CҺồпg Đạι Úү Dắt Bồ Vào Cȏпg Tү Vợ Xιп Vιệc, KҺoảпҺ KҺắc Cȏ Quaү GҺế Lạι KҺιếп AпҺ Táι Mặt…

CҺồпg Đạι Úү Dắt Bồ Vào Cȏпg Tү Vợ Xιп Vιệc, KҺoảпҺ KҺắc Cȏ Quaү GҺế Lạι KҺιếп AпҺ Táι Mặt…
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái khoảnh khắc ấy như in, khắc sâu vào tim không phai mờ. Cánh cửa phòng họp lớn của tập đoàn Phượng Hoàng mở ra, Trần Phong – chồng tôi – bước vào với nụ cười đắc thắng rạng rỡ trên môi, tay dắt chặt một cô gái trẻ mặc váy lụa ôm sát. Cô ta cười khúc khích, mắt long lanh nhìn anh như nhìn vị anh hùng cứu tinh. Tôi ngồi sau chiếc bàn chủ tịch rộng lớn, vest đen cắt may nghiêm túc, mái tóc búi thấp gọn gàng, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Chào anh, đại úy Trần Phong. Anh dẫn ai đến đây vậy?”
Lúc đó, tôi không khóc. Không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Nhưng trong lòng tôi, mọi thứ như vỡ vụn thành trăm mảnh. Anh ấy, người đàn ông mà tôi đã thắt cà vạt mỗi sáng suốt năm năm qua, giờ đang đứng đây, dùng chính quân hàm trên vai để xin việc cho nhân tình ngay tại công ty của tôi. Tim tôi đau nhói như bị ai bóp nghẹt, cổ họng nghẹn lại đến khó thở. Anh không hề biết. Không ai trong nhà biết. Tôi đã giấu kín thân phận suốt năm năm trời chỉ vì muốn một cuộc sống bình thường, muốn anh yêu tôi vì chính con người tôi chứ không phải vì gia sản nghìn tỷ. Nhưng lúc ấy, tôi không ngờ rằng sự im lặng của mình lại biến thành lưỡi dao sắc nhất đâm thẳng vào tim mình.
Sáng hôm đó, như mọi ngày, tôi dậy từ bốn giờ rưỡi. Tiếng chuông báo thức chưa kịp reo thì tôi đã lặng lẽ ra khỏi giường, để lại chỗ nằm còn ấm áp cho anh. Trần Phong vẫn ngủ say, gương mặt vuông vức, quân hàm đại úy trên vai áo treo gọn gàng bên đầu giường. Tôi vào bếp, ép nước cam tươi, chiên trứng vàng óng, gỡ xương cá kỹ càng cho anh như năm năm nay vẫn làm. Mùi dầu mỡ quen thuộc bám vào tạp dề xanh nhạt, tóc tôi búi cao, vài sợi mai lòa xòa trước trán. Anh tỉnh dậy, ôm eo tôi từ phía sau, hôn nhẹ lên tóc như thói quen hàng ngày. “Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, về muộn đấy.” Giọng anh trầm trầm, đầy trách nhiệm. Tôi xoay lại, chỉnh cà vạt cho anh ngay ngắn, nhìn sâu vào đôi mắt ấy. “Nhớ đừng uống rượu nhiều, dạ dày anh không tốt đâu.” Anh gật đầu, nhưng tôi biết anh đang nói dối. Cuộc họp ấy chính là Mỹ Linh – cô nhân tình anh nuôi suốt một năm trời.
