Trước Ngày Tái Hôn, Thiếu Tá Đi Thăm Mộ Vợ – Tái Mặt Khi Hai Đứa Bé Thì Thầm: “Mẹ Không Nằm Ở Đây Đâu, Đi Theo Cháu!”

Trước Ngày Tái Hôn, Thiếu Tá Đi Thăm Mộ Vợ – Tái Mặt Khi Hai Đứa Bé Thì Thầm: “Mẹ Không Nằm Ở Đây Đâu, Đi Theo Cháu!”

Tôi tên Tuấn, là thiếu tá công an. Tám năm trời tôi tin vợ mình đã mất. Vợ tôi tên Mai Anh. Tám năm trước, mẹ tôi báo rằng Mai Anh bị băng huyết khi sinh, đứa bé sinh non cũng không giữ được. Cú sốc quá lớn, đến khi tỉnh táo lại thì mọi chuyện đã xong. Trước mặt tôi chỉ còn một hũ cốt và một ngôi mộ mới.

Suốt tám năm, năm nào đến ngày ấy tôi cũng ra nghĩa trang. Chiều cuối năm hôm đó, tôi lái xe đến như mọi lần, tay cầm bó bách hợp trắng Mai Anh thích. Trời lạnh, nghĩa trang vắng người. Tôi đặt hoa xuống, nói nhỏ: “Anh lại về muộn rồi.”

Đúng lúc ấy, tôi nghe tiếng trẻ con khóc. Vòng ra sau bia mộ, tôi đứng khựng lại. Hai đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi đang quỳ dưới chân mộ vợ tôi. Quần áo cũ rộng, người gầy nhom, mặt mũi lem luốc. Đứa lớn hai tay bám mép bia đá, đứa nhỏ nép vào anh. Thằng bé nói: “Mẹ ơi, hôm nay họ lại đuổi tụi con đi rồi. Tụi con lạnh quá.”

Nghe đến chữ “mẹ”, tôi cứng người. Rồi đứa lớn quay mặt lại. Bác ạ, chính khoảnh khắc ấy mới khiến tôi thực sự sợ. Cái chán rộng giống tôi, sóng mũi giống tôi, đến cái xoáy tóc trên đầu cũng nằm đúng chỗ mà đàn ông trong nhà tôi đều có. Bó hoa tuột khỏi tay tôi, rơi xuống đất.

Tôi làm hình sự bao nhiêu năm, từng đứng trước hung khí, từng vào tình huống chậm một chút là không về. Vậy mà chiều hôm đó tôi không dám bước thêm. Tôi sợ điều đang hiện ra trong đầu mình là thật.

Tôi cố giữ giọng nhẹ: “Hai cháu là con nhà ai?” Không đứa nào trả lời. Thằng anh đứng chắn trước em, mắt nhìn tôi dè chừng. Tôi nhìn xuống chân thằng nhỏ, gót chân nứt ra, dép cũ đến mức ngón chân thò ra ngoài. Thằng anh cứ kéo vạt áo che cho em vì gió lạnh.

Rồi có tiếng chân phía sau. Một người phụ nữ bước ra. Tôi nhận ra ngay là bà Hường, người từng giúp việc cho gia đình tôi từ khi bố tôi còn sống. Sau đám tang Mai Anh, bà biến mất không lời từ biệt. Mẹ tôi chỉ nói bà có việc về quê.

Bà Hường nhìn tôi, mặt đổi hẳn. Bà kéo hai đứa nhỏ sát vào mình. Tôi hỏi: “Bà nói cho cháu biết, hai đứa trẻ này là ai?” Bà nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Cậu thật sự muốn biết à?” Tôi nói tôi muốn biết sự thật. Bà cười nhạt: “Cậu làm công an đi tìm công bằng cho bao nhiêu người, vậy mà chuyện xảy ra ngay với vợ con mình thì cậu lại chẳng biết gì.”

