Tôi Nằm Viện 30 Ngày, Chồng Là Bác Sĩ Nhưng Không Một Lần Đến Thăm – Vừa Nhận Giấy Triệu Tập Tòa, Anh Chết Lặng!

Tôi Nằm Viện 30 Ngày, Chồng Là Bác Sĩ Nhưng Không Một Lần Đến Thăm – Vừa Nhận Giấy Triệu Tập Tòa, Anh Chết Lặng!

Tôi nằm viện suốt 30 ngày vì biến chứng viêm phúc mạc do vỡ ruột thừa. Chồng tôi, Tuấn, là bác sĩ phẫu thuật tim mạch tại bệnh viện nơi tôi điều trị, khoa anh ở tầng 12, phòng bệnh của tôi ở tầng 17. Cách nhau năm tầng lầu, đi thang máy chưa đầy hai phút. Vậy mà suốt một tháng, anh không một lần xuất hiện.

Tôi không cãi vã, không trách móc. Tôi chỉ im lặng quan sát. Giường bên cạnh có người phụ nữ bị bục vết mổ dạ dày. Chồng cô ấy là một người đàn ông lao động, áo sờn vai, ngày nào cũng mang cháo đến bón cho vợ, ánh mắt đau đáu nhìn cô ấy. Tôi nhìn cảnh đó mà lòng chạnh buốt. Người ta nghèo, bận mưu sinh, vẫn thu xếp được. Còn chồng tôi, bác sĩ danh tiếng, lại không có nổi một cuộc điện thoại hỏi vợ sống chết ra sao.

Tôi vốn không muốn gia đình ở quê lo. Bố tôi vừa tai biến nhẹ, mẹ và em gái đang chăm ông ở bệnh viện tỉnh. Tôi dặn đồng nghiệp chỉ báo về nhà rằng tôi mổ ruột thừa nội soi vài ngày là khỏi. Thành ra suốt một tháng vật lộn với bệnh tật, tôi hoàn toàn một mình.

Ngày tôi đau bụng dữ dội, Tuấn đang chuẩn bị vào đợt cách ly của dự án ghép đa tạng. Anh nhắn một tin ngắn: ban giám đốc yêu cầu bảo mật, cách ly tuyệt đối 20 ngày, em tự lo liệu. Tôi nhập viện, bác sĩ nói vỡ ruột thừa, viêm phúc mạc, nguy cơ nhiễm trùng máu cao. Tôi nhờ người báo cho khoa anh. Không một hồi âm.

Mười ngày đầu, tôi tự nhủ anh bận, anh đang cứu người. Đến ngày thứ 20, cách ly kết thúc. Tin tức về ca ghép tạng thành công tràn ngập bản tin nội bộ. Tuấn xuất hiện trên truyền thông, cười rạng rỡ, bắt tay chuyên gia, dự tiệc mừng công. Mười ngày tiếp theo tôi nằm viện, anh hoàn toàn tự do. Vậy mà không một cuộc gọi.

Giới hạn chịu đựng của tôi có điểm dừng. Sáng ngày xuất viện, tôi ngồi trên mép giường, mở máy tính bảng. Tôi là chuyên gia tư vấn quản lý chất lượng bệnh viện. Tôi quen làm việc dựa trên bằng chứng, số liệu, quy trình. Tôi đăng nhập hệ thống văn bản nội bộ, tìm bộ quy chế của dự án ghép tạng. Mục 4, điều 12 ghi rất rõ: nhân sự cách ly được quyền làm đơn xin ra ngoài tối đa 2 giờ khi người thân mổ cấp cứu, chỉ cần khử khuẩn nghiêm ngặt khi quay lại. Tôi kiểm tra hệ thống văn thư. Không có bất kỳ lá đơn nào mang tên Tuấn.

Anh ta đủ điều kiện, đủ quyền, nhưng đã chọn không làm. Anh sợ nộp đơn sẽ ảnh hưởng đến hồ sơ xét duyệt phó giám đốc, sợ tốn thời gian khử khuẩn, sợ mất điểm thi đua. Trong bảng xếp hạng ưu tiên của anh, công danh đứng đầu, thể diện thứ hai, còn tôi không tồn tại.

Tôi lưu toàn bộ lịch trình trực của Tuấn, tải quy chế nội bộ, cất vào thư mục mật khẩu. Tôi thay đồ, xách túi, rời bệnh viện. Chiếc áo sơ mi lụa rộng thùng thình vì tôi sụt 6 kg. Tôi không nhắn tin báo về nhà như thói quen suốt bảy năm. Tôi gọi xe đến văn phòng luật sư của Lan, bạn đại học của tôi.

