CҺồпg Bỏ TҺuṓc Mȇ CҺo Vợ Ngủ Vớι Bạп, Để Lấү Cớ Lү Hȏп, Nào Ngờ Cȏ Vợ TҺιếu Tá Đã Tặпg Lạι Vợ KịcҺ

CҺồпg Bỏ TҺuṓc Mȇ CҺo Vợ Ngủ Vớι Bạп, Để Lấү Cớ Lү Hȏп, Nào Ngờ Cȏ Vợ TҺιếu Tá Đã Tặпg Lạι Vợ KịcҺ….

Tôi nhớ rõ đêm đó như in trong đầu. Lúc một giờ sáng, tôi đẩy cửa căn hộ chung cư, vai mỏi nhừ sau ca mật phục kéo dài mười hai tiếng. Mùi khói thuốc súng vẫn vương víu trên tóc, lẫn với mùi mồ hôi lạnh buốt. Ánh đèn vàng vọt từ phòng khách hắt ra hành lang tối om, và Nam đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm cuốn sách nhưng đôi mắt dán chặt vào cửa. Thấy tôi, anh ta vội đứng dậy, gương mặt nặn ra vẻ lo lắng đến tội nghiệp. “Sao giờ này em mới về? Anh nóng ruột quá, gọi điện thì thuê bao. Cơm canh anh hâm lại ba lần rồi, vào rửa mặt mũi đi rồi ăn chút gì cho nóng.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ tháo đôi giày cao cổ nặng trịch, bước thẳng vào nhà tắm. Tiếng nước xối xả ào ào không át nổi giọng anh ta lải nhải bên ngoài về món canh chua cá lóc anh tự tay nấu vì biết tôi thích. Tôi đứng trước gương, nhìn chính mình: đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ triền miên, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lẹm như lưỡi dao. Là thiếu tá trinh sát hình sự, tôi quá quen với việc đọc vị tội phạm qua từng cử chỉ nhỏ nhất. Nam quá nhiệt tình. Sự nhiệt tình ấy giống như lớp sơn mới phủ lên bức tường đã nứt toác từ lâu. Tim tôi nhói lên một cách khó tả. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, đằng sau nụ cười hối lỗi và những bữa cơm ấm nóng ấy là một kế hoạch tàn nhẫn nhất mà một người chồng có thể dựng lên để hủy hoại vợ mình.
Bữa tối hôm ấy, tôi ngồi đối diện anh ta dưới ánh đèn vàng vọt. Nam xới cơm đầy bát, gắp thức ăn vào từng miếng một cách tận tụy đến nổi da gà. Anh ta bắt đầu kể lại chuyện mười năm trước, ngày anh còn là sinh viên nghèo đứng dưới cơn mưa tầm tã đợi tôi đi trực về để tặng nhành hoa dại. Giọng anh nghẹn ngào, khóe mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng: “Phương à, mình làm lại được không? Anh biết anh tệ, nhưng mười năm thanh xuân của chúng ta không lẽ đổ sông đổ biển hết sao? Bố mẹ em cũng hy vọng chúng ta quay lại. Hôm qua anh qua thăm ông bà, thấy bố ho nhiều, anh đã mua máy đo huyết áp và thuốc bổ gửi biếu rồi.”
Tôi dừng đũa giữa chừng, nhìn thẳng vào khuôn mặt đạo mạo của chồng. Câu hỏi buốt lạnh bật ra từ miệng tôi: “Anh mua quà cho bố tôi hay anh mua sự ủng hộ của ông?” Câu hỏi ấy khiến Nam khựng lại, gương mặt thoáng biến sắc trong khoảnh khắc. Anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ tổn thương, thở dài cam chịu, vai rũ xuống. Sự im lặng bao trùm gian bếp nhỏ, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc như đếm ngược sự kiên nhẫn mong manh của tôi. Tim tôi đau nhói, ký ức ùa về như sóng dữ: những đêm anh về muộn, mùi nước hoa lạ trên áo sơ mi, những lời cãi vã ngày xưa mà tôi cố chôn vùi. Tôi đứng dậy thu dọn bát đĩa, Nam vội ngăn lại, giành việc rửa bát với vẻ hối lỗi đầy kịch tính. Ánh mắt anh ta lén lút quan sát tôi, một sự lấm lét không giấu nổi trước con mắt nghề nghiệp của người đã nửa đời đối mặt với những kẻ sừng sỏ nhất.