Tôi khó chịu lắm. Phản ứng đầu tiên không phải tin mà là muốn bác bỏ. Vì nếu bà Hường nói đúng thì người có lỗi không chỉ là người đã giấu tôi. Chính tôi cũng có phần. Tôi đã sống tám năm với câu chuyện được người khác kể lại mà chưa bao giờ tự mình kiểm chứng.

Bà Hường chỉ vào thằng Minh: “Cậu nhìn kỹ chúng đi. Chúng là con của cậu.” Rồi bà nói thêm: “Không chỉ là con của cậu, còn là cháu của bà Thanh Hà.”

Nghe đến tên mẹ tôi, tôi bắt đầu hiểu chuyện này không đơn giản là Mai Anh có bí mật. Có người đã chủ động khiến tôi tin vợ con mình chết. Và cái tên hiện lên trong đầu tôi chính là mẹ tôi.

Bà Hường kể: Hôm Mai Anh sinh, tôi đang đi công tác xa. Mẹ tôi có mặt ở bệnh viện. Từ trước, mẹ tôi không chấp nhận Mai Anh vì gia cảnh không tương xứng. Khi Mai Anh sinh, mẹ tôi đã can thiệp để hai đứa trẻ bị đưa ra khỏi cuộc đời tôi. Bà Hường được giao nhiệm vụ mang chúng đi thật xa, không để tôi gặp lại. Nhưng bà không làm được. Bà mang Minh và Nam về quê nuôi. Mẹ tôi vẫn tìm cách khiến bà không thể sống yên, phải đưa hai đứa đi hết nơi này sang nơi khác. Có thời gian bà nhặt ve chai, có lúc xin rửa bát thuê.

Nghe đến đó, tôi không dám nhìn hai đứa nhỏ nữa. Đúng những năm đó, tôi phá án, lên chức, có lần còn xuất hiện trên truyền hình trong buổi tuyên dương. Bà Hường bảo bà từng thấy tôi trên tivi. Lúc đó Minh và Nam còn nhỏ, chỉ ngồi ăn cơm bên cạnh bà, không biết người mặc sắc phục trên màn hình là ai.

Tôi khỵu xuống cạnh mộ Mai Anh. Tôi nhìn Minh rồi Nam: “Bố đây.” Thằng Minh lập tức kéo em lùi lại: “Ông không phải bố tôi.” Rồi nó nói: “Bà nội từng bảo bố nó là một người anh hùng. Thế nhưng chính bà nội lại đuổi hai anh em đi, gọi chúng là thứ làm xấu mặt gia đình.” Rồi Minh hỏi: “Nếu ông là bố, sao ông để chúng tôi phải nhịn đói?”

Tôi không trả lời nổi. Một đứa trẻ tám tuổi đâu cần biết bố nó có bao nhiêu bằng khen. Nó chỉ biết lúc nó đói, bố không ở đó. Lúc trời lạnh, bố cũng không ở đó.

Tôi đưa bà Hường và hai đứa về nhà. Trên đường, tôi nhìn qua gương chiếu hậu, muốn hỏi chúng có đói không, có lạnh không, nhưng mấy câu bình thường ấy lại mắc ở cổ. Tôi chợt nhận ra mình còn chẳng biết con mình thích ăn gì, có hay ốm không, sinh nhật ngày nào.

Về đến căn biệt thự, mẹ tôi đang ngồi trên bộ ghế gỗ, tay cầm chuỗi hạt. Vừa nhìn thấy bà Hường, nét mặt bà thay đổi. Rồi bà nhìn sang Minh và Nam, không hỏi chúng là ai, lập tức nói: “Đưa hai đứa trẻ ra ngoài, chân chúng làm bẩn nhà.”

Tôi lạnh cả người. Con mình đứng ngay trước mặt, Nam còn đang sốt, vậy mà thứ đầu tiên mẹ tôi nhìn thấy lại là vết bùn dưới chân chúng.