Lan nhìn tôi sững sờ. Tôi kể ngắn gọn sự việc, đưa bằng chứng. Tôi yêu cầu làm thủ tục ly hôn thuận tình, chia tài sản sòng phẳng: căn hộ chung cư chia đôi theo giá thị trường, ai giữ tài khoản riêng người nấy, không đòi hỏi thêm. Lan gật đầu, nhận hồ sơ.

Tôi về căn hộ, dọn vali. Tôi chỉ mang quần áo, sách vở, bằng cấp, máy tính. Trên bàn cạnh giường, tôi tháo nhẫn cưới đặt đè lên tờ giấy xuất viện. Tôi thuê căn hộ dịch vụ 45 m² ở Kim Mã, thay sim mới, cắt đứt liên lạc với Tuấn.

Hai tuần sau, tôi đi làm lại. Công ty tôi trúng thầu dự án đánh giá chất lượng JCI cho bệnh viện đa khoa trung tâm. Anh Hoàng, giám đốc, phân vân vì chồng tôi làm ở đó. Tôi nói thẳng: tôi và Tuấn đang ly hôn, tôi đã dọn ra ở riêng. Tôi sẽ không kiểm định khoa tim mạch để tránh xung đột lợi ích, nhưng các phần khác tôi làm khách quan, không nể nang. Anh Hoàng giao dự án cho tôi.

Một tuần sau, Minh, bác sĩ nội trú khoa tim mạch, gọi cho tôi. Cậu ấy kể sáng nay bưu tá mang thư tòa án đến phòng hành chính đúng lúc giao ban đông người. Tuấn đang ngồi giữa, xung quanh là đồng nghiệp. Anh ta tưởng thư tham vấn chuyên môn, xé ra trước mặt mọi người. Vừa đọc, mặt anh ta tái nhợt, tờ giấy run lên. Đó là thông báo thụ lý vụ án ly hôn. Tuấn vội nhét thư vào cặp, bảo là giấy phạt giao thông nhầm, rồi bỏ ra ngoài. Cả phòng xì xào.

Tối đó, mẹ tôi gọi. Tuấn đã gọi về quê, hỏi tôi có về không, nói tôi bỏ nhà đi, đổi số điện thoại. Mẹ lo lắng. Tôi trấn an mẹ, nói tôi đã nộp đơn ly hôn, mọi việc đã suy xét kỹ. Tôi dặn mẹ nếu Tuấn gọi, cứ nói không biết chỗ tôi, bảo anh ta liên hệ luật sư.

Vài ngày sau, Toàn, bạn chung, gọi hòa giải. Anh ta khuyên tôi thông cảm cho áp lực của Tuấn, phụ nữ nên nhịn một chút. Tôi đáp: anh ấy có kể với anh rằng suốt một tháng tôi nằm viện tầng 17, anh ấy làm tầng 12 mà không lên thăm lần nào chưa? Cứu người không cho anh ta quyền bỏ mặc vợ. Tôi cúp máy.

 

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇

Lan sắp xếp cuộc gặp tại quán cà phê Lý Thường Kiệt. Tuấn đến, vẫn phong thái bác sĩ thành đạt, cười nửa miệng, bảo tôi trẻ con, đưa giấy rút đơn rồi về nhà. Tôi đẩy bản thỏa thuận chia tài sản về phía anh ta. Anh ta đọc, mặt biến sắc, đẩy lại, gằn giọng: em bị làm sao? Anh không ký. Căn nhà là công sức anh trực đêm mổ hàng chục tiếng. Em chỉ làm giấy tờ bàn giấy, dựa danh tiếng anh. Anh phải chịu trách nhiệm sinh mạng bệnh nhân, thời gian anh quý giá. Em ích kỷ, hẹp hòi.

Tôi mở máy tính bảng, đưa ra quy chế điều 12. Tôi chỉ vào dòng bôi vàng: nhân sự cách ly được xin ra ngoài 2 giờ khi vợ mổ cấp cứu. Anh đủ điều kiện, không nộp đơn. Sau 20 ngày cách ly, anh tự do 10 ngày, dự tiệc, lên truyền hình, báo cáo thành tích. Khoảng cách từ khoa anh lên phòng tôi chỉ hai phút thang máy. Anh chọn không đến. Đó không phải cống hiến, đó là ích kỷ tàn nhẫn.

