôi không có nghĩa vụ trả giá cho sự ích kỷ của anh.”

Bảo vệ đưa anh ra ngoài.

Phiên tòa ly hôn diễn ra nhanh. Đức ký giấy khước từ toàn bộ quyền với căn hộ để tôi không nộp đơn tố cáo hình sự. Tôi lấy lại nhà. Thay ổ khóa. Bố trí lại nội thất.

Tôi nhận việc chuyên viên kiểm toán cấp cao với mức lương vượt kỳ vọng. Một năm sau, trong tiệc sinh nhật tuổi 30, tôi đứng cạnh Quân – người đã luôn ở bên với tư cách bạn, luật sư, rồi dần trở thành chỗ dựa thật sự. Chúng tôi đăng ký kế hoạch cho một đám cưới nhỏ cuối năm.

Cùng lúc đó, ở một góc thành phố, Đức làm bảo vệ giữ xe tại trạm y tế phường. Mỗi sáng nhận lương là bị chủ nợ siết mất quá nửa. Anh già đi cả chục tuổi. Một tối anh lướt mạng, thấy ảnh tôi cười rạng rỡ bên Quân trong tiệc sinh nhật. Anh ngồi trên giường gấp ọp ẹp, nước mắt chảy dài.

Tất cả đã quá muộn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!