Tôi hỏi thẳng: “Mẹ nhìn kỹ hai đứa đi. Chúng là con của con.” Mẹ tôi nổi giận: “Cháu nội của bà đã mất tám năm trước cùng Mai Anh rồi.” Nhưng càng nghe, tôi càng thấy vô lý. Nếu bà chưa từng gặp hai đứa trẻ, tại sao lại tức giận đến thế? Tại sao vừa thấy bà Hường đã biết ngay có chuyện?…………

 

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇

 

Bà Hường bước lên: “Chính bà là người đưa tiền và yêu cầu tôi mang chúng đi thật xa, không được để cậu Tuấn nhìn thấy. Bà nói gia đình này không chấp nhận những đứa trẻ mang dòng máu của một người con dâu nghèo.”

Tôi quay sang nhìn mẹ, chờ bà phủ nhận. Nhưng mẹ tôi không phủ nhận. Bà nhìn tôi rồi nói: “Mẹ làm tất cả cũng vì tương lai của con.” Bà bảo nếu tám năm trước tôi phải lo cho một người vợ nghèo và hai đứa trẻ nhỏ, liệu tôi có được vị trí hôm nay không. Bà đã “dọn đường” cho tôi.

Tôi nghe hai chữ đó mà thấy ghê người. Tám năm qua tôi vẫn nghĩ những gì mình có là do mình cố gắng. Những đêm thức trắng theo án, vết thương ở vai, những bữa cơm ăn vội. Vậy mà mẹ tôi nói với tôi rằng để con đường ấy rộng hơn, bà đã tự quyết định loại vợ và hai đứa con của tôi ra khỏi cuộc đời tôi.

Tôi hỏi: “Nếu mẹ thật sự làm tất cả vì con, có bao giờ mẹ hỏi con muốn gì không?” Mẹ tôi không trả lời.

Rồi tôi hỏi bà Hường về Mai Anh. Bà kể: Hôm đó Mai Anh mất máu rất nhiều, bác sĩ đề nghị chuyển viện gấp nhưng mẹ tôi không đồng ý ngay. Bà cho rằng bệnh viện đang điều trị đã đủ tốt. Đến khi tình trạng quá nặng mới gọi xe chuyển đi, nhưng đã quá muộn.

Tôi nghe mà đầu óc ù đi. Tám năm qua tôi sống với suy nghĩ Mai Anh gặp tai biến bất ngờ, một chuyện đau nhưng không ai muốn. Còn hôm ấy, lần đầu tiên tôi phải đối diện với khả năng vợ mình có thể đã có thêm cơ hội nếu người lớn trong gia đình không đặt những tính toán khác lên trước.

Tôi bước đến quỳ trước hai đứa trẻ. Lần này cháu không lùi nữa. Tôi ôm được cả hai vào lòng. Tám năm đến hôm đó tôi mới biết con mình nặng bao nhiêu khi bế vào người. Áo Minh giáp lắm, tóc còn dính bụi, người Nam nóng vì sốt. Tôi chỉ nói được: “Bố xin lỗi.”

Phía sau, mẹ tôi vẫn không chấp nhận. Bà nhắc đến một cuộc đính hôn đã tính sẵn với con gái một người có vị trí trong ngành, nói nó sẽ giúp con đường sự nghiệp của tôi thuận lợi hơn. Tôi nhìn mẹ rồi nói: “Con không cần một tương lai phải đổi bằng vợ con mình.” Tôi tháo đồng hồ, đặt thẻ ngân hàng, chìa khóa xe xuống bàn. Mẹ hỏi tôi định làm gì. Tôi nói: “Trước đây con cứ nghĩ hiếu thảo là nghe lời mẹ. Nhưng nghe lời một người đến mức không còn tự hỏi điều họ làm có đúng với lương tâm mình hay không thì không còn là hiếu thảo nữa.”

Tôi dắt Minh và Nam ra cửa. Phía sau, mẹ tôi vẫn gọi, có tiếng đồ vật rơi vỡ. Tôi không quay lại, không phải vì hết thương mẹ, mà vì tay Nam đang nóng ran trong tay tôi, và tôi hiểu mình phải chọn đứng ở đâu.

