10 Giờ Đêm, Cậu Bé 9 Tuổi Đến Đồn Công An: “Mẹ Cháu Dặn Nếu Mẹ Không Về, Đưa Cái Này Cho Chú”
Hơn 10 giờ đêm, cậu bé ôm chặt chiếc cặp đứng trước bàn trực: “Chú công an ơi, mẹ cháu dặn nếu mẹ không về thì đưa cái này cho chú.”
Cháu tên Trần Gia Huy, chín tuổi. Mẹ là Lê Thu Hà, đi gặp một người từ gần 6 giờ chiều. Trước khi đi, mẹ ôm cháu hai lần, dặn nếu 9 giờ chưa về thì khóa cửa đến đồn. Mẹ còn dạy cháu đường đến đồn từ trước.
Huy mở ngăn nhỏ trong cặp, lấy ra gói vải xám. Bên trong là chiếc máy ghi âm cũ, vỏ nứt, không pin. Dưới nắp pin có mảnh giấy: “Không bật trực tiếp. Tạo bản sao trước. 17-6-2016.” Huy nhận ra chữ mẹ.
Kỹ thuật đọc bộ nhớ, phục hồi một tệp tạo đúng ngày 17-6-2016. Giọng người đàn ông: “Hà, nếu anh không về, em đừng đưa chiếc máy này cho bất kỳ ai ngoài công an.” Huy run môi: “Đó là giọng bố cháu.” Câu cuối trước khi tệp đứt: “Người gọi cho em sẽ bảo rằng anh lấy tiền, đừng tin hắn.”
Bố Huy mất trước khi cháu chào đời. Mẹ có giữ vài đoạn bố nói trong điện thoại cũ, nhưng đoạn này cháu chưa từng nghe.
Camera ghi Hà rời nhà trọ lúc 17:52, một mình. Trước khi khuất tầm camera, bà dừng nghe điện thoại gần 3 phút.
Chúng tôi liên hệ bà Nguyễn Thị Hòa, dì ruột của Hà. Nghe tin Huy ở đồn, bà im lặng rồi hỏi: “Nó mang theo thứ gì không?” Bà đổi giọng: “Tôi chỉ sợ cháu mang theo tiền.”
Hà 35 tuổi, không tiền án. Chồng là Trần Đức Thành, mất ngày 18-6-2016 do tai nạn giao thông, khi Hà đang mang thai. Ngày trên tệp ghi âm là 17-6, một ngày trước khi Thành chết.
Trong 12 ngày trước khi mất tích, Hà gọi 17 lần đến số của Phạm Quốc Dũng, thợ sửa thiết bị điện tử. Cuộc gọi cuối lúc 18:07, kéo dài 6 phút 19 giây. Dũng nói không biết Hà, đã xóa nhật ký.
Camera cửa hàng tiện lợi đối diện ghi cảnh ba ngày trước: Hà bước vào cửa hàng sửa chữa. Dũng tự tay đưa cho Hà gói vải xám đúng kích thước gói Huy mang đến.
Dũng khai Hà mang đến phiếu sửa chữa cũ có tên Trần Đức Thành. Khi kho cũ dọn, Dũng tìm thấy máy ghi âm, khôi phục rồi trả lại, không tạo bản sao. Nhưng kỹ thuật xác nhận bộ nhớ đã được sao chép ba ngày trước.
Huy được đưa qua bàn giao cho bà Hòa, nhìn thấy Dũng, dừng lại: “Chính chú này đã nói chuyện với mẹ cháu.” Dũng quay đi.
Tôi đưa Huy sang phòng khác. Cháu kể có người đàn ông đến trước cửa phòng trọ, mẹ không cho vào. Huy nghe được: “Chú ấy bảo họ biết cái máy vẫn còn.”
Dũng thừa nhận có ghé qua. Ba số khác nhau đã liên hệ, biết tên Thành, mã phiếu sửa chữa, biết Hà đã nhận lại thiết bị.