Đêm đó tôi không tài nào chợp mắt. Nằm trong phòng riêng, tôi lắng nghe tiếng lạch cạch bàn phím từ phòng làm việc của Nam. Anh ta vẫn chưa ngủ. Bản năng trinh sát mách bảo tôi có một vở kịch đang được dàn dựng ngay trong chính căn nhà này, và tôi chính là con mồi. Nước mắt lăn dài trên má tôi, vị mặn chát lan tỏa. Sáng hôm sau, khi Nam đi làm, tôi bắt đầu khảo sát âm thầm. Không lục lọi như vợ ghen tuông bình thường, tôi khám nghiệm như một điều tra viên lạnh lùng. Mọi thứ trong phòng anh ta quá ngăn nắp, ngăn nắp đến mức đáng ngờ. Tôi khom người nhìn xuống đáy thùng rác inox, dùng kẹp nhổ tóc gắp lên một mẩu vỏ sim điện thoại trả trước đã bị bẻ gãy. Tại sao một giám đốc kinh doanh như Nam lại cần sim rác? Tôi đứng lặng giữa phòng, mẩu nhựa lạnh lẽo trong tay như báo hiệu một sự thật kinh hoàng đang chờ phía trước. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình.
Từ đó, mọi thứ bắt đầu leo thang không ngừng. Sáng thứ bảy, Nam dậy sớm, khoác bộ đồ golf, kiểm tra gậy trong cốp xe. Tôi giả vờ chỉnh lại cổ áo cho anh, cài chiếc kẹp cà vạt bằng bạc có gắn thiết bị nghe lén siêu nhỏ – thứ tôi mượn từ bộ phận kỹ thuật dưới danh nghĩa chuyên án. Nam hôn nhẹ lên trán tôi rồi đi, dáng vẻ con rể hiếu thảo. Tôi ngồi xuống sofa, bật phần mềm giải mã, nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện trên sân golf. Nam khéo léo gieo mầm nghi ngờ với bố tôi: “Dạ, Phương nhà con giỏi thật, chỉ có điều cô ấy mải mê công việc quá, con cũng thấy trống trải…” Tiếng anh ta vang lên khiến tim tôi thắt lại, đau nhói đến nghẹt thở. Khốn nạn. Anh ta đang dùng chính cha mẹ tôi làm bàn đạp cho sự nghiệp, đồng thời xây dựng hình ảnh người chồng bị bỏ rơi.
Chiều muộn, qua thiết bị nghe lén, tôi nghe Nam gặp Hùng – gã bạn thân – ở một quán bar kín đáo. “Mày chuẩn bị kỹ chưa Hùng? Thuốc loại không mùi không vị, chỉ cần một chén trà là xong. Tao sẽ dẫn Linh theo làm chứng, dàn cảnh bắt gian tại khách sạn X. Vụ này thành, tao chia cho mày một phần dự án, đủ ăn chơi cả năm.” Tiếng cười khẩy của Nam vang lên, sắc lẹm như dao. Tôi siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào da thịt đến chảy máu. Hắn không chỉ muốn ly hôn, hắn muốn hủy hoại danh dự thiếu tá trinh sát của tôi, biến tôi thành vết nhơ để tay trắng chiếm hết tài sản, giữ mác con rể quý trước mặt bố mẹ. Nỗi đau bị phản bội không còn là nước mắt, mà là sự ghê tởm tột độ dâng trào. Tôi từng nghĩ mình hiểu hết sự tàn nhẫn của tội phạm, hóa ra kẻ đáng sợ nhất lại là người nằm cạnh mình tám năm trời. Ký ức những đêm anh ôm tôi thì thầm lời yêu thương ùa về, khiến tôi ôm mặt khóc nức nở trong căn phòng tối om.
