Nữ Trung Tá Tìm Chồng M/ất Tích 7 Năm, S/ốc Lặ/ng Khi Thấy Anh Nhặt R/ác Trong Hầm
Tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, m/ồ hôi lạ/nh túa ra đầy trán khi cơn á/c mộng lại kéo về. Bảy năm rồi, đã bảy năm trôi qua kể từ ngày chồng tôi – Trung tá Quân – biến mất không để lại một dấu tích. Cả đơn vị, cả gia đình, tất cả đều đã tìm kiếm anh trong v/ô vọ/ng. Họ bảo anh đào ngũ, họ bảo anh bỏ tôi và hai đứa con thơ để chạy trốn nợ nần, họ đồn đủ thứ trên đời, nhưng tôi chưa bao giờ tin. Tôi là một nữ Trung tá, tôi hiểu rõ con người anh, tôi biết anh không phải là kẻ hèn nhát như vậy.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng mùa đông năm ấy, khi tôi từ đơn vị trở về nhà thì thấy Quân ngồi thu lu trong góc phòng, mặt mày xám xịt. Anh không nói một lời, chỉ cầm tờ giấy l/y h/ôn đưa cho tôi, bảo rằng anh đã có người khác và muốn chia tay. Tim tôi như bị ai b/óp ngh/ẹt, cổ họng nghẹn lại không thốt ra được tiếng nào. Tôi đứng đó, nhìn người đàn ông tôi từng yêu thương suốt mười năm, nhìn anh với đôi mắt đầy vẻ lạnh lùng và xa cách mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Hai đứa con, thằng Lâm mới lên 6 và bé My 4 tuổi, chạy ra ôm chầm lấy chân bố, nhưng anh nhẹ nhàng gỡ tay chúng ra rồi ngoảnh mặt bước đi, không ngoái nhìn lại một lần.
Sự việc này làm cả nhà tôi chao đảo. Bố mẹ tôi, hàng xóm, bạn bè, ai cũng sốc khi hay tin Quân b/ỏ vợ con ra đi. Nhưng tôi vẫn kiên trì tìm anh, tôi không tin một người đàn ông từng sát cánh với tôi trong chiến đấu, từng thề thốt bảo vệ gia đình đến cùng lại có thể làm như vậy. Cả đơn vị cũng vào cuộc, nhưng không một dấu vết nào của Quân được tìm thấy.
Mẹ chồng tôi, bà Minh, từ ngày đó đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi. Bà bảo tại tôi không biết giữ chồng, tại tôi chỉ biết công tác mà không biết chăm sóc gia đình, rồi bà còn nói những lời không thể nào tin nổi: “M/ày là vợ mà m/ày còn không biết chồng m/ày đang nghĩ gì, đang làm gì, thì m/ày làm được trò trống gì chứ?” Chị chồng tôi, chị Lan, cũng không thiếu lần đến ch/ửi b/ới tôi trước mặt các con, bảo tôi làm đàn bà th/ất bại, để chồng bỏ đi theo người đàn bà khác. Những lời đó như d/ao cứ/a vào tim, nhưng tôi cắn răng chịu đựng vì nghĩ đến hai đứa con.
Vì mẹ chồng không muốn ở cùng tôi, bà bắt tôi dọn ra ngoài thuê nhà ở riêng với các con. Tôi cố gắng xoay sở, sống bằng lương của một Trung tá cùng với việc làm thêm để nuôi hai con ăn học. Cuộc sống vất vả, tôi phải đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, có những hôm về nhà đã thấy thằng Lâm đang ngồi ôm em My ngủ vùi trên bàn học vì đ/ói. Đôi lúc tôi nghĩ, không biết Quân có biết những gì chúng tôi đang trải qua không, anh có biết con trai mình phải bán từng tờ vé số sau giờ học để đỡ tiền sữa cho em nó không? Nhưng tôi luôn cố gắng gạt những ý nghĩ đó đi và gắng gượng tiếp tục sống.