Chị Mai Lan, trưởng bộ phận Hà, nhận được tin nhắn từ số Hà: “Đừng tìm tôi.” Nhưng sim Hà không nằm trong điện thoại bà vẫn dùng. Nó được tháo ra, lắp vào thiết bị khác, kích hoạt đúng 53 giây.
Dựng lại thời gian: Dũng khai đến 17 giờ, ở 5 phút. Camera cho thấy xe Dũng vào ngõ lúc 17:16, rời đi lúc 17:49. Bà Hòa nói ở nhà, nhưng dữ liệu xe công nghệ cho thấy bà đến khu trọ lúc 17:18, về lúc 17:46. Mai Lan nói về nhà lúc 17:20, nhưng camera cho thấy xe Lan đỗ gần khu trọ hơn 30 phút.
Cả ba đều có mặt tại khu trọ từ 17:18 đến 17:46.
Huy kể chiều hôm đó mẹ yêu cầu ngồi trong phòng đeo tai nghe. Cháu nghe tiếng dì Hòa, cô Lan. Mẹ nói nhỏ:………
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện**
**TẠI ĐÂY**
👇👇👇
“Mỗi người chỉ cần làm đúng điều mẹ đã nhờ.” Sau khi mọi người rời đi, mẹ bỏ máy vào cặp cháu, dặn: “Nếu mẹ không về, con đừng mở cửa cho bất kỳ ai.” Hơn 9 giờ, có người gõ cửa ba lần, gọi đúng tên cháu: “Mẹ cháu nhờ đến lấy cái máy.” Camera ghi một người đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang, đến lúc 21:06 rồi rời đi lối sau.
Số series trên máy ghi âm trùng với phiếu sửa chữa mang tên Trần Đức Thành, lập lúc 14:12 ngày 17-6-2016: “Sao lưu toàn bộ, không xóa bản gốc.”
Năm 2016, Thành làm kiểm soát hàng tại Công ty Kho vận An Phú. Ngày 18-6, xe máy anh được phát hiện sau va chạm, tử vong. Sáng cùng ngày, công ty trình báo thất thoát 680 triệu đồng. Bộ chứng từ mang chữ ký Thành. Nhiều năm, tên anh gắn với nghi vấn lấy tiền rồi gặp tai nạn.
Kỹ thuật phục hồi thêm 27 giây. Thành nói: “Phiếu 2147 không phải do tôi lập.” Người kia đáp: “Chữ ký là của cậu.” Thành: “Xe đó không hề rời kho, tiền cũng chưa từng giao cho tài xế.” Sau đó là tiếng va chạm.
Trong hồ sơ có chứng từ số 2147 dùng để xác định Thành nhận 680 triệu. Số hiệu này chỉ nằm trong hệ thống nội bộ An Phú. Bốn ngày trước khi mất liên lạc, Hà truy cập một email lạ chứa bản chụp phiếu 2147, kèm bảng ghi thời gian xe ra vào kho cho thấy chiếc xe vẫn nằm trong kho khi chứng từ xác nhận đã giao hàng.
Trong máy tính Hà có ảnh Huy bước ra khỏi cổng trường, kèm dòng chữ: “Muốn con cô được yên, giao bản ghi và phiếu 2147 trước tối nay.”
Bà Hòa thay đổi lời khai: “Tin nhắn cho cô Lan là tôi gửi. Sim của Hà đang nằm trong máy này.” Hà gọi bà, Dũng, Lan đến phòng trọ, giao cho chị gái sim điện thoại và mảnh giấy ghi nội dung “Đừng tìm tôi”, dặn gửi xong tắt máy ngay. Hà xin giữ kín 24 giờ.
Dũng thừa nhận tạo hai bản sao. Một bản giao Hà, một lưu ổ cứng. Mai Lan thừa nhận Hà giao phong bì niêm kín, dặn nếu sau hai ngày không gọi thì đưa công an. Trong phong bì có phiếu 2147, tờ ghi ca trực cũ của An Phú và chỉ dẫn đối chiếu người ký ca cân số 3.
