Coп traι mua пҺà rồι ƌóп Ьṓ mẹ vợ tớι sṓпg cùпg, Ьṓ r;;uột lȇп cҺơι ở lạι một ƌȇm, Һȏm sau lặпg lẽ rờι ƌι…..
Tôi quay về giường, nằm trằn trọc không tài nào chợp mắt. Đêm ấy, căn hộ chung cư sang trọng giữa thành phố lớn bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Tiếng máy lạnh kêu ù ù, mùi nước hoa của con dâu thoang thoảng, tất cả như đang siết chặt lấy lồng ngực tôi. Nước mắt tôi lăn dài trên gối, mặn chát, không kìm được. Hóa ra, con trai tôi – đứa con một mà vợ chồng tôi cưu mang, hy sinh cả đời – lại chọn cách này để “báo hiếu”.
Vợ chồng tôi chỉ có một cậu con trai duy nhất. Từ nhỏ, con đã là niềm tự hào của cả dòng họ. Năm nào cũng giấy khen, học giỏi xuất sắc. Chúng tôi là nông dân chân chất, ruộng đồng vất vả, nhưng nhìn con chăm chỉ đèn sách, hai vợ chồng mừng đến rơi nước mắt. Lớn lên, con thi đỗ đại học top đầu cả nước. Ngày con rời quê lên thành phố, tôi và vợ tiễn con ở bến xe, tay nắm tay con mà lòng quặn thắt. Con trai tôi nói: “Bố mẹ yên tâm, con sẽ làm ăn phát triển, sau này mua nhà to đón bố mẹ lên ở.”
Lúc ấy, chúng tôi tin lắm. Nhưng con bảo về quê không có cơ hội, ở lại thành phố mới thăng tiến. Vợ chồng tôi nghe cũng thấy đúng. Con còn trẻ, phải bay nhảy. Chúng tôi bàn nhau bán mảnh ruộng tốt nhất, dồn hết tiền tiết kiệm – 300 triệu đồng, cả gia tài – cho con làm vốn. Đó là số tiền chúng tôi nhặt nhạnh từng đồng qua bao mùa gặt, bao đêm thức trắng lo cho con ăn học. Lên thành phố, 300 triệu chẳng thấm tháp gì. Con gọi về bảo phải vay thêm cả tỷ mới đủ. Tim tôi đau nhói, nhưng vẫn gửi thêm mỗi tháng 5 triệu, vợ tôi thì tằn tiện từng bữa cơm, không dám mua nổi cái áo mới.
Rồi con yêu đương, dẫn về nhà một cô gái thành phố. Con dâu tương lai xinh đẹp, gia đình giáo viên, ăn nói nhẹ nhàng. Chúng tôi mừng lắm, dù biết nhà mình nghèo hơn. Đám cưới tổ chức ở khách sạn sang trọng, chúng tôi chẳng lo được gì ngoài hai cây vàng vay mượn họ hàng tặng các con. Ngày ấy, ngồi xe 30 chỗ lên thành phố cùng họ hàng, tôi tự hào lắm, nhưng lòng cũng chua xót vì không góp công gì nhiều cho con.
Sau đám cưới, chúng tôi không gửi tiền nữa, bắt đầu tiết kiệm trả nợ. Hai tháng sau, con gọi hỏi vay tiền mua nhà. Vợ tôi bảo nếu cần thì bán nốt mảnh ruộng cuối. Con từ chối, nói sẽ xoay xở. Rồi con mua được căn hộ hơn trăm mét vuông, nội thất hiện đại. Lên ăn tân gia, vợ chồng tôi choáng ngợp trước vẻ đẹp lộng lẫy, chỉ biết trầm trồ. Tôi hỏi con lấy tiền đâu, con cười: “Bố đừng lo, con còn nợ ít thôi.”
Từ đó, con về quê thưa thớt. Trước kia còn 3-4 tháng về một lần, giờ chỉ Tết. Khi con dâu sinh cháu, vợ tôi muốn lên chăm, con bảo ông bà ngoại lo rồi. Chúng tôi đành ở quê, hai ông bà già lủi thủi bên nhau, ruộng vườn vắng vẻ.
Cuối tuần vừa rồi, tôi ho tức ngực kéo dài, lên thành phố khám bệnh. Khám xong, tôi ghé nhà con chơi với cháu vài ngày. Đến đúng giờ cơm tối, các con kinh ngạc. Con trai trách tôi không báo trước để đón. Con dâu vội lấy bát đũa. Tôi càng ngỡ ngàng khi thấy ông bà thông gia cũng đang ngồi ăn ở đó.
Cơm nước xong, ngồi sofa nói chuyện, tôi mới biết sự thật. Sau khi mua nhà, con trai đón bố mẹ vợ về ở hẳn. Vừa chăm con dâu mang thai, vừa hỗ trợ việc nhà. Bao năm qua, chúng tôi không hay biết. Lúc con dâu sinh, chúng tôi lên thăm tưởng ông bà ở tạm 1-2 tháng. Ngờ đâu, họ ở đây lâu dài, đến khi nhắm mắt.
Buổi tối, lạ giường nên tôi trằn trọc không ngủ. Dậy đi vệ sinh, tôi lạc lối tìm nhà tắm, vô tình đi ngang phòng con trai và nghe tiếng thì thầm. Con dâu hỏi: “Bố anh định ở bao lâu? Liệu có phải ông lên xem xét để hai ông bà chuyển đến ở cùng không? Em nói trước là em không đồng ý đâu nhé.”
Con trai đáp: “Em yên tâm, anh biết mà. Bố mẹ anh không bỏ quê được đâu. Ông lên chơi vài ngày rồi về thôi.”
