Gιaпg Һồ ƌộпg пҺầm пữ ƌặc cȏпg và cáι kết …

Gιaпg Һồ ƌộпg пҺầm пữ ƌặc cȏпg và cáι kết …
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái âm thanh “chát” ấy, vang vọng giữa chợ Đồng Xuân như tiếng roi quất vào tim. Bàn tay thô ráp của Trần Văn Hùng vả thẳng vào má tôi, đau rát đến mức nước mắt tôi suýt trào ra không kìm được. Xung quanh, các tiểu thương đứng chết lặng, không ai dám lên tiếng. Tôi đứng im, máu trong người như đông lại, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
“Tên anh là gì?” Giọng tôi lạnh tanh, khác hẳn giọng Mai Hương hiền lành thường ngày.
“Trần Văn Hùng. Sao, định đi báo công an hả?” Hắn cười khẩy, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi tôi.
Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt. Lúc đó, tôi không hề biết rằng cái tát ấy đã đánh thức con người tôi chôn vùi suốt mười năm qua.
Tôi tên Nguyễn Thị Mai Hương, 34 tuổi, chủ một quán đồ ăn kèm nhỏ ở chợ Đồng Xuân. Mười năm nay, tôi sống lặng lẽ, mở cửa lúc 5 rưỡi sáng, muối dưa, trộn giá, xào rau muống. Buổi trưa ghé quán bún ốc bà Tư ăn một tô, chiều về nhà kiểm tra cửa sổ ba lần trước khi ngủ. Cuộc sống bình thường đến mức nhàm chán. Nhưng sự thật là… tôi không phải Mai Hương.
Sáng hôm ấy, như mọi ngày, tôi kéo cửa cuốn sắt lên. Tiếng kim loại ken két vang trong sương mai se lạnh khiến lòng tôi nao nao. Bác Mẫn chủ quán thịt bên cạnh cười toe toét: “Mai Hương hôm nay lại ra sớm thế? Muối dưa hả cháu?”
“Dạ, hôm nay khách nhiều ạ.” Tôi buộc tạp dề, cố nở nụ cười. Bàn tay tôi chai sạn, những vết sần không phai dù đã mười năm. Bà cụ mua giá đỗ hôm trước còn hỏi: “Tay cháu sần thế, chắc tập luyện nhiều lắm?” Tôi chỉ cười lấp lửng. Không ai biết những vết chai ấy là do năm tháng cầm súng, lăn lê bò toài trong rừng biên giới.
Tôi từng là thượng úy Nguyễn Thị Song Vi, đặc nhiệm biên phòng 101. Nhưng mười năm trước, sau một phi vụ lớn, tôi chọn rời quân ngũ, chọn quên hết để sống bình yên. Không chồng, không con, chỉ có quán nhỏ và những người hàng xóm như gia đình. Nhưng lúc đó tôi không hề biết, quá khứ không dễ dàng buông tha.
Khoảng 10 giờ sáng, tôi thấy một gã đàn ông lạ mặc áo da đen đứng hút thuốc ở hẻm. Ánh mắt hắn liếc quanh, tư thế tay luôn sẵn sàng. Linh cảm cũ ùa về như sóng dữ, khiến tim tôi thắt lại. Tôi giả vờ sắp xếp hàng, nhưng mắt không rời hắn. Hắn là thành viên băng nhóm bảo kê chợ. Tôi biết rõ kiểu người này.
Trưa đó, tôi sang quán bún ốc bà Tư. Bà Tư ngoài bảy mươi, yêu tôi như con gái. “Mai Hương, dạo này có mấy gã lạ mặt lảng vảng, con cẩn thận nhé.” Bà thì thầm, giọng run run. Tôi gật đầu, nhưng lòng nặng trĩu. Rồi Lê Văn Hải – con trai bà, cựu cảnh sát – ngồi đối diện tôi. Anh hay nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. “Cô có nền tảng võ thuật phải không? Dáng đi của cô khác người thường.” Tôi cười trừ, tay cầm đũa khẽ run, vị cay của ớt trong tô bún khiến mắt tôi cay xè.
Chiều muộn, Hùng xuất hiện cùng đồng bọn trước quầy rau của bà Út. Hắn quát tháo, đòi bà không được giảm giá hành tây cho tôi. “Bà già, bà đang mặc cả gì đấy?” Giọng hắn gằn. Bà Út run rẩy. Tôi không nhịn được, lên tiếng: “Cháu và bà là khách quen, anh đừng làm khó.”
