PHẦN 2 “Mẹ vợ Việt mang thai với con rể Tây sau cái chết của con gái – bí mật động trời phía sau”

Họ…………………….. ôm lấy nhau, không còn danh phận, chỉ là hai con người đơn độc bị cuốn vào một cơn lốc cảm xúc.
Đêm hôm ấy, một sai lầm không thể vãn hồi đã xảy ra.
Sáng hôm sau, bà Hạnh tỉnh giấc với nỗi áy náy quặn thắt. Bà tự nhủ chuyện này không thể lặp lại, nhưng bà cũng biết lằn ranh giữa đúng sai đã bị bước qua.
Chỉ vài ngày sau, cơ thể bà Hạnh bắt đầu có những thay đổi bất thường. Bà thường xuyên buồn nôn, mệt mỏi. Khi kỳ kinh nguyệt tháng ấy không đến, một dự cảm u ám len lỏi vào từng tế bào. Bà lén mua bộ thử thai. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng.
Bà ngồi sụp xuống sàn gạch lạnh ngắt, tay ôm lấy bụng. Ở tuổi này bà lại đang mang thai. Và điều đáng sợ nhất, đứa bé ấy là kết quả của đêm bà và David vượt quá giới hạn.
David sớm nhận ra sự thay đổi. Một buổi tối, anh phát hiện que thử thai trong túi sách của bà. Anh chết sững, giọng nghẹn lại:
“Mẹ… mẹ mang thai với ai? Hay là…”
Bà Hạnh bật khóc, giọng đứt đoạn:
“David… mẹ xin lỗi… là lỗi của mẹ. Đứa bé là con của con.”
Toàn thân David lùi lại như bị điện giật. Anh gào lên, giọng vỡ vụn:
“Sao có thể như vậy? Chúng ta… mẹ chúng ta đã làm gì thế này?”
Bà Hạnh quỳ xuống ôm lấy chân anh, gào lên trong tuyệt vọng:
“Mẹ cũng không biết nữa… Mẹ không muốn mọi chuyện thành ra như vậy, nhưng mẹ cũng không thể bỏ đứa bé này… nó là máu thịt của mẹ.”
David ôm đầu, nước mắt lặng lẽ trào ra. Tất cả chỉ là một phút yếu lòng, một đêm mưa mịt mù để rồi giờ đây bi kịch như rễ cây ăn sâu vào số phận của họ.
Tin đồn bắt đầu lan rộng từ những tiếng thì thầm ngay đầu ngõ. Cơ thể bà ngày một thay đổi, không thể giấu được nữa. Trong con hẻm nhỏ ở quận 5, mọi ánh mắt đều như kính hiển vi. Bí mật nào rồi cũng có ngày vỡ lở.
Sài Gòn bước vào mùa mưa kéo dài, những cơn mưa nặng hạt như chẳng muốn dứt khiến bầu không khí càng thêm u ám.
Bà Hạnh đang mang thai ở tháng thứ ba, bụng bà đã nhô lên rõ ràng. David vẫn sống cùng trong ngôi nhà ấy, nhưng cả hai ngày càng trở nên xa cách. Không khí giữa họ như phủ một lớp sương mù đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Sự thật về cái thai dần trở nên không thể giấu kín. Tiếng xì xầm trong hẻm lan rộng như ngọn lửa bén rơm. Những lời đồn thổi đã bay thẳng đến tai họ hàng dưới quê.
Cụ thể là chị gái lớn của Hạnh ở Vũng Tàu – cô Liên.
Giữa đêm điện thoại vang lên, giọng cô Liên đầy hoảng hốt và giận dữ:
“Hạnh, em đang làm cái gì vậy? Người ta nói em đang mang thai mà David – thằng con rể của em – vẫn còn ở đó. Em khiến chị không thể hiểu nổi.”
