PHẦN 1 “Mẹ vợ Vιệt maпg tҺaι vớι coп rể Tȃү sau cáι cҺết của coп gáι – Ьí mật ƌộпg trờι pҺía sau”

“Mẹ vợ Vιệt maпg tҺaι vớι coп rể Tȃү sau cáι cҺết của coп gáι – Ьí mật ƌộпg trờι pҺía sau”

Chưa đầy trăm ngày sau lễ tang của con gái, một tin chấn động lại xảy đến. Người mẹ vợ bất ngờ mang thai với chính con rể ngoại quốc. Và ngay khi đứa bé chào đời, chuỗi bi kịch tưởng chừng không dứt bắt đầu ập đến.

Sài Gòn một buổi chiều tháng Năm 2023, trời mưa lâm râm kéo dài từ trưa khiến phố xá trên đường Nguyễn Trãi, quận 5 càng thêm hỗn độn bởi dòng xe cộ chen chúc.

Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, căn nhà cũ kỹ vẫn sáng đèn. Bên trong, bà Nguyễn Thị Hạnh, người phụ nữ 45 tuổi, đang ngồi ở bếp nhặt rau muống. Miệng bà ngân nga vài câu hát quen thuộc “Mưa trên phố Huế”. Đôi tay bà thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại xa xăm, phảng phất nỗi buồn khó gọi thành tên.

Ngoài phòng khách, Ngọc Ánh – cô con gái 26 tuổi của bà – ngồi trên sofa chăm chú làm việc trên chiếc laptop. Cô là kỹ sư xây dựng, đang làm việc tại một công ty lớn ở quận 1. Hai năm trước, Ngọc Ánh kết hôn với David Miller, người đàn ông Mỹ hơn cô sáu tuổi, hiện làm cho một tổ chức phi chính phủ chuyên về giáo dục tại Việt Nam.

Họ quen nhau trong một chuyến đi từ thiện tại Đồng Nai. Bất chấp khác biệt ngôn ngữ và văn hóa, tình yêu của họ nhanh chóng nảy nở.

Cánh cửa khẽ mở, David bước vào, tay cầm túi trái cây mua từ chợ Bà Triệu. Anh cao lớn, tóc nâu sẫm, đôi mắt xanh sáng, nhưng giọng nói mang chút lơ lớ tiếng Việt.

“Mẹ Hạnh, con mua xoài với chôm chôm nè. Trời mưa quá, đường kẹt xe kinh khủng luôn.”

Bà Hạnh quay lại mỉm cười hiền hậu: “Ừ, để đó đi con, lát mẹ gọt. Mà sao về trễ vậy?”

David đặt túi xuống bàn rồi ngồi cạnh vợ, nhẹ nhàng vuốt tóc Ngọc Ánh. Anh nói hôm nay ở công ty phải sửa lại bản vẽ cho dự án ở Bình Dương, sắp khởi công nên hơi bận.

Bà Hạnh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn dâng lên chút lo âu. Ngọc Ánh từ nhỏ đã chăm chỉ, sống có trách nhiệm, nhưng đôi khi chính sự tận tụy ấy khiến cô tự đẩy mình vào áp lực công việc nặng nề.

Đúng 7 giờ tối, khi bà Hạnh vừa bày mâm cơm lên bàn thì điện thoại của David reo vang. Nhìn số lạ, anh nhíu mày rồi nhấc máy.

“Alo… anh là David Miller, chồng chị Ngọc Ánh phải không? Tôi là đồng nghiệp của chị ấy. Chị Ánh vừa gặp tai nạn nghiêm trọng, anh hãy đến bệnh viện Chợ Rẫy ngay.”

Điện thoại rơi khỏi tay David. Anh đứng sững, mặt tái mét. Bà Hạnh thấy vậy liền chạy ra, giọng lo lắng: “Sao vậy con? Có chuyện gì với con Ánh hả?”

David cố giữ bình tĩnh, giọng nghẹn ngào: “Mẹ à… Ánh bị tai nạn rồi. Con phải đến bệnh viện ngay lập tức.”

Câu nói như sét đánh ngang tai. Bà Hạnh khụy xuống, hai chân không còn đứng vững. David vội đỡ mẹ dậy rồi cả hai lao ra ngoài giữa cơn mưa nặng hạt.

Tại bệnh viện, bác sĩ bước tới, giọng trầm buồn: “Anh là chồng của chị Ngọc Ánh? Tôi rất tiếc… chúng tôi đã làm mọi cách nhưng không thể cứu được chị ấy.”