Tôi đưa hai đứa về căn nhà cấp bốn nhỏ ở ngoại ô, mua từ hồi còn làm trinh sát trẻ. Nhà cũ, bụi phủ, nhưng đó là thứ duy nhất của tôi, không do mẹ cho. Tối hôm đó, tôi quét nhà, bà Hường lau ghế. Minh đứng ở cửa không dám vào. Tôi gọi: “Vào đi con.” Thằng bé nhìn tôi một lúc mới bước vào, rồi tự lấy khăn lau bàn. Tôi bảo không cần làm đâu. Minh dừng lại hỏi: “Nếu con không làm, con có được ở đây không?” Tôi nghe xong phải quay mặt đi. Một đứa trẻ tám tuổi mà đã tin rằng muốn được ở lại thì phải chứng minh mình có ích.

Đêm đó, Nam sốt cao. Tôi bế con chạy đến bệnh viện. Trong lúc chờ, tôi gặp bác sĩ Quang, người có liên quan đến hồ sơ tám năm trước. Ông ta nói đã nghe tin tôi có vấn đề tâm lý, đơn vị đang xem xét đình chỉ. Tôi mất kiểm soát, túm cổ áo ông ta. Đúng lúc đó, Đại tá Đức, thủ trưởng của tôi, bước vào. Chú quát tôi buông tay. Tôi nói: “Chú muốn đình chỉ hay xử lý cháu thế nào cũng được, nhưng xin cho cháu cứu con trước.” Chú Đức nhìn Nam rồi bảo nhân viên đưa cháu vào cấp cứu trước.

Sau đó, tôi bị mất việc. Tài khoản bị khóa. Tôi đi bốc gạo thuê, một tấn được 15 đồng. Bao gạo đầu tiên đặt lên vai, vết thương cũ nhói lên. Nhưng tôi nghĩ đến câu Nam nói: “Bố ơi, con đói.” Thế là tôi bê hết bao này đến bao khác. Tối về, tôi mua cháo, sữa, trứng. Ba cha con ngồi ăn trên chiếc chiếu cũ. Minh nhường phần trứng cho em. Tôi nhìn hai đứa ăn mà không muốn động đũa. Ngày trước tôi từng ngồi những bàn tiệc sang, nhưng chưa bữa nào khiến tôi nhớ bằng bát cháo hôm ấy.

Rồi luật sư Quang, người làm việc cho mẹ tôi, tìm đến. Ông ta nói mẹ tôi đã chuẩn bị phương án yêu cầu tòa xem xét quyền nuôi hai đứa trẻ, lý do là tôi không còn nguồn thu ổn định và hồ sơ tâm lý. Tôi sợ mất con lần thứ hai.

Tôi tìm đến ông Thành, bạn cũ của bố tôi, chủ công ty vận tải Phương Đông đang trên bờ phá sản. Ông nhận tôi vào làm. Tôi phát hiện công ty bị một nhóm người phá hoại từ bên trong. Tôi cùng ông Thành chuyển xuống ở ngay khu kho cảng. Ba cha con ngủ trong container cũ. Tối đó, Minh níu áo tôi hỏi: “Bố ơi, hay mình về xin lỗi bà nội đi, con sợ bố mệt quá rồi.” Tôi kéo con vào lòng: “Không con ạ, vì bố con mình không làm gì phải cúi đầu cả.”

Một hôm, một phóng viên gọi cho tôi, muốn nghe câu chuyện trực tiếp thay vì những gì đang lan trên mạng. Tôi đồng ý, nhưng yêu cầu mời bác sĩ Hùng và luật sư Quang. Buổi ghi hình diễn ra tại công ty Phương Đông. Mẹ tôi đến, đi cùng luật sư và bác sĩ. Bác sĩ Hùng khẳng định tôi bị rối loạn nhận thức, luôn tin hai đứa con còn sống dù hồ sơ ghi chúng không qua khỏi. Luật sư Quang đưa ra hình ảnh tôi bốc hàng, ở container để chứng minh tôi không đủ điều kiện nuôi con.