Bà Hạnh nghẹn lời, chỉ nói được một câu nhỏ nhẹ:
“Chị… em xin lỗi…”
Bà Liên gào lên:
“Em điên rồi hả Hạnh? Em là mẹ vợ của nó, sao lại để chuyện tồi tệ như thế này xảy ra? Chị phải xuống gặp em ngay!”
Sáng hôm sau, bà Liên bắt chuyến xe sớm lên Sài Gòn. Vừa bước vào nhà, bà nhìn chằm chằm vào em gái và David bằng ánh mắt vừa giận vừa đau.
Sau một hồi hỏi dồn dập, bà Hạnh thú nhận sự thật. Cái thai trong bụng bà là của David.
Bà Liên sững người rồi im lặng đứng dậy. Trước khi bước ra khỏi cửa, bà chỉ nói một câu:
“Chị không còn người em nào tên Hạnh nữa.”
Từ hôm đó, bà Hạnh bị họ hàng ở quê đoạn tuyệt. Không ai còn liên lạc, không ai hỏi han.
Còn ở khu phố, những lời bàn tán ngày càng lớn tiếng hơn. Mỗi khi bà bước ra khỏi cửa, ánh mắt dòm ngó bủa vây như kim châm vào da thịt.
David cũng chẳng khá hơn. Ở tổ chức phi chính phủ, khi tin đồn lan đến, thái độ mọi người với anh cũng dần lạnh nhạt.
Rồi thai kỳ của bà Hạnh bước sang tháng thứ năm. Bà thường xuyên phải đi khám định kỳ. Mỗi lần ra ngoài, bà phải khoác áo khoác rộng, đội nón lá, đi nhanh như sợ bị bắt gặp ánh mắt của ai đó.
David luôn đi bên cạnh, vẫn chăm lo bữa ăn, từng giấc ngủ cho bà, nhưng giữa họ những cuộc trò chuyện thưa dần, thay vào đó là những khoảng lặng kéo dài đến ngột ngạt.
Một buổi tối, khi bà đang đan một chiếc áo len nhỏ cho đứa bé sắp chào đời, David ngồi xuống bên cạnh và anh khẽ nói:
“Mẹ, con nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây, tìm một nơi khác để bắt đầu lại. Ở đây họ sẽ không để chúng ta được sống yên.”
Bà Hạnh lắc đầu, ánh mắt đầy mệt mỏi:
“David, con nghĩ đi đâu thì yên ổn được? Chuyện này đâu phải có thể giấu cả đời. Hơn nữa, mẹ không muốn rời khỏi căn nhà này, nơi mà Ngọc Ánh từng sống.”
David cúi đầu khẽ thở dài:
“Con biết, nhưng con không thể chịu nổi khi thấy mẹ đau khổ như thế này. Con chỉ muốn con của chúng ta được sinh ra ở một nơi không ai biết gì cả.”
Bà Hạnh lắc đầu:
“Con còn trẻ, con có thể đi bất cứ đâu, nhưng mẹ thì không. Mẹ phải ở lại dù chuyện gì xảy ra đi nữa.”
Trước khi David kịp thực hiện kế hoạch chuyển nhà, một biến cố bất ngờ ập đến.
Một buổi trưa, bà Hạnh bất ngờ đau bụng dữ dội. Hàng xóm đưa bà vào bệnh viện. Ca sinh diễn ra sớm hơn dự kiến gần hai tháng. Bác sĩ xác nhận bà sinh non vì lớn tuổi và sức khỏe yếu.
Bé gái ra đời trong tình trạng non tháng, chưa đầy 2 kg, phải đặt nằm lồng kính chăm sóc đặc biệt.
Từ bên ngoài, bà Hạnh nhìn con qua lớp kính trong suốt. Giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má bà, vừa là nỗi đau vừa là tình yêu vô bờ.