Con dâu tiếp: “Tốt nhất là thế. Anh đừng quên căn nhà này hơn nửa tiền là của bố mẹ em cho. Anh báo hiếu, phụng dưỡng bố mẹ em là đúng. Còn bố mẹ anh ở quê được rồi, sau ông bà già yếu thì anh thuê người chăm sóc là xong.”
Con trai liên tục: “Anh biết, anh biết mà.”
Tôi đứng ngoài cửa, tim đau thắt như bị dao cắt. Chân tay run rẩy, nước mắt trào ra không kìm nổi. Vị mặn chát lan trên môi. Hóa ra căn nhà này, ông bà ngoại góp hơn nửa. Vì vậy con dâu mới có quyền lớn đến thế. Nhưng con trai không biết rằng, trước đó vợ chồng tôi đã gom góp, tính ra cũng hơn tỷ bạc cho con lập nghiệp, trả nợ. Vậy mà con không định báo hiếu chúng tôi sao?
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi lặng lẽ quay về giường, nằm chờ trời sáng rồi thu gom đồ đạc, rời đi không một lời. Ngồi trên xe về quê, điện thoại rung. Con trai gọi, giọng lo lắng: “Bố về quê rồi? Sao bố không nói gì đã đi, con lo lắm. Không thoải mái ở đâu thì bảo con chứ sao tự ý đi thế?” Tôi nghe mà nghẹn họng, chỉ đáp một câu ngắn gọn rồi cúp máy. Nước mắt tôi rơi lã chã trên kính xe.
Suốt quãng đường dài, ký ức ùa về như sóng dữ. Ngày con còn bé, tôi cõng con đi học qua đồng ruộng dưới nắng chang chang. Vợ tôi thức khuya dậy sớm giặt giũ, bán rau, bán trứng để lo học phí. Những đêm con sốt cao, hai vợ chồng thay nhau ôm con chạy bệnh viện huyện, tiền vay mượn khắp nơi. Khi con thi đại học, chúng tôi bán ruộng, mừng đến mức ôm nhau khóc. Tất cả chỉ vì mong con có tương lai tốt đẹp.
Giờ con có nhà to, vợ đẹp, con thơ, ông bà ngoại ở cùng sung sướng. Còn chúng tôi – bố mẹ ruột – chỉ là những người già ở quê, có thể “thuê người chăm sau này”. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Đau nhất là con trai im lặng đồng tình với vợ, không một lời bênh vực.
Về đến quê, ngôi nhà cũ kỹ, mái ngói rêu phong, mùi đất ẩm sau cơn mưa khiến tôi ngồi thừ ra ghế tre. Vợ tôi thấy tôi về sớm, lo lắng hỏi han. Tôi kể hết, giọng lạc đi. Vợ khóc nức nở, ôm tôi mà run rẩy: “Mình hy sinh cả đời cho con, vậy mà…”
Những ngày sau, tôi suy nghĩ rất nhiều. Con cái trưởng thành, có gia đình riêng, suy nghĩ riêng. Chúng ta không thể ép buộc hay kiểm soát. Con trai tôi giờ là trụ cột gia đình nhỏ, phải cân bằng giữa vợ và bố mẹ hai bên. Nhưng nỗi đau vẫn còn đó – cảm giác bị coi nhẹ, bị đẩy ra rìa.
Tôi không trách con. Con cũng có áp lực từ vợ, từ cuộc sống thành phố. Nhưng tôi buồn cho chính mình và vợ. Bao năm vất vả, giờ tuổi già chỉ có hai ông bà bên nhau. Ruộng vườn ngày càng ít, sức khỏe yếu dần. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc tự lo cho tuổi già. Chúng tôi sẽ giữ lại chút tiền tiết kiệm, không dốc hết cho con nữa. Dù con có về hay không, ít nhất chúng tôi cũng có khả năng thuê người chăm sóc, không phải trông chờ vào ai.
Mỗi tối, ngồi hiên nhà nhìn trăng, tôi hay nhớ lại những kỷ niệm đẹp với con. Con bé thơ chạy lon ton sau lưng tôi ngoài đồng, tiếng cười trong trẻo. Những cái ôm siết chặt ngày con rời quê. Có lẽ, tình cảm gia đình giờ đây đã khác. Con yêu vợ, yêu con cái mình – đó là lẽ thường. Còn chúng tôi, chỉ mong con hạnh phúc.
Tôi nhắn cho con một tin: “Bố về quê an toàn rồi. Con lo cho gia đình nhỏ của con. Bố mẹ già tự lo được.” Con trai gọi lại, giọng áy náy, nhưng tôi chỉ cười buồn. Cuộc đời là vậy. Hy sinh không mong đền đáp, nhưng cũng đừng quên tự bảo vệ bản thân.
Từ ngày ấy, vợ chồng tôi sống chậm lại. Sáng ra đồng, chiều về chăm vườn rau, tối kể chuyện xưa. Chúng tôi không còn gửi tiền đều đặn cho con. Thay vào đó, dành dụm cho chính mình. Dù lòng vẫn đau, nhưng chúng tôi học cách chấp nhận. Con trai lớn rồi, có cuộc sống riêng. Còn chúng tôi, phải sống cho chính tuổi già của mình.
Mỗi khi nhớ lại đêm ở căn hộ ấy, tim tôi vẫn nhói lên. Nhưng tôi không hận. Chỉ buồn. Buồn vì tình cha con giờ đây xa cách đến vậy. Buồn vì hai ông bà già ở quê, dù có cho con tất cả, vẫn chỉ là khách qua đường trong ngôi nhà con trai.
Cuộc sống dạy chúng ta bài học đắt giá: khi giúp con cái, hãy dành một phần cho chính mình. Vì đến lúc tuổi già, đôi khi con đường về nhà của con trai không còn rộng mở như xưa.





