“Chú Ơi, Chú Tên Khôi Hả?” – 6 Năm Sau Gặp Lại Người Cũ Trên Máy Bay, Tôi Chết Lặng Khi Thấy 3 Đứa Trẻ Giống Mình

“Chú Ơi, Chú Tên Khôi Hả?” – 6 Năm Sau Gặp Lại Người Cũ Trên Máy Bay, Tôi Chết Lặng Khi Thấy 3 Đứa Trẻ Giống Mình

Tôi dừng lại ở hàng ghế sát cửa sổ thì mọi thứ xung quanh như tụt ra xa. Người phụ nữ đang cúi xuống chỉnh dây an toàn cho mấy đứa nhỏ. Chỉ cần nhìn cái dáng lưng ấy, tim tôi đã nhận ra trước khi đầu óc kịp hiểu. Khi cô ấy ngẩng lên, tôi biết ngay những gì mình tưởng đã khép lại chỉ là mình đang né tránh.

Hà Mi. Người tôi từng hứa sẽ quay về. Người tôi để lại với cái lời hứa ấy và đi mất sáu năm.

Cô ấy nhìn tôi rất nhanh. Không giận, không trách. Chỉ một khoảng trống lạnh lẽo giữa hai người, không ai bước qua được. Tôi muốn gọi tên, muốn nói xin lỗi, nhưng rồi khựng lại. Không phải một đứa. Ba đứa nhỏ. Cái sống mũi, ánh mắt, cả cái cách một đứa nhíu mày khi khó chịu… giống tôi đến mức không còn cách nào tự lừa mình.

Tiếp viên nhắc, tôi mới ngồi xuống. Ngồi sát bên mà xa hơn bao giờ hết. Cô ấy kéo nhẹ vai một đứa, giọng nhỏ: “Thôi ngồi yên. Không nói chuyện với người lạ.”

Hai chữ “người lạ” làm tôi hụt một nhịp thở.

Một đứa nhỏ nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Chú ơi, chú tên Khôi hả?”

Tôi sững người. Nó chỉ vào bảng tên trên vali của tôi. Hà Mi vội kéo con lại, bảo nó tưởng tượng thôi, nhưng cách cô ấy nói khiến tôi hiểu có những chuyện không phải tưởng tượng.

Máy bay cất cánh. Trong người tôi như đang rơi mà không có gì để bám. Ba đứa nhỏ nói chuyện với nhau. Có đứa cứ nhìn tôi mãi. Tôi muốn đưa tay chạm vào đầu nó nhưng dừng lại. Có những khoảng cách mình không còn quyền bước qua.

Một lúc sau cô ấy quay sang, ánh mắt không còn của người yêu cũ. Là của người mẹ đã tự đi qua rất nhiều thứ một mình. Cô ấy nói nhỏ: “Anh đừng hỏi gì trên máy bay.”

Tôi chỉ đáp: “Anh sẽ không hỏi ở đây. Nhưng anh cần biết mình còn được đứng ở đâu trong cuộc đời em.”

Cô ấy không trả lời. Một đứa bắt đầu khóc vì ù tai. Hai đứa còn lại rối theo. Lúc đó tôi mới hiểu: không phải tôi vừa gặp lại người cũ. Tôi vừa chạm vào một cuộc đời đáng ra đã có tôi ở trong đó, nhưng tôi đến quá muộn.

Tôi lấy kẹo trong túi đưa cho cô ấy. Hà Mi nhìn bàn tay tôi một thoáng rồi nhận. Chỉ một nhịp do dự ấy thôi đã đủ để tôi biết giữa hai đứa không còn là chuyện giận hay trách nữa. Cả một quãng đời đã đứt.

Tôi cúi xuống ngang tầm đứa bé, hỏi tên. Nó nức nở trả lời. Tôi đổi tên cho nó trong lòng ngay lúc đó. Bàn tay nhỏ của nó bám vào tay tôi. Không mạnh, nhưng đủ làm tôi sững lại. Một đứa trẻ đang hoảng sẽ tìm chỗ nào làm nó yên tâm. Lúc đó nó lại bám vào tôi.

Tôi vừa mừng vừa sợ. Sợ rằng nếu đây thật sự là con mình thì sao.

Khi mấy đứa dịu xuống, tôi mới dám hỏi rất nhỏ: “Em cực lắm phải không?”

Hà Mi không nhìn tôi ngay. Cô ấy chỉ nói muốn tụi nhỏ lớn lên cho yên ổn. Tôi hiểu. Với một người mẹ, yên ổn nhiều khi chỉ là đừng có thêm ai bước vào rồi làm mấy đứa trông chờ nữa.