Người ký ca là Trần Văn Mạnh. Trong biên bản 2016, Mạnh khai rời kho lúc 17:30. Nhưng bảng ghi Hà để lại có chữ ký của Mạnh ở ca cân lúc 21:46. Phiếu 2147 ghi xe rời kho lúc 20:55, nhưng bảng ca cân thể hiện xe vẫn được cân lúc 21:46.
Biển số xe đón Hà gần siêu thị thuộc xe do Mạnh quản lý. Mạnh thừa nhận chở một phụ nữ nhưng nói không biết là Hà. Thiết bị giám sát cho thấy xe dừng gần khu nhà kho bỏ hoạt động 43 phút.
Bản sao Dũng giữ có tệp ghi cuộc nói chuyện giữa Hà và Mạnh. Mạnh nói: “Tôi chỉ làm theo yêu cầu. Bản tôi ký không phải bản ban đầu.” Hà hỏi ai yêu cầu. Mạnh: “Ông Lộc, nhưng tôi không nhận tiền của ai.”
Bùi Văn Lộc, nguyên phó giám đốc An Phú, ký đơn trình báo khoản tiền 680 triệu. Lộc khai không quay lại kho sau 17 giờ, nhưng bảng ca cân cho thấy xe do bộ phận Lộc quản lý vẫn hoạt động.
Mạnh nói thêm: “Tôi đã nhìn thấy xe đưa Thành ra cổng sau.” Ông im lặng vì con đang nằm viện, bị đe dọa. Con Mạnh mất ba năm sau, vợ cũng qua đời.
Email gửi phiếu 2147 được đăng nhập từ nơi Mạnh từng thuê trọ. Mạnh chính là người gửi tài liệu cho Hà, giữ bản gốc gần 9 năm.
Mạnh rời nhà lúc 5 giờ sáng, lái xe ra khỏi thành phố để đánh lạc hướng, sau đó gửi cuốn sổ đến cơ quan điều tra. Mã bưu phẩm nằm trên mảnh giấy Hà giữ.
Cuốn sổ ghi rõ chiếc xe tải do Lộc trực tiếp điều động rời kho sau khi Thành đi khỏi, quay lại với cản trước hư hỏng. Hồ sơ gara có phiếu thay cản sáng hôm sau, người thanh toán là Lộc. Vị trí va đập phù hợp dấu vết trên xe máy Thành.
Hà được tìm thấy tại kho hàng công ty Phú Thành. Bà bị giữ để buộc khai nơi cất máy và sổ. Người đưa bà đến khai làm theo yêu cầu của Lộc.
Giọng Thành trong đoạn ghi âm cuối: “Anh Lộc, tôi không ký nhận số tiền này. Sáng mai tôi sẽ mang bản đối chiếu đi trình báo.” Lộc: “Cậu bước ra khỏi đây thì tự chịu hậu quả.”
Lộc lập giao dịch không có thật để chiếm đoạt 680 triệu, tạo chứng từ mang chữ ký Thành. Khi Thành phát hiện, Lộc dùng xe tải chặn đường. Lộc và đồng phạm bị khởi tố. Trách nhiệm của Mạnh được xem xét riêng, có tính đến việc bị đe dọa và giao nộp chứng cứ gốc.
Dũng, Hòa và Lan không phải người làm Hà mất liên lạc. Họ nói dối vì làm theo lời dặn của bà.
Ngày Hà trở về, Huy chạy đến ôm mẹ: “Con đã đưa đúng người, con không mở cửa cho ai cả.”
Huy không hiểu hết vụ án. Cháu chỉ nhớ lời mẹ và làm đúng một việc mà một đứa trẻ chín tuổi có thể làm. Nhưng chính việc ấy đã bảo vệ chứng cứ, giúp mẹ cháu được tìm thấy và trả lại sự trong sạch cho người cha cháu chưa từng gặp.
Đôi khi thứ mở ra một vụ án không phải là bằng chứng lớn. Nó có thể chỉ là lời dặn của một người mẹ dành cho đứa con chín tuổi của mình.