Rồi một ngày, đột nhiên sếp tôi gọi lên văn phòng, thông báo rằng anh vừa nhận được tin tốt. Có vẻ như Quân đã xuất hiện, nhưng không phải xuất hiện với tư cách người chồng, mà với tư cách một… t/ội ph/ạm trố/n tru/y n/ã. Tôi sốc nặng. Người ta bảo anh ta đã tham ô một khoản tiền lớn trong một vụ án, rồi vứt bỏ tất cả để tr/ốn chạ/y. Tôi g/ào lên phản bác, tôi không tin điều đó. Tôi cầm theo cuốn nhật ký cũ của anh mà tôi còn giữ, và đơn vị cũng mở lại điều tra. Không có bằng chứng rõ ràng nào, nhưng nhiều người cho rằng việc Quân bỏ nhà ra đi là một sự thừa nhận mặc định. Có người còn đến tận nhà tôi, yêu cầu tôi trả nợ thay anh, đòi tịch thu tài sản. Tôi đã khóc rất nhiều, tôi mệt mỏi đến mức có lần tôi đã ng/hĩ qu/ẩn.
Nhưng tôi có con. Tôi không thể g/ục ng/ã. Và tôi luôn tin vào sự thật, tin rằng Quân sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng tôi như vậy nếu không có lý do.
Bảy năm trôi qua, tôi và hai con sống lay lắt như thế. Tôi đã trả h/ết nợ, dần dần cuộc sống cũng ổn định đôi chút. Thằng Lâm đã lên cấp hai, còn bé My thì học lớp ba. Tôi vẫn là một Trung tá, vẫn được mọi người kính nể ở đơn vị, nhưng trong lòng tôi vẫn còn nguyên một nỗi đau rất lớn.
Hôm ấy, tôi nhận được tin báo từ một người bạn quen trong công an, bảo rằng họ phát hiện ra dấu vết của Quân ở một khu ổ chuột ven đô. Tôi chẳng kịp suy nghĩ, tôi bấn loạn như người mất trí, vội xin phép đơn vị rồi chạy ra đó ngay lập tức. Trên đường đi, tôi không ngừng nghĩ, không lẽ đây chỉ là lời đồn thổi nữa? Hay lần này là sự thật? Tôi phải tìm thấy anh bằng được, dù anh là t/ội ph/ạm hay là người vô gia cư, tôi cũng phải gặp mặt anh.
Khi tôi tới nơi, trời đã tối hẳn. Khu nhà ổ chuột bốc mùi h/ôi th/ối, những dãy nhà tạm bợ xiêu vẹo, đèn điện leo lét. Tôi bước từng bước chậm rãi, nhìn vào từng góc nhỏ, bất chợt trông thấy một bóng người đang cúi xuống bới từng thùng rác, moi móc những chai nhựa, vỏ lon bia để bỏ vào bao tải. Bóng dáng anh ta gầy gò, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù. Nhưng tôi nhận ra ngay bước chân ấy, cái cách anh ta khom lưng, bàn tay thoăn thoắt lục lọi, tôi nhận ra ngay, dù cơ thể anh ta đã thay đổi rất nhiều. Tim tôi đ/ập m/ạnh, toàn thân tôi run lên bần bật, tôi không thể thốt nên lời.
“Quân!” Tôi gào lên, giọng khàn đặc vì xúc động. Người đàn ông kia giật mình, khựng lại, từ từ ngẩng đầu lên. Đúng là anh. Khuôn mặt anh đầy vết sẹo, đôi mắt hốc hác, sâu thẳm, nhìn tôi với một nỗi kinh hoàng không thể che giấu. Anh lùi lại, định chạy, nhưng tôi đã nắm chặt cánh tay anh, tay tôi run run, nước mắt tôi bắt đầu chảy dài.
“Quân, anh có nhận ra em không? Bảy năm rồi, em đi tìm anh khắp nơi, cả nhà em đều đau khổ, con cái em đang ở nhà chờ bố chúng về!” Tôi vừa nói vừa nắm chặt anh, sợ anh lại biến mất.
Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, rồi đột nhiên anh ngồi bệt xuống đất, bưng mặt khóc n/ức n/ở. Trong bóng tối của con hẻm nhỏ, giữa đống rác thải bốc mùi, tôi thấy người đàn ông mạnh mẽ ngày nào bây giờ thu mình lại như một đứ/a t/rẻ tội ngh/iệp. Anh lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào:
“Em đừng đến đây, em đừng tìm anh, anh không xứng đáng, anh làm mọi người đa/u k/hổ, anh có tộ/i…” Anh ôm đầu, cơ thể c/o g/iật.
Tôi ngồi xuống bên anh, vòng tay ôm lấy anh, bất chấp mùi hôi bám đầy quần áo, bất chấp tất cả. Tôi vỗ về anh: “Không, anh không có tội gì cả. Anh nói cho em nghe, bảy năm qua anh đã đi đâu, tại sao anh lại ra nông nỗi này?”
Anh im lặng một hồi lâu, dường như vật lộn với ký ức, rồi bật khóc lớn:………
“Anh b/ị lừ/a. Hồi đó, có người đến gặp anh, bảo rằng nếu anh nhận tội tham ô một vụ án, họ sẽ cho em và hai con một số tiền lớn để sống. Anh tưởng đó là cách duy nhất để cứu gia đình. Anh tưởng nếu anh ở lại, mọi người sẽ bị hại. Nhưng họ đã lừa anh, họ đã lừa anh! Khi anh nhận tội thì họ không đưa tiền, còn tống anh vào t/ù. Sau đó anh trốn tr/ại, lang tha/ng k/hắp nơi, không dám về nhà, không dám gặp ai vì sợ bị bắt, sợ liên lụy đến em và các con.”
Tôi nghe mà như có ai giáng một đấm vào ngực. Hóa ra, suốt bảy năm qua, anh sống trong địa ngục, lang thang, nhặt r/ác để kiếm sống, chỉ vì một sự hy sinh đầy sai lầm. Anh không bỏ rơi chúng tôi, anh yêu thương gia đình và đã cố gắng bảo vệ chúng tôi theo một cách hết sức bi kịch. Tôi ôm anh thật chặt, nước mắt hòa lẫn cùng bụi đất.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của nỗi đau. Khi tôi tìm cách đưa anh về, tôi bắt đầu nhận ra rằng những người đứng sau vụ án này còn ở ngay trong gia đình tôi. Chị Lan, chị gái ruộ/t của anh, hóa ra là người đã tiếp tay cho kẻ lừa đảo. Chị ta vì muốn giành phần đất hương hỏa do b/ố mẹ để lại, đã cấu kết với một tên làm ăn ph/i ph/áp để hã/m h/ại Quân, biến anh thành tộ/i phạ/m, rồi tống cổ tôi và các con ra khỏi nhà. Bao năm qua, chị ta sống trong căn nhà của bố mẹ chồng, bán đi hết đồ đạc, lấy tiền tiêu xài, trong khi chồng tôi lang thang ngoài đường nhặt rác.
Tôi không thể tin nổi. Hóa ra, những lời mẹ chồng và chị chồng chửi bới tôi suốt bao năm đều là do họ muốn đẩy tôi ra khỏi cuộc sống của gia đình, để chiếm đoạt tài sản. Tôi đưa Quân về nhà, mẹ chồng tôi nhìn thấy con trai mình trong bộ dạng tiều tụy, bà khóc ngất đi. Khi mọi sự thật được vạch trần, bà mới vỡ lẽ ra rằng mình đã đối xử với tôi tàn nhẫn như thế nào, rằng con dâu mình mới là người chung thủy, chịu đựng, trong khi đứa con gái mà bà yêu thương nhất lại là kẻ phản bội.
Bố mẹ đẻ tôi đến thăm, ông bà xót xa nhìn Quân, nhìn những đứa cháu đã lớn mà người bố chúng cứ ngỡ như người xa lạ. Thằng Lâm đứng nhìn bố, lúc đầu nó tỏ ra sợ hãi, nhưng khi tôi kể rằng bố nó đã hy sinh bản thân để cứu cả nhà, nó òa khóc chạy đến ôm chầm lấy Quân, không rời. Bé My thì cứ bám chặt lấy tay bố, nhìn bố bằng đôi mắt ngây thơ, như muốn bù đắp cho bảy năm mất mát.