Những ngày sau, tôi theo dõi từng bước một cách lạnh lùng. Tôi hack tài khoản ngân hàng Nam, thấy những khoản chi lớn cho Linh – cô nhân tình 24 tuổi dưới quyền anh ta. Tôi chụp lại cảnh hai người ra vào khách sạn Lavander buổi trưa, Linh nũng nịu khoác tay Nam. Mọi thứ đã rõ ràng đến đau lòng. Tối thứ sáu, theo lời hẹn “đối tác quan trọng”, tôi đi cùng Nam đến nhà hàng sang trọng. Linh và Hùng ngồi đó. Nam rót rượu vang đỏ, gắp thức ăn cho tôi, mắt lóe tia đắc thắng. Tôi giả vờ nhấp một ngụm, lén đổ vào khăn ăn. Khi Hùng thò tay bỏ thuốc vào ly nước lọc, tôi khéo léo hoán đổi ly – kỹ thuật đổi chéo chỉ mất ba giây, thứ tôi rèn luyện qua hàng ngàn giờ huấn luyện. Linh uống cạn ly, không hay biết gì.
Không khí bàn tiệc căng như dây đàn. Linh bắt đầu lờ đờ, đầu gục xuống. Nam giả vờ hoảng hốt: “Phương ơi, em sao thế này? Hùng ơi, vợ tao say quá rồi!” Hùng đỡ Linh, Nam dìu tôi ra xe. Trong xe, Nam lẩm bẩm: “Mười năm mày làm tao nghẹt thở đủ rồi, thiếu tá ạ. Đêm nay bố mày sẽ thấy con gái cưng thế nào.” Tôi nằm bất động, ghi nhớ từng lời, trái tim lạnh như đá, nước mắt lăn dài trong bóng tối.
Chiếc xe dừng trước khách sạn X. Nam và Hùng dìu chúng tôi lên phòng hạng sang. Nam ném tôi lên giường, lấy máy ảnh ra. “Làm nhanh lên Hùng, cởi áo nó ra, nằm cạnh cho giống.” Hắn quay lưng lấy đèn hắt sáng. Đó là khoảnh khắc. Tôi mở bừng mắt, ánh nhìn sắc lẹm. Một cú đánh nhanh vào huyệt sau gáy Hùng khiến gã đổ ập. Tôi đứng sau lưng Nam, giọng lạnh tanh: “Anh đang tìm thuốc mê cho tôi phải không? Tiếc quá, nó đang nằm trong bụng cô nhân tình bé nhỏ của anh rồi…”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Nam quay phắt lại, mặt cắt không còn giọt máu, máy ảnh suýt rơi xuống sàn. “Phương… em sao lại tỉnh?” Giọng anh ta run rẩy, hoảng loạn tột độ. Tôi bước tới, ép anh ta sát bàn trang điểm, tay cài lại hai cúc áo anh vừa giật mở. “Anh nghĩ kỹ năng giám đốc kinh doanh có thể qua mặt một thiếu tá trinh sát từng đối đầu với những băng nhóm nguy hiểm sao?” Tôi bóp chặt cằm anh ta, lực mạnh đến mức anh ta đau đớn. Nam run rẩy, định hét nhưng tôi đã bịt miệng, quét chân khiến anh ta ngã xuống. Một đòn khóa vai bằng gối, anh ta đau đớn tím tái nhưng không thốt nên lời. Tôi nhét khăn vào miệng anh ta, trói chặt vào ghế bằng cuộn dây thừng chuẩn bị sẵn. Hùng và Linh nằm bên nhau trên giường, tôi sắp xếp tư thế cho giống cặp tình nhân, bật máy ảnh của Nam hướng vào họ.