Hùng quay phắt sang, mắt đỏ ngầu: “Cô là ai mà xen vào?” Hắn nắm vai tôi thô bạo. Bản năng tỉnh giấc. “Bỏ tay ra.” Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng giật mình. Hắn cười man rợ, rồi cái tát ấy ập đến, má tôi bỏng rát, vị mặn của nước mắt tràn ra khóe miệng.
Sau cái tát, tôi về nhà sớm. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi mở chiếc hộp đen giấu dưới đáy tủ. Đồng hồ quân đội, găng tay, cuốn sổ ghi số đồng đội. Tôi chạm vào má mình, vết bầm vẫn nóng ran. Nguyễn Thị Song Vi… mày không thể trốn mãi được nữa. Nước mắt tôi rơi lã chã, ký ức những đêm nằm phục kích trong rừng biên giới ùa về, mùi đất ẩm và khói súng khiến tôi nghẹn họng.
Đêm ấy tôi mơ thấy mình mặc quân phục, chạy bộ ven sông Hồng. Giọng huấn luyện viên vang vọng: “Sói biết nhẫn nhịn, nhưng khi bị chạm đến, nó sẽ đứng dậy bảo vệ những gì mình yêu quý.”
Sáng hôm sau, tôi mặc bộ đồ thể thao cũ, chạy bộ. Cơ thể nhớ hết. Chống đẩy, hít đất, chạy nước rút. Mồ hôi chảy ròng ròng, tim đập mạnh. Song Vi đang tỉnh giấc.
9 giờ sáng, Hùng dẫn theo bốn gã to con đến quán tôi. “Con nhỏ hôm qua, mày dám thách tao?” Hắn gầm. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tôi cho anh 24 tiếng. Biến khỏi chợ Đồng Xuân.”
Hắn cười ngặt nghẽo. Một gã to hai mét lao tới. Tôi xoay người, nắm cổ tay hắn, vặn mạnh. Gã quỳ rạp, kêu rống. Cả chợ im bặt. “Còn 23 tiếng 50 phút.” Tôi nói bình thản, nhưng lòng đau nhói vì biết mọi người đang nhìn mình khác lạ.
Các tiểu thương xúm lại: “Mai Hương, cháu làm gì vậy?” Bác Mẫn lo lắng. Tôi chỉ cười: “Cháu học võ tự vệ thôi ạ.” Nhưng trong lòng tôi rối bời, sợ rằng mình sẽ kéo họ vào vòng xoáy.
Nhưng căng thẳng không dừng. Chiều đó, cả băng nhóm kéo đến, đòi tăng tiền bảo kê gấp đôi vì “con nhỏ quán đồ ăn kèm”. Ánh mắt mọi người đổ dồn về tôi, có cả trách móc. Bà Út khóc: “Mai Hương, cháu làm gì đi chứ, chúng tôi có tội gì?” Lòng tôi đau như cắt, nước mắt trào ra không kìm được. Những người vô tội bị liên lụy vì tôi. Nhưng tôi không thể lùi.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Tối hôm đó, tôi gọi số trong cuốn sổ. “A lô, Thái Hùng anh ơi… là Song Vi đây.” Giọng bên kia im lặng rồi vỡ òa: “Song Vi? Mày còn sống à?”
Ba mươi phút sau, ba chiếc SUV đen đỗ trước chợ. Thái Hùng, Nam Hải, Thành Đạt bước xuống. Đồng đội cũ của tôi. Tôi muốn khóc. “Ai dám động vào Song Vi của chúng tao?” Thái Hùng gầm lên, giọng đầy bảo vệ khiến tim tôi ấm áp lạ thường.
Hùng và đám tay chân xuất hiện đúng lúc. Nhưng chỉ mười phút sau, chúng nằm la liệt. Kỹ năng biên đội sói 101 chưa mai một. Thái Hùng vỗ vai tôi: “Em không sao chứ?” Tôi gật đầu, nhưng biết đây chưa kết thúc. Nỗi lo cho mọi người vẫn khiến tôi mất ngủ.
Một tuần sau, bà Út biến mất, trên cửa quán là dòng chữ sơn đỏ “Cút đi”. Bác Mẫn mặt cắt không còn máu kể: “Có điện thoại lạ, bảo phải đuổi con khỏi chợ, không thì hại gia đình.” Tôi nhận ra, phía sau Hùng là thế lực lớn hơn. Tim tôi thắt lại đau đớn.
Rồi người đàn ông mặc vest xuất hiện, đặt phong bì ảnh cũ của tôi trong quân phục. “Cô nhớ thượng sĩ Võ Cường không?” Mặt tôi tái mét. Võ Cường – kẻ tôi từng tố cáo bán bí mật quân sự mười năm trước. Hắn bị tước quân hàm, giờ quay lại trả thù. Ký ức ùa về, nỗi đau xưa cũ khiến tôi run rẩy.