Đúng lúc đó, bà Liên cũng kịp đến bệnh viện. Thấy em gái tiều tụy, bà ôm chặt lấy em, nghẹn ngào:
“Hạnh ơi… mày khổ quá rồi…”
Tin dữ đã đến với David khi anh đang ở Mỹ. Anh bàng hoàng đặt vé máy bay về Việt Nam. Nhưng một cơn bão lớn khiến chuyến bay bị hoãn. David chỉ biết ngồi yên bất lực cầu nguyện, lòng chĩu nặng ân hận.
Còn ở Sài Gòn, đứa bé gái non tháng được đặt tên là Nguyễn Ngọc Linh. Bà Hạnh quyết định để con mình mang họ mình như một cách giữ lại chút danh dự cuối cùng.
Linh nằm trong lồng kính, thân thể nhỏ xíu, hơi thở yếu ớt, nhưng đôi mắt trong veo của bé lại giống hệt ánh mắt của Ngọc Ánh ngày nào.
Mỗi lần nhìn con, tim bà Hạnh lại nghẹn ngào.
Ba ngày sau, David cuối cùng cũng trở về đến bệnh viện. Anh quỳ xuống bên cạnh bà Hạnh, ôm lấy bàn tay bà, nước mắt lặng lẽ rơi.
Sau đó anh đến bên lồng kính, nơi Linh đang nằm ngủ. David không thể kiềm được cảm xúc, anh bật khóc – không phải niềm vui mà là cơn đau âm ỉ của tội lỗi và tình yêu.
Khi cả hai mẹ con được xuất viện, David đưa họ về căn hộ nhỏ ở quận 7. Anh thuê người giúp việc để phụ chăm sóc bà Hạnh và bé Linh, còn mình thì âm thầm làm việc, kiếm thêm thu nhập để chuộc lại lỗi lầm.
David bắt đầu gửi tiền đều đặn cho bà Hạnh – không chỉ như trách nhiệm mà còn là sự biết ơn. Anh cũng liên hệ với tổ chức từ thiện ở Mỹ để hỗ trợ viện phí và theo dõi sức khỏe cho Linh.
Cuộc sống trôi qua không êm đềm nhưng cũng không còn sóng lớn như trước. Linh dần hồi phục, từng bước lớn lên dưới sự chăm sóc của bà Hạnh và sự hiện diện lặng lẽ của David.
Nhưng rồi khi mọi thứ tưởng chừng bắt đầu ổn định thì định mệnh lại lần nữa quay lưng.
Một năm sau, bà Hạnh phát hiện mình bị ung thư vú giai đoạn hai. Bác sĩ nói còn khả năng điều trị nếu phát hiện sớm. Thế nhưng bà Hạnh lặng lẽ từ chối. Bà đã quá mệt rồi.
Ba tháng sau, vào một đêm mùa mưa, bà ra đi trong giấc ngủ, nhẹ nhàng như một chiếc lá lìa cành.
Tang lễ được tổ chức đơn sơ. Chỉ có bà Liên – người chị từng cắt đứt liên lạc rồi lại âm thầm quay về – cùng vài người hàng xóm thân tình đến tiễn đưa.
David bế Linh – giờ đã hơn một tuổi – đứng lặng bên quan tài. Bé con chẳng hiểu chuyện gì nhưng tay vẫn níu lấy áo cha.
Còn David, đôi mắt đỏ hoe tự nhủ trong lòng: sẽ vì con mà sống tiếp dù phía trước có bao nhiêu gian nan.
Sau khi lo xong hậu sự, David quyết định rời Việt Nam. Anh không muốn Linh lớn lên trong những lời bàn tán, ánh mắt soi mói. Anh muốn con gái anh được sống một cuộc đời khác, nơi quá khứ không còn đeo bám như bóng ma sau lưng.
Ngày rời đi, Sài Gòn mưa nhẹ. David bế Linh lên máy bay, tay ôm con gái, lòng ôm nỗi mất mát, nhưng cũng thấp thoáng một hy vọng mỏng manh rằng ở nơi xa ấy, cả hai cha con sẽ tìm được sự bình yên thật sự.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!