Tôi biết hết. Từ cái đêm đầu tiên anh về muộn với mùi nước hoa lạ lẫm bám trên áo, từ những tin nhắn tôi vô tình thấy trên điện thoại anh để quên trên bàn. Nhưng tôi im lặng. Tôi nghĩ, có lẽ anh chỉ nhất thời lạc lối. Tôi là Hạ Lan, người vợ hiền thục quanh quẩn với bếp núc, với những chương trình nấu ăn trên tivi. Anh hay nói đùa với bạn bè: “Vợ tôi chỉ biết lo cơm nước, chẳng giúp gì được sự nghiệp.” Tôi nghe mà lòng đau như cắt, nước mắt chực trào nhưng vẫn nuốt ngược vào trong, vẫn cười dịu dàng, vẫn gỡ xương cá, vẫn thắt cà vạt. Không ai biết rằng, mỗi tối sau khi anh ngủ say, tôi mở máy tính trong phòng làm việc nhỏ, xem báo cáo tài chính của Phượng Hoàng – tập đoàn mà cha tôi để lại, mà tôi đã lén điều hành từ xa suốt năm năm. Tôi giấu anh vì muốn anh tự hào là trụ cột gia đình, muốn anh yêu tôi như một người đàn bà bình thường. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự tử tế của mình lại bị anh coi là sự ngu ngốc và yếu đuối.
Bữa sáng hôm ấy diễn ra trong im lặng nặng nề. Anh lướt điện thoại, nhếch môi cười với tin nhắn của Linh. Tôi ngồi đối diện, hỏi khẽ: “Tập đoàn Phượng Hoàng dạo này thay chủ tịch lớn lắm, anh có quen ai không?” Anh giật mình, nhưng nhanh chóng cười trấn an: “Em chỉ lo nấu ăn thôi, hỏi nhiều làm gì.” Tôi mỉm cười, thắt cà vạt chặt hơn một chút. Chiếc cà vạt xanh đậm tôi tự tay chọn nhân ngày anh thăng chức. Anh không biết, chiếc cà vạt ấy giờ như sợi dây thòng lọng tôi tự tay buộc quanh cổ anh. Anh hôn vội lên trán tôi rồi ra cửa. Qua gương chiếu hậu, tôi đứng ở bậc thềm nhìn theo, tay khoanh trước ngực, gió sớm se lạnh chạy dọc sống lưng. Lòng tôi lúc ấy chỉ toàn hy vọng mong manh: “Có lẽ hôm nay anh sẽ tỉnh ngộ.”
Nhưng anh không tỉnh. Anh lái xe thẳng đến chung cư cao cấp, đón Mỹ Linh. Tôi biết vì tôi đã nhờ người theo dõi từ lâu, dù mỗi lần nhận báo cáo tim tôi lại đau nhói. Linh trẻ, xinh đẹp, đầy tham vọng. Cô ta cần tiền, cần danh vọng, cần cái uy thế quân hàm của anh để leo lên. Còn anh, anh cần cảm giác chinh phục, cần ai đó khen anh “đại úy oai phong”. Tôi ngồi trong xe riêng, vest đen thay cho tạp dề, hướng về Phượng Hoàng. Hôm nay là ngày tôi chính thức ngồi ghế chủ tịch. Tôi đã chuẩn bị hết. Nhưng tôi vẫn hy vọng, vẫn cầu mong anh không đi quá xa. “Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra…” – tôi tự nhủ, tim đau nhói đến mức phải nắm chặt tay vịn ghế.
Xe anh và Linh dừng trước cổng tập đoàn. Tôi theo dõi qua camera an ninh. Anh chỉnh quân phục, dắt tay cô ta bước vào sảnh, ngẩng cao đầu như ông hoàng. Nhân viên lễ tân cúi chào anh vì bộ quân phục oai phong. Anh cười đắc thắng, thì thầm với Linh: “Có anh ở đây, không ai dám làm khó em.” Tôi ngồi trong phòng họp, nghe loa truyền âm thanh từ sảnh. Mỗi lời anh nói như dao cắt vào tim tôi. Anh dùng quan hệ, dùng tiền hối lộ, dùng cả uy tín đơn vị để dọn đường cho nhân tình vào vị trí trợ lý cấp cao – vị trí mà tôi sẽ đích thân phỏng vấn. Sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì anh tưởng. Anh nghĩ tôi là người vợ cũ kỹ, không biết gì. Anh không biết rằng tôi chính là người đã xây dựng Phượng Hoàng thành đế chế nghìn tỷ, là người đã âm thầm bù đắp những sai lầm anh gây ra để anh không bị thanh tra.