Tôi ngồi đối diện Nam, thong thả rót ly nước. “Vở kịch của anh công phu thật, nhưng đạo diễn non tay quá. Anh muốn tôi thân bại danh liệt, bố tôi nhục nhã, chiếm hết tài sản. Giờ thì anh xem đi.” Tôi mở điện thoại anh ta bằng vân tay, soạn tin nhắn tự thú gửi cho ban giám đốc công ty, nhóm bạn chung và bộ phận nhân sự: “Tôi sai khi ngoại tình với Linh, giờ đang ở khách sạn X với Hùng, định hãm hại vợ…” Tin nhắn bay đi như những phát súng chí mạng. Nam u ớ trong cổ họng, nước mắt giàn giụa, ánh mắt tuyệt vọng nhìn tôi van xin.
Sáng hôm sau, khi Hùng và Linh tỉnh dậy trong tình trạng nhục nhã, Nam quỳ dưới chân tôi van xin tha thứ. Tôi ném tờ đơn ly hôn lên giường: “Ký đi, anh ra tay trắng. Nhà, xe, tiền tiết kiệm thuộc về tôi. Nếu không, video và ghi âm sẽ đến công an cùng hội đồng quản trị.” Nam run rẩy ký, mặt méo xẹo vì nhục nhã tột cùng. Tôi cắt dây, giật tờ đơn, quay lưng bước ra cửa. “Thu dọn đồ đạc và biến khỏi nhà tôi. Đồ của anh mẹ con tôi đã ném ra cổng rồi. Đừng để tôi thấy mặt anh lần nữa.”
Tôi gửi bằng chứng đến công ty Nam. Anh ta bị đình chỉ ngay lập tức, Linh bị sa thải, danh dự tan nát hoàn toàn. Bố tôi nghe ghi âm, lặng người hồi lâu, nước mắt lăn dài trên má già nua rồi nắm chặt tay tôi: “Bố xin lỗi con… Chính bố đã đưa nó về nhà.” Tôi siết bàn tay bố, giọng nghẹn ngào: “Bố không có lỗi. Con là trinh sát, con tự bảo vệ được mình và gia đình.”
Những tháng sau, tôi vùi đầu vào chuyên án ma túy xuyên biên giới. Có đêm mật phục dưới mưa rừng nặng hạt, vết đạn sượt qua tay, máu thấm đỏ áo, cái đau nhói khiến tôi nghiến răng. Tôi vật ngã tên trùm, khóa tay hắn như cách tôi đã khóa Nam. Trở về, tôi được thăng trung tá trước thời hạn. Cuộc đời tôi sạch sẽ hơn, tự do hơn bao giờ hết. Chiều muộn một ngày, tôi dạo công viên, thấy Nam đang khuân thùng hàng cho quán nước vỉa hè, quần áo lao động bạc màu, mồ hôi nhễ nhại. Gã ngẩng lên, ánh mắt va chạm với tôi, rồi vội cúi gằm mặt, kéo xe hàng chạy trốn trong hoảng loạn. Tôi đứng đó, không hả hê, chỉ thấy một nỗi buồn man mác len lỏi trong lòng.
Mười năm thanh xuân bên Nam hóa ra chỉ là một tòa nhà rỗng tuếch. Tôi từng tin anh ta là bến đỗ bình yên, từng hy sinh những buổi trực để chờ anh về, từng nấu cháo giữa đêm khuya khi anh ốm. Giờ nhìn lại, tôi không hận nữa, chỉ tiếc cho những năm tháng mình đã đánh mất cái tôi. Phụ nữ khi yêu có thể khờ dại, nhưng khi buông được thì buông sạch sẽ. Tôi bước tiếp, gió hồ thổi mát rượi qua khuôn mặt, bóng tôi thẳng tắp giữa dòng người. Cuộc đời vẫn khốc liệt, nhưng tôi đã tìm thấy chính mình – mạnh mẽ, kiên cường, không còn bóng dáng của kẻ phản bội nào nữa. Và dù có lúc lòng se sắt vì những kỷ niệm cũ ùa về, tôi biết mình đã làm đúng. Đó là cách một người phụ nữ bản lĩnh đối mặt với sự thật phũ phàng nhất của cuộc đời.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết  không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!