Lê Văn Hải tìm tôi ở quán cà phê cũ. “Tôi biết cô không phải người thường. Hãy để tôi giúp.” Anh nắm tay tôi. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi cảm thấy không cô đơn. Nhưng anh cũng bị đe dọa. “Đừng gần cô nữa, không thì mẹ anh nguy hiểm.” Tôi khóc trong đêm, nước mắt rơi lặng lẽ, quá khứ đang kéo mọi người vào vòng xoáy.
Hai tuần sau, Võ Cường xuất hiện giữa chợ, dẫn theo đàn em mặc vest. “Tất cả ra đây! Nguyễn Thị Song Vi, kẻ phản bội, đang ẩn náu ở đây!” Hắn chỉ tay vào tôi. Các tiểu thương kinh hãi. Bà Tư run rẩy: “Mai Hương… là con sao?”
Võ Cường cười lạnh: “Quỳ xuống xin lỗi tao trước mặt mọi người, tao tha. Không thì cả chợ này sẽ gặp rắc rối lớn.” Đồng bọn hắn mang can xăng ra. Tim tôi thắt lại. Lê Văn Hải, bà Tư, bác Mẫn, tất cả đang nhìn tôi tuyệt vọng.
Tôi từ từ quỳ một chân xuống. “Đừng…” Lê Văn Hải hét lên. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng Thái Hùng vang: “Khoan đã!”
Biên đội sói xuất hiện. Võ Cường mặt biến sắc: “Cả lũ các người cũng đến?” Cuộc đối đầu căng thẳng. Hắn hét: “Mày tố cáo tao, tao mất hết! Giờ tao sẽ phá hủy tất cả những gì mày yêu quý!”
Tôi đứng dậy, giọng trở lại lạnh lùng của Song Vi: “Những việc nên kết thúc mười năm trước, hôm nay ta kết thúc.” Chúng tôi giao chiến. Cú đấm, cú đá, ký ức chiến trường ùa về như sóng. Võ Cường siết cổ tôi: “Đất nước bỏ rơi tao!” Tôi vặn tay hắn: “Anh tự hại mình trước.”
Cuối cùng, tôi đè hắn xuống sàn. Lê Văn Hải mang bằng chứng cũ đến. Cảnh sát ập tới. Võ Cường bị bắt. Hùng và đồng bọn cũng vậy.
Sau đó, mọi thứ chậm lại. Tôi ngồi với bà Tư, ăn tô bún ốc nóng hổi. Bà vuốt tóc tôi: “Con là đặc công thật hả? Bà tự hào về con lắm.” Bác Mẫn cười: “Hóa ra cháu kiên cường thế.” Các tiểu thương lần lượt đến, ôm tôi. Họ không xa lánh, họ coi tôi là gia đình. Nước mắt tôi rơi vì xúc động, vị mặn lan tỏa.
Tôi không còn dùng tên Mai Hương nữa. Biển hiệu quán đổi thành “Đồ ăn kèm Song Vi”. Ban ngày tôi bán hàng, chiều làm cố vấn an ninh với Thái Hùng và các anh. Lê Văn Hải ở bên tôi, anh nói: “Anh yêu cả Song Vi lẫn Mai Hương.”
Có lúc tôi ngồi một mình ven sông Hồng, nhớ mười năm cô đơn. Tôi từng nghĩ trốn tránh là cách sống bình yên, nhưng hóa ra che giấu chỉ khiến lòng mình mệt mỏi hơn. Cái tát của Hùng không chỉ đánh thức sức mạnh, mà còn đánh thức sự thật rằng tôi không thể sống nửa vời.
Bây giờ, khi khách hàng gọi “Chị Song Vi ơi, cho ít dưa muối”, tôi mỉm cười thật lòng. Quá khứ không còn là gánh nặng. Nó là một phần của tôi. Và tôi cuối cùng cũng dám ôm trọn lấy nó, giữa chợ Đồng Xuân – nơi tôi từng muốn quên, nhưng giờ trở thành nhà.
Cuộc đời tôi, từ đặc nhiệm biên phòng đến bà chủ quán, từ trốn tránh đến đối mặt, đã dạy tôi một điều: dù có mạnh đến đâu, con người cũng cần một mái ấm để trở về. Và mái ấm ấy, đôi khi chính là những con người bình thường quanh ta, những người gọi tôi là “Mai Hương” hay “Song Vi”, đều là gia đình.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!