Họ bước vào thang máy VIP. Tôi nhìn màn hình, thấy anh ôm eo Linh, cười vui vẻ. Tim tôi thắt lại, nước mắt trào ra không kìm được, tôi phải lau vội. “Sao lại có thể như vậy được?” – tôi nghĩ, ký ức ùa về như sóng dữ. Năm năm tôi hy sinh, giấu thân phận, chịu đựng những bữa cơm nguội chờ anh về muộn, những đêm anh say xỉn với mùi nước hoa lạ. Tôi từng nghĩ, anh chỉ mệt mỏi vì công việc. Nhưng không, anh đã chọn con đường phản bội. Tôi cầm sấp hồ sơ của Linh, lật từng trang. Từng tấm ảnh anh và cô ta ở khách sạn, từng khoản tiền anh rút từ tài khoản chung để mua nhà cho Linh – tất cả nằm trong tay tôi. Nhưng lúc đó, tôi vẫn chưa muốn tin. Tôi vẫn chờ anh quay đầu, dù lòng đau như cắt.
Cửa phòng họp mở. Anh bước vào, giọng vang vang: “Chào các anh, tôi là đại úy Trần Phong. Tôi dẫn đến một nhân sự triển vọng…” Anh dắt Linh tiến tới bàn chủ tịch. Linh khép nép, mắt long lanh hy vọng. Tôi quay ghế từ từ. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Mặt anh trắng bệch, mắt mở to, tay buông thõng. “Hạ… Hạ Lan!” Giọng anh vỡ òa, run rẩy. Linh đứng cạnh, mặt cắt không còn máu. Căn phòng im bặt. Tôi nhìn anh, giọng bình thản nhưng lòng đau thắt: “Đại úy Trần, anh vừa nói năng lực gì cơ?”……………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇 👇 👇
Lúc ấy, tôi không còn là Hạ Lan người vợ hiền nữa. Tôi là chủ tịch Hạ Lan, người nắm vận mệnh cả tập đoàn. Trần Phong đứng đó, chân run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm. Anh lắp bắp: “Lan, em… sao em lại ở đây?” Tôi cầm hồ sơ Linh, lật chậm rãi, tiếng giấy xột soạt như tiếng tim anh vỡ vụn. “Tôi ở đây vì đây là chỗ của tôi. Còn anh dẫn cô Mỹ Linh đến xin việc trợ lý cho tôi à?” Linh run giọng, giọng lạc đi: “Chị… chị là vợ anh Phong?” Tôi nhìn cô ta, không giận dữ, chỉ thấy một nỗi thương hại xen lẫn đau đớn. “Cô Linh, cô đẹp và đầy tham vọng. Nhưng tham vọng không có đạo đức chỉ dẫn đến đổ vỡ mà thôi.”
Tôi đứng dậy, giày cao gót gõ trên sàn đá hoa cương vang vọng. Mỗi bước là một nhịp tim anh thắt lại. Anh nhìn chiếc cà vạt trên cổ mình – chính tay tôi thắt sáng nay – giờ như sợi dây siết cổ. “Lan, anh xin lỗi, không phải như em nghĩ…” Anh cố nắm tay tôi, nhưng tôi lùi lại, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi ném sấp ảnh và máy ghi âm lên bàn. Từng tấm ảnh anh dắt Linh vào khách sạn, từng tin nhắn hứa hẹn dùng quân hàm lo lót cho cô ta. “Tôi giấu thân phận năm năm không phải để chơi trò mèo vờn chuột. Tôi chỉ muốn một người chồng yêu tôi vì tôi. Anh đã dùng bộ quân phục cha tôi từng đổ máu bảo vệ để đi cửa sau cho nhân tình. Anh làm bẩn nó rồi, Phong ạ.”