Khoang máy bay dịu xuống. Ba đứa tựa vào nhau ngủ. Tôi ngồi cạnh, lần đầu tiên sau rất nhiều năm không nghĩ đến công việc. Chỉ nghĩ nếu đây thật sự là con mình thì những năm tháng đầu đời của tụi nhỏ tôi đã vắng mặt sạch sẽ.

Một cậu bé tỉnh dậy, hỏi: “Chú ơi, chú ăn cay được không?” Rồi cười rất tự nhiên: “Con giống chú.”

Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ mà làm tôi như bị chạm đúng chỗ đau nhất. Hà Mi kéo con lại rất nhanh. Từ giây phút đó tôi biết câu chuyện không còn cách nào để lùi.

Sau chuyến bay, tôi sẽ phải nghe một câu trả lời có thể thay đổi hết phần đời còn lại.

Khi hạ cánh, dòng người dồn lại gần băng truyền. Chỉ một nhịp lộn xộn, Tuấn Khang tuột khỏi tay mẹ. Hà Mi mặt tái đi. Tôi lao vào dòng người, tìm thấy thằng bé đứng giữa đám đông, mắt đỏ hoe mà vẫn cố không khóc. Vừa chạm vào vai, nó ôm cổ tôi ngay và khóc bật ra: “Con tưởng con bị bỏ lại.”

Tôi ôm nó, nói đi nói lại: “Không có đâu. Chú đây. Mẹ đây.” Nhưng trong đầu chỉ hiện ra một điều: sáu năm qua, tụi nhỏ đã sống với nỗi sợ đó nhiều hơn tôi tưởng.

Hà Mi lao tới ôm con. Tuấn Khang vẫn thút thít mà một tay còn bấu vào áo tôi. Cô ấy quay sang, giọng rất nhỏ: “Anh thấy chưa? Tụi nhỏ không chịu nổi thêm một lần nào nữa đâu.”

Tôi lấy thẻ công tác và số điện thoại đưa cho cô ấy. Không nói dài. Chỉ muốn để cô ấy thấy lần này tôi không né, không lùi.

Hà Mi nhìn tấm thẻ rất lâu. Cô ấy không cất ngay nhưng cũng không đẩy lại.

Đêm hôm sau tôi đến quán sớm hơn nửa tiếng. Hà Mi bước vào một mình. Cô ấy không vòng vo: “Anh có đúng một tiếng.”

Tôi hỏi: “Sáu năm qua em sống thế nào?”

Cô ấy kể rất đều. Đã chờ, đã tìm tới đơn vị, đã gửi thư, đã ngồi ở bậc cửa khu trọ. Không có gì hết. Rồi tới lúc sinh con. Nằm trên bàn sinh, đầu óc chỉ còn một ý: con phải sống. Từ ngày đó cô ấy tự dặn: ai bước vào cũng được, nhưng không ai được quyền làm tụi nhỏ trông chờ rồi lại hụt.

Tôi xin lỗi. Câu ấy nhẹ quá. Hà Mi nhìn thẳng: “Xin lỗi không làm con em lớn lên, cũng không làm em bớt sợ trong những đêm con sốt.”

Tôi đưa phong bì giấy tờ về đợt nhiệm vụ năm ấy, lúc bị cắt liên lạc hoàn toàn. Tôi không chối: việc không cố tìm lại em ngay khi có thể là lỗi của tôi.

Hà Mi hỏi: “Nếu ngày đó anh biết em có thai, anh có khác không?”

Tôi trả lời thật: nếu biết, tôi sẽ không để mọi chuyện trôi đến mức này. Nhưng bằng chứng không còn nằm ở lời nói.

Cô ấy mở phong bì, đọc chậm. Rồi nói: “Em tin có những chuyện anh không chủ ý. Nhưng điều em không vượt qua được là lúc anh có thể quay lại, anh vẫn không quay lại đủ sớm.”

Điện thoại cô ấy reo. Mặt Hà Mi đổi ngay. Linh Chi sốt. Tôi chỉ nói một câu: “Đi. Anh chở.”

Tới nhà, Linh Chi khóc yếu. Chúng tôi đưa con vào viện. Trong hành lang bệnh viện, Hà Mi ngồi ôm con, mắt không rời nhiệt kế. Tôi đứng cạnh, lần đầu không còn thấy mình là người ngoài cuộc, nhưng cũng chưa dám nhận là người trong cuộc.

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Bác sĩ nói sốt cao do viêm, phải theo dõi sát. Hà Mi thở ra một chút rồi ngồi bệt xuống ghế, hai tay ôm mặt. Tôi đưa chai nước. Tay cô ấy còn run.

Ông Quang xuất hiện cùng một cô gái trẻ. Ánh mắt ông ấy lạnh. Ông nhắc tới căn nhà Hà Mi đang ở, tới chuyện sáu năm mẹ con cô ấy sống dựa vào đâu. Tôi mới hiểu vì sao cô ấy luôn giữ mình căng. Không chỉ sợ bị hụt, mà còn đang sống trong thế phải dè chừng.