Tôi nhắc lại chuyện sáu năm trước: tôi sảy thai, anh đưa tôi đến cổng chung cư rồi quay lại hội trẩn vì trưởng khoa gọi, để tôi tự gọi taxi vào viện, tự ký giấy hút thai, nằm một mình cả đêm. Sáng hôm sau anh mới gọi, bảo quên. Tôi từng bao dung vì nghĩ anh vô tình. Giờ tôi hiểu đó là bản chất.

Tôi đứng dậy, đặt tiền xuống bàn, nói: anh có ba ngày để ký. Nếu không, tôi gửi kiến nghị lên hội đồng y khoa về đạo đức của ứng viên phó giám đốc. Tôi và Lan rời đi, để Tuấn ngồi bất động.

Ba ngày trôi qua, Tuấn im lặng. Tôi quyết định tung đòn cảnh cáo. Tôi viết bài phân tích chuyên môn cho tạp chí quản lý bệnh viện, tiêu đề: “Quy trình cách ly y tế và tính nhân văn trong quản lý chất lượng.” Tôi không nêu tên, chỉ dẫn trường hợp ẩn danh: bác sĩ chủ chốt dự án ghép tạng từ chối nộp đơn xin ra ngoài 2 giờ thăm vợ mổ cấp cứu vì sợ ảnh hưởng thành tích. Bài báo phân tích lỗ hổng nhân văn, lên án sự cứng nhắc thái quá. Bài đăng lên trang chủ, lan truyền nhanh. Giới y khoa Hà Nội nhận ra ngay đó là Tuấn.

Sáng hôm sau, giám đốc bệnh viện gọi Tuấn lên. Giám đốc ném tờ tạp chí lên bàn, nói: cậu chưa đọc bài này à? Không nêu tên, nhưng ai trong ngành chẳng biết. Cậu chuyên môn giỏi, nhưng xử lý khủng hoảng gia đình quá tồi. Ban giám đốc tạm dừng xét duyệt chức phó giám đốc của cậu. Về khoa tự kiểm điểm.

Tuấn trắng bệch rời phòng giám đốc. Dư luận trong bệnh viện dội đến tai ban lãnh đạo. Không ai công khai chỉ trích, nhưng thái độ nể trọng biến mất, thay bằng né tránh, gượng gạo. Hình tượng bác sĩ tận tụy sụp đổ. Tuấn nhận ra tôi không dùng cảm xúc, mà dùng chính quy trình anh ta tôn thờ để đánh gục anh ta.

Tối ngày thứ ba, Tuấn tìm đến căn hộ dịch vụ của tôi. Anh ta tiều tụy, tóc rối, mắt vằn đỏ. Anh xin lỗi, nói mất hết, ban giám đốc đình chỉ xét duyệt, đồng nghiệp coi thường. Anh cầu xin cơ hội làm lại. Tôi nhìn anh ta, hỏi: anh đến vì hối hận thật lòng, hay vì mất ghế phó giám đốc? Nếu bài báo không đăng, giám đốc không gọi, liệu anh có đứng đây? Lời xin lỗi của anh là sản phẩm của thất bại, không phải tình yêu hay lương tâm.

Tôi đưa bản thỏa thuận và bút. Tôi nói: tôi chỉ lấy đúng 50% tài sản như thỏa thuận. Phần còn lại, luật sư sẽ chuyển trả anh. Tôi không cần ban phát. Tôi chấp nhận lời xin lỗi, nhưng không quay lại. Anh về lo công việc đi. Tuấn run rẩy ký vào từng trang. Anh ta đặt bút xuống, nhìn tôi mong mỏi tha thứ. Tôi mở cửa, tiễn khách.

Hai tuần sau, tòa án công nhận thuận tình ly hôn. Thẩm phán hỏi có muốn hàn gắn không, cả hai lắc đầu. Bước ra khỏi tòa, Tuấn nán lại, nói mong tôi giữ sức khỏe. Tôi gật đầu, chào anh, rồi hai người đi hai hướng.

Tôi về căn hộ, thu xếp hành lý. Điện thoại reo, số máy bàn từ TP.HCM. Ông David, tổng giám đốc tập đoàn y tế Phương Nam, mời tôi làm giám đốc vận hành hệ thống bệnh viện. Họ đã xem hồ sơ năng lực và các dự án JCI của tôi. Tôi đồng ý, sẽ bay vào Nam vào tuần tới.

Ba ngày sau, tôi đứng trước sân bay Nội Bài. Tôi kéo vali, bước qua cửa kiểm soát an ninh. Bỏ lại sau lưng cuộc hôn nhân chết yểu và một người đàn ông ngạo mạn, tôi tự tin bước lên máy bay, sẵn sàng cho một bầu trời mới, nơi năng lực và lòng tự tôn của tôi được tỏa sáng trọn vẹn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!