Linh khóc nức nở, chạy ra khỏi phòng. Tôi nhìn anh, giọng nghẹn ngào: “Anh sợ mất sự nghiệp? Anh sợ mất danh dự? Nhưng anh đã nghĩ đến tôi khi dắt tay cô ta vào đây chưa? Tôi đã mang thai con anh ba tháng trước. Đêm đó anh đi với Linh, tôi xuất huyết một mình, lái xe đến bệnh viện trong mưa gió. Bác sĩ bảo không giữ được vì tôi suy nhược, căng thẳng triền miên. Anh gián tiếp giết con chúng ta, Phong.” Anh quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa, giọng vỡ òa: “Lan, anh sai rồi… Anh xin em, đừng…”
Tôi không khóc. Tôi đã khóc hết nước mắt trong những đêm chờ anh. Tôi đưa tập hồ sơ sai phạm của anh – những lần anh nhận hối lộ, dùng uy tín đơn vị can thiệp dự án. “Tập này sẽ gửi đơn vị anh. Không phải vì hận anh, mà vì anh đã làm bẩn bộ quân phục. Tình nghĩa năm năm, tôi chỉ giữ lại đến đây.” Anh van xin, nước mắt rơi lã chã, nhưng tôi quay lưng, tim đau như bị xé toạc. “Chiều nay người của tôi sẽ đến đơn vị anh. Đừng để mẹ anh ở quê biết con trai bà từng là người như thế này.”
Sau đó, mọi thứ sụp đổ nhanh như anh từng tự mãn. Anh bị đình chỉ công tác, tước quân hàm. Nhà cửa, tài khoản anh từng nghĩ là của chung, tôi lấy lại hết. Linh bị đưa vào danh sách đen, hợp đồng tan vỡ, nợ nần dồn dập. Tôi nghe tin anh lang thang, say xỉn, gục ở quán rượu rẻ tiền. Nhưng tôi không tìm anh. Tôi về quê một lần, gửi tiền sửa mái hiên cho mẹ anh, nói dối bà anh đi công tác biên giới. Bà cười hiền: “Con dâu mẹ chu đáo quá.” Lòng tôi đau thắt, nước mắt lăn dài trên đường về, nhưng tôi không muốn bà khổ.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian dài đằng đẵng với nỗi cô đơn. Tôi ngồi một mình trong căn biệt thự rộng lớn, nhìn tấm ảnh cưới cũ treo trên tường. Anh cười rạng rỡ trong quân phục, tôi nép bên anh trong áo dài trắng tinh khôi. Năm năm trước, tôi yêu anh vì sự chính trực ấy. Giờ anh mất hết, tôi cũng mất luôn phần hồn của mình. Không còn giận dữ, chỉ còn nỗi tiếc nuối sâu thẳm khiến tôi thường thức trắng cả đêm. Ký ức ùa về: những buổi sáng thắt cà vạt, những bữa cơm chờ anh, những đêm tôi một mình ôm bụng đau vì lo lắng cho đứa con chưa ra đời. Tôi từng hy vọng anh quay đầu, từng nghĩ tình yêu đủ lớn để tha thứ. Nhưng anh đã chọn con đường ấy.
Tôi vẫn là Hạ Lan, vẫn điều hành Phượng Hoàng, vẫn mỉm cười với nhân viên mỗi ngày. Nhưng mỗi đêm, tôi vẫn nhớ mùi cà vạt anh, nhớ bàn tay anh ôm eo tôi từ sau, nhớ tiếng anh gọi “Lan” dịu dàng. Cuộc sống tiếp tục, nhưng cái khoảng trống anh để lại sẽ không bao giờ lấp đầy. Tôi không hận anh nữa. Chỉ tiếc cho chúng ta. Tiếc cho đứa con chưa kịp chào đời. Tiếc cho năm năm tôi hy sinh thầm lặng. Và tiếc cho người đàn ông từng là đại úy Trần Phong – người đã tự tay đập nát tất cả chỉ vì không tin vào lòng trung thủy của một người vợ bình thường.
Cuộc đời dạy tôi rằng, đôi khi sự tử tế chính là thứ đắt giá nhất, và cũng là thứ dễ bị coi thường nhất. Giờ đây, tôi chỉ biết sống tiếp, mang theo nỗi buồn ấy như một vết sẹo kín đáo trong tim. Còn anh… hy vọng anh học được cách trân trọng những gì còn lại, trước khi quá muộn. Tôi đứng dậy, mở cửa sổ biệt thự, hít sâu không khí mát lạnh của đêm khuya, nước mắt lặng lẽ rơi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi sẽ mạnh mẽ bước tiếp, dù lòng vẫn còn những khoảng trống không tên.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết  không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!