Ông Quang hỏi tôi là ai. Tôi trả lời gọn: người đưa bé vào viện. Ông ấy cười nhạt: “Cuối cùng thì anh cũng xuất hiện, nhưng muộn quá rồi.”

Tôi nói chậm: “Ở đây đang là chỗ để con bé nghỉ. Ai có gì thì ra ngoài nói.”

Sau khi ông ấy ra, Hà Mi ngồi xuống như người vừa bị rút hết sức. Cô ấy nói rất nhỏ: “Có những lúc em cũng muốn có một người đứng ra nói ‘đủ rồi’ thay mình. Nhưng chờ mãi cũng không có ai.”

Gần sáng Linh Chi hạ sốt. Hà Mi bảo tôi về. Tôi lấy điện thoại xin hoãn cuộc họp ngay trước mặt cô ấy. Cô ấy nhìn màn hình rồi quay đi rất nhanh, mắt đỏ thêm.

Tôi nói: “Từ giờ nếu em cho phép, anh sẽ có mặt. Lúc Linh Chi bệnh, lúc Minh Quân cần câu trả lời, lúc Tuấn Khang không phải hỏi ai ở lại với tụi con. Và lúc em mệt đến mức không muốn gồng nữa.”

Hà Mi không trả lời ngay. Cô ấy chỉ ngồi đó, tay ôm ly sữa đã nguội, mắt nhìn về phía con. Lần này cô ấy không còn ngồi co lại như đầu đêm.

Sáng hôm sau kết quả xét nghiệm đến. Phong bì mỏng. Hà Mi xé mép, đọc xong nhắm mắt lại một chút rồi đưa cho tôi. Ba đứa trẻ đó là con tôi thật.

Tôi cầm tờ giấy mà tay lạnh. Trong đầu hiện ra đủ thứ: Minh Quân hỏi chú có nhà không, Tuấn Khang kéo ghế sát cho tôi ngồi gần em, bàn tay nóng hổi của Linh Chi nắm lấy ngón tay tôi trên giường bệnh. Mọi thứ khớp lại. Không còn đường tự tha cho mình.

Hà Mi đứng cạnh, người nhẹ đi theo kiểu rất buồn. Cô ấy bảo: “Bây giờ đừng nói xin lỗi nữa. Nghĩ xem mình làm gì tiếp đi.”

Tôi quay lại phòng bệnh. Linh Chi đang ngủ. Minh Quân và Tuấn Khang nằm gục ở ghế. Tôi đứng nhìn rất lâu. Lần đầu tiên hiểu làm cha không bắt đầu từ một tiếng gọi. Nó bắt đầu từ cảm giác nhìn con mình ngủ mà trong lòng vừa thương vừa nợ.

Minh Quân mở mắt, nhìn tôi rồi nhìn mẹ rồi nhìn phong bì. Nó ngồi dậy, giọng còn ngái: “Mẹ, em sao rồi?”

Tuấn Khang tỉnh, việc đầu tiên vẫn là chạm tay lên trán em. Linh Chi mở mắt, hỏi rất khẽ: “Chú còn ở đây không?”

Tôi nắm tay con: “Có. Chú ở đây.”

Con gật đầu rồi nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ vẫn không buông.

Hà Mi ngồi bên kia giường, mắt đỏ nhưng không né tôi nữa. Cô ấy chỉ lặng lẽ nhìn ba đứa nhỏ rồi nhìn tôi.

Tôi không dám hứa những điều lớn. Tôi chỉ ngồi xuống, cầm cái thìa thổi nguội bát cháo rồi đút cho Linh Chi từng muỗng nhỏ. Con ăn được vài thìa rồi quay mặt đi nhưng không đẩy tay tôi ra. Hà Mi đưa cho tôi cái khăn giấy rất nhẹ.

Ngay khoảnh khắc đó tôi biết đời mình từ đây không còn được phép sống theo kiểu đến rồi đi nữa.

Ngoài kia vẫn còn rất nhiều thứ phải đối diện. Nhưng ít nhất trong căn phòng bệnh hôm đó, giữa mùi thuốc sát khuẩn, giữa ba đứa trẻ còn chưa hiểu hết vì sao thế giới của tụi nhỏ vừa đổi khác, tôi đã hiểu điều quan trọng nhất không phải là mình có được gọi là cha ngay. Mà là từ giây phút ấy mình phải sống sao cho xứng với chữ đó.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn thấy mình đứng ngoài cửa cuộc đời của mẹ con Hà Mi nữa. Tôi đã ở đó. Muộn. Nhưng là thật. Và lần này tôi không đi nữa.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!