Bà Hạnh gào lên trong đau đớn rồi ngất lịm ngay trên tay David. Anh đứng đó, đôi mắt rưng rưng, không thể tin vào thực tại. Người vợ anh yêu thương nhất đã vĩnh viễn rời xa.

Ba ngày sau, tang lễ của Ngọc Ánh được tổ chức tại chính ngôi nhà ấy. Khung cảnh u buồn phủ kín cả con hẻm nhỏ. Bà Hạnh khoác áo tang trắng ngồi bất động trước bàn thờ con gái. Di ảnh của Ngọc Ánh vẫn nở nụ cười dịu dàng, nhưng nỗi đau nơi lòng mẹ thì không thể nguôi ngoai.

David đứng lặng thinh bên quan tài, ánh mắt trống rỗng. Sau lễ tang, anh quyết định ở lại Việt Nam. Anh không nỡ rời đi, càng không thể để bà Hạnh cô độc. Anh dọn hẳn về sống trong căn nhà ở quận 5.

Những ngày sau đó, bà Hạnh gần như không nói một lời. Bà chỉ ngồi hàng giờ trong phòng, ánh mắt thất thần. Trên tay bà là chiếc áo len cũ – món quà Ngọc Ánh đan tặng mẹ mùa đông năm trước.

David cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những công việc nhỏ: nấu ăn, dọn dẹp, sửa sang nhà cửa. Nhưng không khí trong ngôi nhà vẫn nặng trĩu như phủ một lớp sương mờ dày đặc.

Một buổi chiều, khi David đang rửa chén trong bếp, bà Hạnh lặng lẽ bước vào, giọng bà khàn đặc, run rẩy:

“David, con không cần phải ở lại đâu. Mẹ biết con cũng rất đau khổ. Con hãy về Mỹ đi, để mẹ đối mặt với nỗi buồn này một mình thôi.”

David quay lại, ánh mắt anh kiên định:

“Mẹ à, con sẽ không đi đâu cả. Ánh là vợ của con, còn mẹ là mẹ của con. Con không thể rời bỏ mẹ lúc này được.”

Lời nói ấy khiến bà Hạnh bật khóc nức nở. Lần đầu tiên kể từ ngày Ngọc Ánh mất, bà khóc không vì mất mát mà vì lòng biết ơn. Bà ôm lấy David như ôm lấy một điểm tựa cuối cùng trên đời.

David cũng không kìm được, giọt nước mắt anh lặng lẽ rơi.

Hai con người – một Việt, một Mỹ – giờ đây kết nối bởi nỗi đau chung. Và cũng chính trong nỗi đau đó, một điều gì đó khác bắt đầu nhen nhóm.

Những tuần kế tiếp, sự hiện diện của David dần mang lại chút hơi thở mới cho ngôi nhà buồn. Anh và bà Hạnh cùng đi chợ, cùng nấu ăn, cùng dọn vườn. Thỉnh thoảng họ ngồi xem lại những bộ phim Việt cũ mà Ngọc Ánh từng thích.

Không ai nói gì nhiều, nhưng sự im lặng ấy lại khiến khoảng cách giữa họ ngày càng gần hơn.

Một đêm nọ, khi cả hai ngồi uống trà trong ánh đèn vàng nhạt, bà Hạnh bất chợt hỏi:

“Con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ đi bước nữa không hả con? Con còn trẻ, mẹ không muốn con cô đơn mãi thế này.”

David im lặng một lúc rồi lắc đầu:

“Con chưa nghĩ đến điều đó mẹ à. Với con, Ánh vẫn luôn ở đây.” Anh đưa tay chạm vào ngực trái. “Ngay trong tim con đây này mẹ à.”

Bà Hạnh khẽ mỉm cười, ánh mắt ngấn lệ.

Đêm ấy mưa vẫn rơi đều trên mái. Hai người ngồi bên nhau, ánh nến leo lét. Bàn tay David bất chợt khẽ chạm vào tay bà Hạnh – một cái chạm nhẹ nhưng khiến cả hai đều khựng lại.

“David, chuyện này không nên con ạ…” Bà Hạnh khẽ thì thầm, giọng run rẩy.

David cúi đầu, giọng anh trầm và nghẹn:

“Con biết mẹ à, nhưng con không thể kiểm soát được cảm xúc của mình nữa.”

Khoảnh khắc ấy, bức tường ranh giới giữa mẹ vợ và con rể bất ngờ đổ sụp. Họ…………………….. BẠN ĐỌC TIẾP PHẦN 2 TẠI ĐÂY 👇👇👇

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!