Chị Lan sau đó bị công an điều tra, tôi cũng có bằng chứng để tố cáo hành vi của chị. Mẹ chồng tôi, bà Minh, quỳ xuống xin lỗi tôi, tay bà run run khi cầm chén nước mời tôi uống. Bà khóc, bà nói rằng bà đã sai, bà xin lỗi vì đã nghe theo lời con gái, xin lỗi vì đã đuổi chúng tôi ra khỏi nhà. Tôi chỉ biết im lặng nhìn bà, vết thương trong lòng quá lớn, nhưng tôi không thể trách bà bởi bà cũng là một người mẹ bị lừa dối.
Nhưng cuộc đời tôi vẫn còn một nỗi đau lớn hơn: Quân bị bệnh nặng. Bảy năm sống lang thang, ăn uống thiếu thốn, ngủ trong hầm rác, anh bị suy dinh dưỡng, phổi nhiễm trùng nặng. Bác sĩ bảo rằng bệnh tình của anh đã ở giai đoạn muộn. Tôi đã dồn hết tiền bạc để chữa chạy, các con tôi cũng thay phiên nhau chăm sóc bố. Nhưng thời gian không còn nhiều.
Có những đêm tôi nằm cạnh Quân, anh đã yếu lắm rồi, nhưng anh vẫn cố gắng ngồi dậy kể cho tôi nghe về những năm tháng lang thang: “Anh không muốn em và các con phải thấy anh như thế này. Anh đã muốn chết đi nhiều lần, nhưng mỗi lần nghĩ đến các con, anh lại không đành.” Tôi gục đầu vào vai anh khóc nức nở. Tôi còn nhớ anh cười, một nụ cười yếu ớt, đau đớn, nhưng anh vẫn nói: “Anh đã luôn yêu em, yêu các con. Suốt bảy năm qua, tình yêu ấy là thứ duy nhất giữ anh sống sót.”
Đến hôm nay, Quân đã mất. Gia đình tôi ngồi bên mộ anh, gió lạnh thổi, mây xám phủ kín bầu trời. Những đứa trẻ đã khóc rất nhiều, nhưng tôi không khóc nữa, bởi vì tôi biết anh đã được trở về, được sống những ngày cuối đời trong vòng tay của những người thương yêu, thay vì phải chết một mình trong hầm rác tăm tối.
Mẹ chồng tôi giờ sống trong ân hận, bà ngày nào cũng thắp hương cho Quân, nói những lời xin lỗi. Chị Lan đã bị bắt, gia đình tan nát. Còn tôi, mỗi sáng thức dậy, tôi nhìn khuôn hình vợ chồng ngày cưới trong khung ảnh trên bàn thờ, tôi thấy Quân vẫn đang cười, như muốn nhắn nhủ: “Hãy sống thật mạnh mẽ, vì các con.”
Tôi sẽ tiếp tục sống, sẽ nuôi dạy hai đứa con thật tốt, để chúng không phải chịu những bất công của cuộc đời. Tôi là một người mẹ, một người vợ, và tôi sẽ không bao giờ để ký ức về anh phai mờ. Tôi còn có các con, tôi còn có tình yêu thương mà anh đã để lại. Quân ra đi trong thanh thản, bởi anh đã được đoàn tụ với gia đình, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để sưởi ấm bảy năm giá lạnh.
Tôi thường dẫn hai con ra nghĩa trang, đặt lên mộ anh những bông hoa trắng, thắp nén nhang để khói bay lên trời, như lời thì thầm của tôi gửi đến nơi xa. Có những điều không thể thay đổi, những năm tháng đã mất không thể lấy lại, nhưng tôi biết, tình yêu của chúng tôi vẫn sẽ còn mãi, trong từng bữa ăn, từng tiếng cười của các con, và trong trái tim tôi, sẽ không bao giờ nguôi ngoai.