Tôi để họ nói hết. Rồi tôi lấy tập tài liệu ra: “Bác sĩ Hùng, nếu hai con tôi thật sự không còn từ đêm đó, vậy 500 triệu đồng được chuyển vào tài khoản vợ ông ngay sau đó là tiền gì?” Mặt ông ta đổi ngay. Tôi đặt kết quả ADN: Minh và Nam là con ruột của tôi. Rồi tôi bật đoạn ghi âm mẹ tôi yêu cầu đưa hai đứa trẻ đi thật xa.

Cả khu vực lặng hẳn. Mẹ tôi chỉ siết chuỗi ngọc rồi nói: “Bà làm tất cả để giữ danh dự cho gia đình.” Tôi nói: “Mẹ có thể không thích Mai Anh, nhưng Minh và Nam có làm gì đâu mẹ. Tám năm tuổi thơ của chúng, lấy gì trả lại được?”

Đúng lúc đó, Minh và Nam từ phía sau container đi ra. Minh nắm tay tôi, nhìn bà Thanh Hà rồi nói: “Bà ơi, bà từng nói chúng con là thứ bỏ đi, nhưng bố bảo chúng con là báu vật. Con không cần ở nhà to đâu, con chỉ muốn được làm con của bố Tuấn thôi.”

Mẹ tôi khỵu xuống. Tôi ôm Minh vào người. Sau buổi ghi hình, bác sĩ Hùng tìm đến tôi, thú nhận rằng mẹ tôi đã trả tiền để ông ta làm hồ sơ tâm lý giả. Còn về Mai Anh, ông ta nói thêm: Khi Mai Anh chuyển dạ, mẹ tôi đã yêu cầu không chuyển viện ngay. Đến khi quá muộn, bà mới đồng ý. Mai Anh mất vì mất máu quá nhiều.

Một năm sau, cuộc sống của ba cha con khác hẳn. Tôi cùng ông Thành gây dựng lại công ty. Cuộc sống không giàu có như trước nhưng đủ sống. Minh thay đổi nhiều nhất. Ngày mới về, thằng bé cứ nghe tiếng động mạnh là quay đầu nhìn. Một năm sau, nó chạy ngoài sân kho, cười đến mức không để ý xung quanh. Nam khỏe lên, má có da có thịt.

Mẹ tôi bị đột quỵ nặng, nửa người không cử động được. Bà Năm, người giúp việc cũ, gọi cho tôi: “Cậu Tuấn à, nếu còn muốn gặp mẹ thì về đi.” Tôi đưa Minh và Nam về. Mẹ tôi nằm trên giường, người gầy đi rất nhiều. Tôi ngồi xuống, cầm tay bà: “Con tha thứ cho mẹ, không phải để xóa chuyện cũ, mà vì con không muốn hai đứa nhỏ lớn lên cùng sự căm giận của người lớn.” Mẹ tôi không nói được, chỉ có một giọt nước mắt chảy xuống.

Chiều cuối năm ấy, tôi đưa hai con đến thăm Mai Anh. Minh mang theo giấy khen, Nam ôm bức tranh nó tự vẽ. Hai đứa ngồi trước mộ mẹ, kể chuyện cho mẹ nghe. Tôi đứng phía sau, nói nhỏ: “Mai Anh, anh giữ được hai con rồi.”

Bác ạ, tôi từng có quân hàm, có nhà lớn, có những thứ khiến người ngoài nhìn vào thấy đáng mơ ước. Rồi tôi mất gần hết. Nhưng đổi lại, tối về tôi biết hai đứa trẻ đang ngủ ở phòng bên. Sáng ra có đứa chạy vào hỏi bố ăn gì. Đi làm về muộn vẫn có hai đôi dép nhỏ nằm trước cửa. Bây giờ thế là đủ.

Nếu phải chọn lại một lần nữa, tôi vẫn chọn Minh và Nam. Vẫn chọn Mai Anh. Và tôi vẫn đặt chiếc quân hàm ấy xuống.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!